“Lúc bổn thiếu gia sa cơ thất thế, ngươi chạy còn nhanh hơn ai hết.”
“Bây giờ ta đứng dậy được rồi, ngươi lại muốn quản?”
Ánh mắt hắn đảo từ trên xuống dưới người thiếu phu nhân, bật cười khinh miệt.
“Ngươi tự soi lại mình xem.”
“Từ trên xuống dưới có chỗ nào khiến người khác vừa mắt nổi không?”
“Ban đêm bổn thiếu gia phải tắt đèn mới xuống miệng nổi.”
Thiếu phu nhân tức đến run cả người, chỉ tay vào hắn giậm chân.
“Được!”
“Các người cứ đợi đấy!”
…
Thiếu gia ôm ta sải bước rời đi.
Trời còn chưa tối hẳn, màn giường đã buông xuống hết lần này tới lần khác.
Lúc hắn đè lên người ta, ta cẩn thận che bụng mình, không để hắn ép xuống quá mạnh.
Đây chính là bảo bối của ta.
Vở kịch lớn phía sau, tất cả đều phải trông cậy vào nó.
Đêm đã khuya, trong phòng dần yên tĩnh lại.
Ta nhìn màn đêm dày đặc ngoài cửa sổ, nhỏ giọng dò hỏi:
“Thiếu gia, người nên quay về rồi.”
“Lỡ thiếu phu nhân chờ sốt ruột thì không hay.”
Hắn kéo ta vào lòng, giọng nói đầy mệt mỏi.
“Đường Y, ngươi có biết những ngày này gia sống thế nào không?”
“Mỗi lần bước vào phòng của nàng ta, gia đều phải nhắm mắt, tưởng tượng nàng ta là ngươi…”
“Có như vậy mới làm nổi chuyện đó.”
Ta áp mặt lên n.g.ự.c hắn, cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm.
Một nam nhân nếu ngay cả chạm cũng không muốn chạm vào chính thê của mình…
Vậy trong mắt hắn, chính thê chẳng qua chỉ là một pho tượng Bồ Tát được cung phụng mà thôi.
Nhưng cố tình, Diệp Thục Dung lại còn là một pho tượng Bồ Tát dữ tợn.
Chuyện đã tới nước này rồi, chỉ làm một di nương thì có ý nghĩa gì nữa?
Đã muốn cược, vậy phải cược hẳn một danh phận kế thất.
Sáng hôm sau, ta đang hầu hạ thiếu gia thay y phục thì Triệu ma ma tới.
“Thiếu gia, Đường Y cô nương, phu nhân cho gọi.”
Tối qua thiếu gia ôm ta nghênh ngang rời đi, cả phủ đã sớm đồn ầm lên.
Tính tình của Diệp Thục Dung như vậy, bị mất mặt trước bao người, nếu không làm loạn mới là chuyện lạ.
Đến chính viện, phu nhân vẫn ngồi trên tháp vê chuỗi Phật châu.
Thiếu phu nhân ngồi bên cạnh, cầm khăn chấm khóe mắt.
“Mẫu thân nhất định phải làm chủ cho con dâu.”
Phu nhân thở dài.
“Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Kim Thúy lập tức quỳ lên trước, cái miệng nhanh hơn bất kỳ ai.
“Bẩm phu nhân, hôm qua Đường Y phạm lỗi, bị thiếu phu nhân phạt lau sàn.”
“Ai ngờ nàng ta không biết an phận, vừa thấy thiếu gia đi ngang qua đã lập tức nhào tới.”
“Cái dáng hồ ly tinh ấy, đến nô tỳ nhìn còn thấy chướng mắt.”
Thiếu gia ho khẽ một tiếng.
“Mẫu thân, chuyện không phải như vậy…”
“Con im miệng.”
Phu nhân không cho hắn nói tiếp.
Thiếu phu nhân lập tức tiếp lời, ngoài mềm trong cứng.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Mẫu thân, hôm qua con tức tới mức cả đêm không ngủ nổi, vốn định thu dọn đồ đạc quay về nhà mẹ đẻ.”
“Nhưng mấy nha hoàn bên cạnh mềm lòng, khuyên nhủ suốt cả đêm, con mới miễn cưỡng ở lại.”
“Mẫu thân người nói xem, chuyện này nếu không xử lý nghiêm, sau này con còn uy nghiêm gì nữa?”
“Mặt mũi của phụ thân con biết đặt ở đâu?”
Vừa nhắc tới Hầu phủ phía sau nàng ta, sắc mặt phu nhân lập tức trầm xuống.
