Mỹ Đường Y

Chương 5



 

Bên gối không biết từ lúc nào có thêm một lọ sứ nhỏ.

 

Mở nắp ra, bên trong là loại ngọc dung cao thượng hạng.

 

Đến ngày thứ tư, ta lại bị điều tới nhà bếp nhóm lửa.

 

Trong bếp khói đặc cuồn cuộn, hun đến mức nước mắt chảy không ngừng.

 

Lửa nóng hun mặt ta nổi lên một tầng mẩn đỏ, tóc cũng cháy mất một mảng.

 

Kim Thúy đi ngang qua còn bịt mũi cười nhạo.

 

“Chậc chậc, nhìn bộ dạng này chẳng khác gì ma quỷ.”

 

Tối hôm ấy, trên bàn lại xuất hiện thêm một lọ dầu dưỡng tóc.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 



 

Ngày thứ mười, ta quỳ lau sàn đến mức đầu gối bầm tím.

 

Tối đến, trong chăn xuất hiện thêm một cái lò sưởi nhỏ.

 

Ngày thứ mười bảy, ta cọ bô cả một ngày trời, đến cả người cũng nhiễm mùi chua thối.

 

Đêm đó, trên bàn lại có thêm một hũ xà phòng hoa quế.

 

Đến ngày thứ ba mươi, ngọc dung cao đã dùng hết.

 

Trong ruột gối có nhét một tờ giấy mỏng.

 

Tin tức hôm nay nhiều hơn trước một chút.

 

Buổi chiều, thiếu gia ở trong phòng kéo tay nha hoàn hồi môn tên Hồng Châu của thiếu phu nhân, sờ nắn cổ tay nàng ta hồi lâu.

 

Thiếu phu nhân nghe thấy động tĩnh liền xông tới, trực tiếp tát thiếu gia một cái.

 

Còn mắng hắn là giống ngựa đực động d.ụ.c, không quản nổi nửa thân dưới của mình.

 

Thiếu gia tức tới mức muốn đ.á.n.h trả.

 

Thiếu phu nhân lại ngẩng cổ tiến sát tới.

 

“Đánh đi, đ.á.n.h vào đây này!”

 

“Hôm nay ngươi dám đ.á.n.h, ngày mai phụ thân ta biết được, cả nhà họ Tống các ngươi đều xong đời!”

 

Thiếu gia tức đến phát run, nhưng cuối cùng vẫn không dám xuống tay.

 

Dù sao mũ quan trên đầu phụ t.ử nhà họ Tống đều phải dựa vào vị Hầu gia kia chống đỡ.

 

Ta đưa tờ giấy lại gần ngọn đèn, nhìn nó cháy thành tro bụi.

 

Thiếu phu nhân vốn đã không xinh đẹp.

 

Tính tình lại còn ngang ngược.

 

Một tháng nay, từ lúc ban đầu hai người còn miễn cưỡng giữ thể diện.

 

Cho tới bây giờ, nói chưa nổi ba câu là đã cãi nhau.

 

Ta nghĩ, thời cơ chắc cũng tới rồi.

 

Ngày thứ ba mươi mốt.

 

Buổi chiều, mặt trời đã ngả về tây.

 

Ta xách một thùng nước từ bên giếng, lảo đảo đi tới hành lang ở viện phía Tây.

 

Hôm nay phải lau sạch toàn bộ khe gạch ở dãy hành lang phía Đông.

 

Mồ hôi men theo tóc mai chảy xuống.

 

Y phục trên người ướt mất một mảng.

 

Ta vừa định đứng dậy nghỉ một chút, cùi chỏ lại vô tình va vào thành thùng nước.

 

Ào một tiếng.

 

Cả thùng nước đổ hết lên người ta.

 

Lớp vải ướt sũng dán c.h.ặ.t lên thân thể, làm lộ rõ vòng eo mềm mại.

 

Ta khẽ kêu lên một tiếng, luống cuống cúi xuống dựng lại thùng nước.

 

Lúc ngẩng đầu lên, vừa khéo đụng phải ánh mắt của Tống Thanh Nhai cách đó không xa.

 

Trong tay hắn còn cầm đĩa thức ăn cho cá, giữa chân mày vẫn mang theo vẻ mệt mỏi sau cơn say.

 

Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy ta, ánh mắt hắn lập tức biến thành kinh diễm.

 

Ta vội vàng cúi đầu, đưa tay nhặt chiếc thùng bị lật.

 

“Nô tỳ thỉnh an thiếu gia…”

 

“Nô tỳ đi ngay đây…”

 

Ta chống tay xuống đất muốn đứng dậy, đầu gối lại mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống lần nữa.

