Mùa Xuân Không Quay Lại

Chương 6



Cữu mẫu nắm lấy tay ta, cẩn thận quan sát khuôn mặt ta, rồi đến bàn tay, khi trông thấy nốt ruồi nơi cổ tay, nước mắt cữu mẫu lập tức rơi lã chã.

“Hôm đó sinh con, ta rõ ràng trông thấy cổ tay con gái mình có nốt ruồi, nhưng sau này nhìn mãi trên người Tuyết Vi cũng không tìm thấy. Ta cứ ngỡ mình nhìn lầm… thì ra thật sự đã bị tráo con rồi.”

Lão tổ đột ngột đứng bật dậy:

“Mẹ nàng không biết liêm sỉ trèo lên giường người khác, nàng thân là một thứ nữ, ta đã dốc lòng lo liệu chuyện hôn sự cho nàng, sau khi xuất giá còn nhiều lần về nhà mẹ xin xỏ, ta đều giúp thì giúp tận tình.”

Cữu cữu nhắm mắt, giọng nghẹn ngào:

“Ta đối với muội muội và muội phu còn chưa đủ tốt sao? Vậy mà bọn họ lại dám tráo đổi con ta.”

Cữu mẫu kéo ta vào lòng, những giọt nước mắt to tròn rơi xuống mu bàn tay ta:

“Con của ta đáng thương quá… Thuở nhỏ nàng ấy đối xử với con chẳng ra gì, ta đã khuyên nhiều lần, nàng ấy chỉ nói nàng ấy thương Tuyết Vi hơn. Sao ta lại ngốc đến thế, vì sao không chịu nghĩ xa hơn một chút?”

Giữa lúc lão tổ tức giận đến dậm chân đấm ngực, ta điềm tĩnh lên tiếng:

“Thẩm gia tâm địa lang sói, ích kỷ vô cùng. Lâm gia đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi dưới tay bọn họ… Còn bảy chiếc thuyền sính lễ ấy thì sao?”

Hai mắt cữu cữu đỏ lên, nắm chặt tay thành nắm đấm, nện mạnh lên bàn:

“Thẩm gia khi dễ người quá đáng rồi!!”

Trên đường từ biệt viện trở về, tâm tình của ta thật ra chẳng hề bình lặng như vẻ ngoài.

Trong lòng ta đang cất giữ năm mươi vạn lượng ngân phiếu, còn có cả một đống ruộng đất và cửa hiệu, nặng trĩu, hệt như tấm lòng mà Lâm gia dành cho ta.

Nghĩ đến bao năm nay ta bị cha mẹ ruồng bỏ, lớn lên như cỏ dại ở vùng quê, không biết bao nhiêu lần bị mẹ lạnh lùng chất vấn:

“Bao giờ ngươi mới biết nghe lời hiểu chuyện giống Tuyết Vi?”

Ta từng uất ức, từng khổ sở, càng lúc càng cố chấp, bất chấp tất cả.

Thế nhưng lòng ngưỡng mộ cha mẹ vốn ăn sâu trong bản năng trẻ thơ, lại khiến ta mắc kẹt trong mối quan hệ méo mó này, cứ thế va vấp không phương hướng.

Hóa ra, tất cả chỉ vì… ta không phải con ruột của họ.

Bọn họ mang đầy dã tâm, dẫu ta có làm tốt đến đâu, có khẩn cầu tha thiết đến mức nào, thì cũng chẳng thể đổi lại dù chỉ một chút yêu thương.

Ta ngồi phịch xuống bậc đá xanh trong viện mình, để mặc cho nước mắt cuồn cuộn tuôn rơi không thể khống chế.

Ta tự nhủ với chính mình, chỉ cho phép bản thân yếu đuối lần này nữa thôi.

Bỗng nghe một tiếng cười khẽ vang lên:

“Ngươi đấy, Thái tử cưới vợ mà ngươi khóc đến thế kia, còn nói cái gì mà đồng ý gả cho ta?”

Ta luống cuống lau sạch nước mắt trên mặt, đôi mắt mờ lệ nhìn về phía thiếu niên đang ngồi vắt vẻo trên tường viện.

Hắn vận trường bào màu đen, đôi mắt nhìn thẳng vào ta, không hề e dè.

“Ai nói với ngươi… ta khóc là vì hắn?”

Thiếu niên chống nắm tay lên môi:

“Chẳng lẽ vì biết sẽ đính hôn với ta – một kẻ ăn chơi vô lại, nên buồn đến phát khóc?”

Đôi mắt mờ nước cuối cùng cũng nhìn thấy được đám chữ trước mặt.

【Nữ phụ độc ác này thật giả tạo, của hồi môn của nữ chính bị Lâm gia mang hết cho ả, vậy mà còn dám khóc lóc!】

【Nè nè, có bao giờ nghĩ… đó vốn dĩ là tài sản của cha mẹ thật của người ta, việc gì phải cho cái đồ mạo danh như Tuyết Vi?!】

【Ta nhìn mãi mà không hiểu nổi cái Tiểu Hầu gia này là người tốt hay người xấu nữa…】

【Đám người chỉ đọc lướt, bị phạt quay lại trang 68 ngay! Bùi Diễn không phải tên vô danh tiểu tốt đâu nhé!】

【Tổ trưởng học tập đã về! Trời ơi, trang trại nơi tổ mẫu của Bùi Diễn tịnh dưỡng thân thể lại đúng ở Triệu Châu đó!】