Mùa Xuân Không Quay Lại

Chương 5



Ba ngày trước khi biểu tỷ Lâm Tuyết Vi xuất giá, Lâm gia đã cho người tới phủ.

Lão tổ từ ái, cữu cữu nghiêm nghị cùng cữu mẫu dịu dàng, bọn họ mang theo bảy chiếc thuyền chở đầy sính lễ.

Khi biết người mà Lâm Tuyết Vi sắp gả chính là Trần Diệp, thanh mai trúc mã của ta, cũng tức là Thái tử đương triều, lão tổ xưa nay luôn tươi cười, sắc mặt lập tức trầm xuống:

“Mạn Hoa, ta giao Tuyết Vi cho ngươi, là bởi ngươi đã hứa sẽ chăm sóc con bé thật tốt. Ngươi làm sao có thể đối xử tệ bạc với Tuyết Vi như vậy?”

Mẹ bị lão tổ trách mắng, sắc mặt thoắt cái thay đổi. Biểu tỷ Lâm Tuyết Vi càng luống cuống vội vàng tiến đến trước mặt lão tổ:

“Tổ mẫu ~ gả cho Diệp ca ca là ý của cháu, cô mẫu cũng không cản được cháu. Người cần gì phải mắng người, ngày sau lên kinh, cháu chẳng còn ai thân thích ngoài cô mẫu cả.”

Cữu mẫu càng lộ vẻ khó coi, nhíu mày nói:

“Đó là vị hôn phu của A Ảnh, sao con lại muốn gả cho hắn? Con để A Ảnh phải đối mặt ra sao? Con… con muốn làm mẹ tức chết à?”

Biểu tỷ mỗi lúc một mất kiên nhẫn hơn:

“Mẹ, người hướng lên cao, chẳng lẽ muốn con từ chối tình ý của Thái tử, bỏ lỡ cơ hội trở thành người trên vạn người? Là Diệp ca ca thích con. Cha mẹ rốt cuộc là cha mẹ của ai? Vì sao lại luôn bênh vực người ngoài?”

Cữu cữu đập bàn một cái:

“Con đúng là hồ đồ! Con không biết suy nghĩ sao? Hôm nay Thái tử có thể từ bỏ A Ảnh, ngày sau chẳng lẽ sẽ thật lòng với con? Từ nhỏ cha mẹ nuông chiều con như kim chi ngọc diệp, lại để con nông cạn nông nổi như thế sao?”

Mắt ta cay xè, những trưởng bối đàng hoàng chính trực thế này… mới thật sự là phụ mẫu và tổ mẫu ruột thịt của ta.

【Không phải chứ, mấy người Lâm gia này não có vấn đề à? Nhìn xem bé cưng của chúng ta ấm ức đến thế nào rồi!】

【Nhưng mà ta thấy Lâm gia nói đúng đấy chứ, chẳng lẽ cứ là nữ chính thì có quyền cướp vị hôn phu của người khác?】

Mặc kệ đám chữ ngoài kia ồn ào náo loạn, ta vẫn chủ động xin đưa mọi người Lâm gia tới biệt viện nghỉ ngơi.

Trên đường đi, lão tổ nắm tay ta, không ngừng nói lời xin lỗi.

Cữu cữu trông rất uể oải:

“Tuyết Vi chẳng giống con gái Lâm gia ta chút nào, sao lại mê danh lợi đến thế.”

Ta nhìn trái nhìn phải, chắc chắn trong biệt viện không có hạ nhân nghe lén, liền lập tức ghé sát vào tai cữu cữu nói:

“Cữu cữu, hai ngày trước, con vào viện mẹ thỉnh an, lờ mờ nghe thấy mẹ và biểu tỷ cãi nhau. Biểu tỷ nói nàng mới là thiên kim đích truyền của Hầu phủ, hỏi mẹ đang lo sợ điều gì, tại sao không ban cho nàng nhiều sính lễ hơn.”

Lời này vừa dứt, sắc mặt ba người Lâm gia đều trở nên nghiêm trọng.

Lão tổ lập tức nghiêm mặt:

“Năm đó Mạn Hoa sắp sinh mà cứ nhất quyết ở lại Lâm gia chờ sinh, khuyên thế nào cũng không chịu về nhà.”

Cữu mẫu cau mày chặt hơn:

“Hôm đó đang đi đứng bình thường, chẳng hiểu sao nàng lại trật chân, kéo ta cũng ngã theo. Lúc ấy ta với nàng ấy sinh cùng một phòng.”

Đám chữ lại rần rần:

【Không đúng đâu, nữ phụ đang nói dối! Bé cưng của ta từ trước đến nay cực kỳ cẩn thận, chưa từng để cha mẹ Thẩm gia nhắc tới chuyện này mà!】

【Vậy cô ấy biết bằng cách nào? Cốt truyện đang càng lúc càng lệch! Ta càng lúc càng lo, sau này nam chính phải đấu lại các hoàng tử khác mới lên được ngôi, bảy thuyền sính lễ này là một phần quan trọng đó nha!】

Cữu cữu nghiêm giọng dặn ta không được để lộ ra ngoài.