 

Thiếu gia bước nhanh tới, cúi người đỡ lấy cánh tay ta.

 

“Là nàng ta phạt ngươi làm những việc này?”

 

Ta c.ắ.n môi, cố gắng nhịn không để nước mắt rơi xuống.

 

“Nô tỳ không sao, thiếu gia.”

 

“Nô tỳ không đau.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Thiếu phu nhân muốn nô tỳ học quy củ, đó là điều nô tỳ nên chịu.”

 

“Nô tỳ da dày thịt thô, quỳ vài ngày là ổn thôi.”

 

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, yết hầu khẽ động.

 

“Đường Y.”

 

“Ngươi có hận ta không?”

 

Ta lắc đầu, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống.

 

“Nô tỳ không hận.”

 

“Thiếu gia có nỗi khổ của thiếu gia, nô tỳ hiểu mà.”

 

Mắt ta đỏ hoe, lại miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

 

“Thiếu gia mau đi đi, cá chắc đói rồi.”

 

“Nô tỳ không sao đâu.”

 

“Đợi nô tỳ khỏe lại, còn phải gắp táo cho thiếu gia nữa.”

 

Khoảnh khắc câu ấy vừa thốt ra, ánh mắt hắn lập tức thay đổi.

 

Ta nghĩ, hắn chắc hẳn đã nhớ tới những đêm triền miên trước kia.

 

Ngay giây tiếp theo, chiếc đĩa thức ăn cho cá trong tay hắn bị ném mạnh xuống đất.

 

Tống Thanh Nhai cúi người, bế bổng ta lên.

 

“Tiểu yêu tinh, giờ còn biết chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t rồi?”

 

Ta co người trong lòng hắn, giọng mang theo tiếng nức nở.

 

“Nô tỳ không có…”

 

“Nô tỳ chỉ là… nhớ người thôi.”

 

Cánh tay hắn lập tức siết c.h.ặ.t.

 

Đúng lúc hắn chuẩn bị bước đi, phía sau bỗng vang lên một tiếng quát lạnh.

 

“Đứng lại cho ta!”

 

Thiếu phu nhân hùng hổ đi tới, phía sau còn có Kim Thúy đi theo.

 

“Phu quân định đưa nha hoàn của ta đi đâu?”

 

Giọng thiếu gia lạnh nhạt.

 

“Nàng ta quỳ hỏng chân rồi, ta đưa nàng ta về nghỉ.”

 

Thiếu phu nhân cười lạnh.

 

“Trong viện của ta không thể nghỉ sao?”

 

“Nhất định phải để phu quân đích thân ôm đi?”

 

Thiếu gia nhìn gương mặt nhạt nhẽo trước mắt.

 

Lại cúi đầu ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người ta.

 

Hắn gần như đã nhịn không nổi nữa.

 

“Tránh ra!”

 

Kim Thúy lập tức bước lên thêm dầu vào lửa.

 

“Thiếu phu nhân người thấy chưa, nô tỳ cố tình đày nàng ta tới viện hẻo lánh nhất, vậy mà nàng ta vẫn có thể quyến rũ được thiếu gia.”

 

“Ôi trời ơi cô gia tốt của nô tỳ, người đừng trách nô tỳ nói khó nghe.”

 

“Thiếu phu nhân nhà chúng ta ở Hầu phủ trước giờ luôn là chủ t.ử nói một không ai dám nói hai.”

 

“Người mau thả con hồ ly tinh này xuống đi, kẻo lại làm tổn hại hòa khí phu thê.”

 

Nghe tới đó, thiếu phu nhân càng ưỡn thẳng lưng hơn.

 

“Tống Thanh Nhai, ngươi đừng quên ta là nữ nhi của ai.”

 

“Hôm nay ngươi dám ôm nàng ta bước ra khỏi viện này…”

 

“Ngày mai ta sẽ để phụ thân biết, ở Tống gia ta đã chịu những uất ức gì!”

 

Sắc mặt Tống Thanh Nhai hơi đổi.

 

Bước chân cũng chần chừ lại.

 

Ta nép trong lòng hắn, nhẹ nhàng kéo tay áo hắn.

 

“Thiếu gia, thả nô tỳ xuống đi.”

 

“Thiếu phu nhân nói đúng.”

 

“Đắc tội Diệp Hầu gia, chúng ta không gánh nổi đâu.”

 

“Nô tỳ không sao, quỳ thêm vài ngày nữa cũng quen thôi.”

 

Thiếu gia cúi đầu nhìn ta.

 

Sự đau lòng trong mắt hắn gần như sắp tràn ra ngoài.

 

Hắn ngẩng cằm, lạnh lùng nhìn thiếu phu nhân.