Bà hiểu rõ, hôm nay không xử lý ta là không được.
Phu nhân nhìn ta, bàn tay vê Phật châu cũng dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ta vốn tưởng ngươi là đứa thành thật nên mới để ngươi hầu hạ trong phòng thiếu gia.”
“Không ngờ lại là một con hồ ly tinh.”
“Từ hôm nay trở đi, không cho phép ngươi bước qua cửa nhị môn nữa.”
“Giáng xuống nhà xí cọ bô đi.”
“Như vậy sao được!”
“Chỉ bắt ả tiện tỳ này đi cọ bô thì quá nhẹ cho ả rồi!”
Thiếu phu nhân rõ ràng vẫn chưa hài lòng.
Kim Thúy lập tức phụ họa.
“Đúng vậy đúng vậy!”
“Thiếu phu nhân nhà chúng ta ở nhà là thiên kim kim tôn ngọc quý, nào từng chịu loại uất ức này?”
“Chỉ đi cọ bô thôi thì khác gì gãi ngứa.”
Thiếu phu nhân hừ lạnh một tiếng.
“Kim Thúy nói đúng.”
“Theo con thấy, loại không biết sống c.h.ế.t như ả giữ lại cũng chỉ là tai họa.”
“Chi bằng bán thẳng tới kỹ viện hạ đẳng nhất.”
“Để ả biết quyến rũ chủ t.ử sẽ có kết cục thế nào.”
Kim Thúy vỗ tay hưởng ứng.
“Đúng đúng đúng!”
“Phải cho ả nếm chút đau khổ!”
“Nếu không sau này nha hoàn nào cũng dám nhào lên người thiếu gia, cái phủ này chẳng phải sẽ loạn hết sao?”
Hai chủ tớ kẻ tung người hứng, hận không thể lột da rút gân ta ngay tại chỗ.
Thiếu gia ngồi một bên, sắc mặt âm trầm.
Nhưng từ đầu tới cuối không nói thay ta lấy một câu.
Ta liếc hắn một cái, lòng hoàn toàn lạnh ngắt.
Rõ ràng tối qua hắn còn ôm ta nói hết lời yêu thương.
Vậy mà mới qua vài canh giờ.
Vừa gặp chuyện, hắn lại lập tức co đầu rụt cổ.
Trên giường là rồng.
Xuống giường thành sâu.
Ra ngoài thì như sói, về ổ lại như ch.ó.
Hễ thật sự cần hắn đứng ra gánh chuyện, hắn sẽ là kẻ rụt nhanh hơn bất kỳ ai.
Ta biết, nam nhân trước mắt này đã không thể dựa vào nữa rồi.
Vinh hoa phú quý mà ta muốn…
Chỉ có thể tự mình đưa tay ra giành lấy.
Ta quỳ trên đất, dập đầu với phu nhân một cái.
“Phu nhân, là nô tỳ không biết liêm sỉ, tự mình quyến rũ thiếu gia.”
“Không liên quan gì tới thiếu gia cả.”
Tống Thanh Nhai ngẩn người.
Rõ ràng hắn không ngờ rằng, ngay lúc liên quan tới sống c.h.ế.t thế này…
Điều đầu tiên ta nghĩ tới, vẫn là bảo vệ thanh danh cho hắn.
Ta xoay người, lại dập đầu với hắn một cái.
“Nô tỳ vẫn nhớ, lúc trước thiếu gia từng dạy nô tỳ viết chữ, nắm tay nô tỳ viết từng nét từng nét một.”
“Lúc nô tỳ phát sốt, cũng là thiếu gia nửa đêm cho gọi đại phu.”
“Trong phủ nhiều nha hoàn như vậy, có ai từng được thiếu gia đối đãi như thế đâu?”
“Mạng của nô tỳ là của thiếu gia.”
“Hôm nay liên lụy tới thanh danh của người, chủ t.ử muốn xử trí nô tỳ thế nào, nô tỳ tuyệt không oán hận.”
Giọng ta mang theo tiếng nấc, càng nói lòng càng lạnh.
Quỳ ở nơi này, mạng sống bị treo trên miệng người khác.
Nói không sợ là giả.
Nhưng càng sợ, ngọn lửa trong lòng ta lại càng cháy dữ dội hơn.
Vì sao mạng của ta phải nằm trong tay kẻ khác?
Diệp Thục Dung có thể làm thiếu phu nhân, chẳng qua chỉ vì nàng ta đầu t.h.a.i tốt hơn ta mà thôi.
Ta đâu thua nàng ta chỗ nào?