Mùa Xuân Không Quay Lại

Chương 2



Chúng ta cùng lớn lên, từ tám tuổi đến mười tám tuổi, không phải một sớm một chiều, mà là mười năm dài đằng đẵng.

Thế mà tiểu thiếu niên từng theo đuôi ta ấy, nay đã là Thái tử, lại chau mày nhìn tay áo ta vừa xắn lên:

“Tuyết Vi tâm địa lương thiện, đã đồng ý rằng ngày đại hôn sẽ cho nàng nhập phủ làm trắc phi. Hôm nay là ngày ta và Tuyết Vi đính hôn, nàng chớ nên làm loạn.”

Biểu tỷ Lâm Tuyết Vi đôi mắt hoe đỏ, cúi đầu nhẹ giọng nói:

“A Ảnh, muội biết năm xưa tỷ từng cứu Diệp ca ca, nhưng tình cảm là thứ chẳng thể cưỡng cầu. Huống hồ tỷ cũng vốn lười biếng chẳng thích quản chuyện, ngày sau do muội đảm đương việc trong phủ, tỷ vẫn có thể cùng Diệp ca ca ra ngoài dạo chơi tiêu khiển.”

Trần Diệp xót xa nhìn Lâm Tuyết Vi:

“Chính vì nàng quá hiểu chuyện, tâm địa lương thiện, nên mới để nàng ta được nước lấn tới. Về sau nàng ta làm trắc phi, nàng hãy dạy dỗ cho tốt. Chớ để cứu ta một mạng mà tưởng bản thân có thể trèo lên đầu người khác.”

Mẫu thân đứng chắn trước mặt Lâm Tuyết Vi, giọng nghiêm khắc:

“Từ nhỏ con đã nghịch ngợm, chẳng chịu nghe lời, hôm nay là ngày Thái tử điện hạ tới hạ sính, chẳng lẽ con còn định làm loạn?”

Phụ thân đập bàn quát:

“Hồ nháo! Người đâu, đưa tiểu thư về viện, cấm túc!”

Trước mắt ta, những dòng chữ kỳ dị lại hiện ra, như từ hư không trôi lơ lửng:

【Chỉ nghĩ tới việc nữ phụ độc ác về sau sẽ chen chân giữa muội bảo và nam chủ, thật tức chết mà!】

【Yên tâm đi, về sau nam chủ sẽ đem nữ phụ vứt vào quân doanh làm quân kỹ, chỉ là chất xúc tác cho tình yêu của muội bảo và nam chủ mà thôi.】

【Cha mẹ nuôi của muội bảo thật là cha mẹ vĩ đại nhất thế gian. Khi xưa biết nhà mình chẳng quyền thế bằng nhà nữ phụ, vẫn nhẫn tâm tráo đổi hai đứa trẻ. Về sau Thẩm gia nhờ cứu nam chủ mà được phong hầu, liền đưa muội bảo về, đoạn tuyệt hoàn toàn với nữ phụ.】

Trên đường bị người áp giải về viện, rốt cuộc ta cũng hiểu ra rồi.

Thì ra thế giới ta đang sống… là trong một quyển sách.

Còn ta, chính là nữ phụ độc ác trong đó.

Lâm Tuyết Vi là nữ chính tuyệt đối, cha mẹ ruột của ta vì muốn nàng sống sung túc, từ lúc còn trong tã lót đã tráo đổi nàng và ta.

Trần Diệp là nam chính tuyệt đối, tuổi nhỏ vì cung biến mà lưu lạc nhân gian, từng rơi xuống nước rồi được ta cứu.

Về sau, khi hắn được đón về kinh, hoàng thượng luận công ban thưởng, phong phụ thân ta làm Hầu gia, toàn gia dời vào kinh thành.

Ta và Trần Diệp lớn lên cùng nhau, từ thanh mai trúc mã đến mười năm tình thâm, cho nên sau khi hồi kinh, hắn vẫn có thể tự do lui tới Hầu phủ.

Ngày qua tháng lại, trong lúc ta không hề hay biết… Trần Diệp và Lâm Tuyết Vi đã sinh tình ý.

Rồi vào đúng ngày hắn tới hạ sính, đã âm thầm đổi người đính ước.

Ta nhìn chằm chằm cánh cổng viện đóng chặt, bàn tay siết lại thành nắm đấm.

Tốt lắm.

Rất tốt.

Nhớ lại thuở thơ ấu theo cha mẹ phiêu bạt ở nông thôn chịu đủ khổ cực, ta từng ghen tị với Lâm Tuyết Vi đến rơi nước mắt.

Nàng có bao nhiêu xiêm y hoa lệ, nàng thích học thứ gì, cậu mợ đều không tiếc bạc mà chiều chuộng.

Nhưng hóa ra, tất cả những thứ ấy… vốn dĩ là của ta.

Còn tên Trần Diệp chết tiệt kia, trước lúc hồi kinh còn nói lời thề non hẹn biển:

“A Ảnh, sau này ta sẽ trở thành người tôn quý nhất thiên hạ, để nàng trở thành nữ nhân tôn quý nhất thế gian.”

Lời thề còn văng vẳng bên tai, vậy mà hôm nay hắn lại muốn ta làm trắc phi?

Cứ nằm đó mà mơ giấc mộng xuân thu của hắn đi!

Ta mượn lệnh bài do hoàng hậu nương nương ban tặng, rời phủ, tiến cung.

Hoàng hậu nương nương đang dùng bữa cùng nhị hoàng tử, vừa trông thấy ta liền phất tay gọi:

“A Ảnh ăn gì chưa? Nếu chưa thì cùng bản cung ăn một chút.”

Ta vội vàng hành lễ, thưa đã dùng bữa rồi.