Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 105



Nghiêm tiểu công tử tuy ngày thường mồm mép, thích trêu ghẹo những tiểu nương tử xinh đẹp, nhưng cũng biết chừng mực.

Biết đây là hoa đã có chủ, hơn nữa còn là nương tử tương lai của ân nhân mình, hắn đương nhiên không dám mạo phạm.

Thu hồi ánh mắt, hắn nhìn Hoắc Kình, nói:

“Ân nhân chờ một lát, ta xuống dưới sắp xếp vài việc khác.”

Nghiêm tiểu công tử nói xong liền đi ra khỏi thiên sảnh, An Đồng bưng khay bạc cũng theo ra ngoài.

Đi tới dưới hành lang, hắn dặn An Đồng đang bưng bạc:

“Ngươi đem bạc gói lại, rồi bảo quản gia tìm hai bộ y phục mới thích hợp cho hai vị khách trong sảnh. Còn bên khách đ**m thì...”

Nói đến đây, Nghiêm tiểu công tử ngừng lại, liếc về phía thiên sảnh, suy nghĩ một chút rồi gãi gãi sống mũi, sau đó nở nụ cười đầy ý xấu:

“Dặn trước chưởng quầy, cứ nói chỉ còn lại một gian phòng thôi.”

An Đồng sững người, khó hiểu hỏi:

“Công tử, người ta sắp thành thân rồi, còn làm vậy để làm gì?”

An Đồng không dám nói ra mấy chữ “vẽ chuyện thừa thãi”.

Nghiêm tiểu công tử khẽ hừ một tiếng:

“Ngươi là một đứa nhóc choai choai thì hiểu cái gì? Cho dù ngày mai họ thành thân đi nữa, nhưng nếu có thể sớm một ngày ôm tiểu kiều thê mềm mại ngủ chung chẳng phải tốt hơn sao?”

An Đồng cúi đầu “ồ” một tiếng, rồi lén bĩu môi.

Thầm nghĩ hắn còn lớn hơn công tử nửa tuổi đấy. Hắn không hiểu gì thật, nhưng công tử thì hiểu được bao nhiêu chứ?

Xe ngựa đã chuẩn bị xong, bạc cũng đã gói lại, hạ nhân mang ô đến.

Sau khi hẹn giờ ngày mai tới thôn Tô Gia, Hoắc Kình và A Nguyên cùng che một chiếc ô rời khỏi huyện nha.

Hoắc Kình đỡ A Nguyên lên xe ngựa, còn mình thì mặc đấu lạp và áo tơi do nha dịch mang tới, cưỡi Hắc Sát đi phía sau xe ngựa.

Hắc Sát tính tình dữ dằn. A Nguyên có thể cưỡi lên lưng ngựa cũng là vì trước đó đã cho nó ăn một thời gian, lại có Hoắc Kình ở bên cạnh nên mới không bị nó kháng cự.

Đối với chiến mã đã cùng mình vào sinh ra tử nhiều năm này, cũng chỉ có Hoắc Kình mới thuần phục được.

Vì trời mưa nên phải mất khoảng nửa canh giờ mới đến trước khách đ**m.

An Đồng đánh xe xuống trước, bảo người đi cùng ở lại trên xe rồi nhanh nhẹn chạy vào khách đ**m một chuyến.

Lúc đi ra, hắn chạy tới bên cạnh ngựa của Hoắc Kình.

Lớn tiếng nói:

“Hoắc lang quân, hôm nay mưa lớn, chưởng quầy khách đ**m nói chỉ còn lại một gian phòng. Nếu muốn ở lại thì phải tìm khách đ**m khác. Trời mưa thế này, e rằng rất nhiều khách đ**m đều đã kín chỗ, khó mà tìm được phòng trống.”

Hoắc Kình nhìn khách đ**m một cái, rồi lại nhìn xe ngựa.

Ở tiệm rèn cũng không phải chưa từng ở chung một gian phòng, hơn nữa chẳng bao lâu nữa cũng sẽ thành thân...

An Đồng cho rằng Hoắc Kình còn băn khoăn điều gì khác, liền vỗ ngực cam đoan:

“Tiểu nhân tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài.”

Hoắc Kình gật đầu, xuống ngựa.

“Vậy ở lại đi.”

A Nguyên xuống xe ngựa. Sau khi vào khách đ**m mới biết chỉ còn một gian phòng, nàng phải ở chung phòng với Hoắc gia.

Nghĩ tới đây, tim A Nguyên đập dữ dội, đôi tai trắng như ngọc cũng nhuộm một tầng hồng nhạt, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng một bên với dáng vẻ thẹn thùng.

Đợi An Đồng đưa hai người lên phòng khách, tiểu nhị rời đi rồi mới giao túi đồ cho Hoắc Kình.

“Công tử nhà tiểu nhân bảo quản gia chuẩn bị cho hai vị y phục mới để thay. Y phục của Tô nương tử vốn là đồ mới chuẩn bị cho cô nương trong phủ. Còn thân hình Hoắc lang quân khá cao lớn, chỉ có thể tìm một bộ thu y vốn chuẩn bị cho hộ viện, mong đừng chê.”

Y phục trên người hai người ít nhiều đều dính hơi ẩm và nước mưa.

Trong mắt Hoắc Kình, bản thân hắn da dày thịt chắc, chẳng hề gì. Nhưng A Nguyên lại là một cô nương mềm mại yếu ớt, không chịu được lạnh.

Hắn không từ chối, nhận lấy túi đồ rồi nói:

“Thay ta cảm tạ công tử nhà ngươi.”

An Đồng cười hì hì:

“Vâng. À đúng rồi, y phục cũng tặng luôn cho hai vị, không cần trả lại. Hai vị hẳn cũng mệt rồi, tiểu nhân không quấy rầy hai vị nghỉ ngơi nữa, xin cáo lui trước.”

Hoắc Kình gật đầu.

An Đồng xoay người rời đi, Hoắc Kình cũng đóng cửa phòng lại.

A Nguyên tháo khăn che mặt xuống, có chút căng thẳng và ngượng ngùng đứng trong phòng.

Nghiêm tiểu công tử vốn không phải người biết tiết kiệm, nên đây là một gian thượng phòng, phòng rất rộng, giường cũng rất lớn.

Trong phòng có một thùng tắm, chỉ ngăn cách bằng một tấm bình phong. Lúc tiểu nhị rời đi còn nói trong nửa canh giờ sẽ mang nước nóng lên.

Hiện giờ trong phòng chỉ có hai người, A Nguyên vừa rụt rè vừa căng thẳng.

Hoắc Kình đặt y phục lên chiếc ghế trong phòng rồi nhìn A Nguyên, nói:

“Lát nữa tiểu nhị lên đây, ta sẽ bảo hắn mang thêm một chiếc chiếu. Tối nay ta ngủ dưới đất.”

A Nguyên khẽ gật đầu.

Hoắc Kình tiến lên, đưa túi bạc cho A Nguyên:

“Chỗ bạc này nàng giữ đi.”

Đôi mắt hạnh của A Nguyên lập tức mở to:

“Cũng giao cho ta giữ sao?”

Hoắc Kình gật đầu:

“Nàng quản gia, đương nhiên nàng giữ.”

A Nguyên kinh ngạc:

“Nhưng đây đâu phải mười mấy lượng bạc, mà là...”

Sợ tai vách mạch dừng, nàng hạ thấp giọng:

“Đây là tròn một trăm lượng bạc đó!”

Đôi mắt hạnh tròn xoe của A Nguyên đầy vẻ kinh ngạc nhìn Hoắc Kình, trông có vài phần đáng yêu.

Trong lòng Hoắc Kình khẽ động, cố nén ý muốn xoa đầu nàng như xoa đầu Hắc Sát, rồi nghiêm túc nói:

“Nàng giữ đi, khi ta cần dùng sẽ hỏi nàng lấy.”

A Nguyên do dự một chút, nghĩ rằng mình sẽ không dùng, chỉ giúp Hoắc gia cất giữ...

Thật ra trong lòng A Nguyên cũng có một chút lo lắng.

Nàng sợ Hoắc gia có bạc rồi sẽ giống như lời người ta nói - nam nhân có tiền sẽ học thói hư, sẽ nuôi nữ nhân bên ngoài.

Nghĩ tới đây, A Nguyên cũng không từ chối nữa, nhận lấy túi bạc.

“Vậy ta tạm thời giữ giúp Hoắc gia.”

Hai tay A Nguyên cầm túi bạc còn hơi run run.

Trước kia chỉ hơn mười lượng bạc thôi nàng đã cầm đến run tay, huống hồ bây giờ là một trăm lượng bạc, hai tay càng run dữ dội hơn.

A Nguyên nâng niu túi bạc như nâng bảo vật, đi tới ngồi xuống giường, đặt túi bạc lên đó.

Nàng mở tấm vải bọc bạc ra, nhìn thấy mười thỏi bạc, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không nhịn được hiện lên nụ cười.

Bất giác nói ra suy nghĩ trong lòng:

“Có chỗ bạc này rồi, sau này Hoắc gia cũng có thể được ăn thật no rồi.”