Hoắc Kình xoay người lại, động tác rót nước khựng lại.
Bỗng nhiên hắn cảm thấy gánh nặng trên vai còn lớn hơn cả khi xông pha trận mạc giết địch năm xưa. Trước kia là bảo vệ quốc gia, nay là phải gánh vác gia đình.
Rót hai chén nước, uống một chén xong, hắn bưng một chén còn lại đưa cho A Nguyên.
A Nguyên dịu dàng nói một tiếng cảm ơn, khuôn mặt nhỏ vì vui vẻ mà ửng hồng.
So với những thỏi bạc trắng sáng kia, Hoắc Kình lại cảm thấy gương mặt rực rỡ động lòng người này càng bắt mắt hơn.
Hoắc Kình dời ánh mắt, nhìn sang chỗ bạc trên giường. Suy nghĩ một lát, hắn lên tiếng:
“Để bạc đó mãi rồi sớm muộn gì cũng tiêu hết, chi bằng nghĩ cách kiếm thêm nhiều bạc hơn.”
A Nguyên nhấp một ngụm trà ấm, ngẩng đầu hỏi:
“Hoắc gia đã nghĩ ra cách gì rồi sao?”
Hoắc Kình trầm ngâm vài nhịp rồi nói:
“Tạm thời có một cách. Hiện giờ nàng không thuộc hộ tịch Hà gia, cũng không cần quá lo lắng chuyện luân lý cương thường. Có Nghiêm tri huyện áp chế, Hà gia không dám quá đáng. Hơn nữa Hà Dự rất coi trọng thể diện, sẽ không làm mọi chuyện quá khó coi. Như vậy cũng không cần phải đi về phía Bắc nữa.”
“Nhưng trấn Thanh Thủy quá nhỏ, khó tránh khỏi lời ra tiếng vào. Chi bằng đợi một thời gian nữa, chúng ta chuyển đến huyện Võ An. Dựa vào số bạc trong tay hiện nay, mua một cửa tiệm ở huyện Võ An.”
A Nguyên không có nhiều suy nghĩ như vậy, chỉ cười nói:
“Ta đều nghe theo Hoắc gia.”
Vừa dứt lời, nàng lại nhớ đến tiệm rèn ở trấn Thanh Thủy, liền lo lắng hỏi:
“Nhưng còn cửa tiệm ở trấn Thanh Thủy thì sao? Chẳng phải Hoắc gia từng nói mới đóng tiền thuê sao?”
Tiệm rèn vì diện tích lớn, lại có thêm sân viện và sẵn dụng cụ rèn từ trước, tiền thuê nửa năm không hề rẻ, có thể xem là cửa tiệm đắt nhất trong trấn.
Hoắc Kình suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Vậy cứ tiếp tục mở. Tuyển hai học đồ đến tiệm rèn sắt, để họ ở lại trông tiệm. Nếu vẫn kiếm được tiền thì cứ tiếp tục mở cửa. Sau này nếu họ có bản lĩnh, muốn tự lập môn hộ, chuyển nhượng tiệm lại cho họ cũng được.”
A Nguyên tính toán một lượt, cũng cảm thấy rất hợp lý.
“Như vậy tiệm rèn vẫn tiếp tục hoạt động, không lãng phí tiền thuê nửa năm. Hai học đồ cũng chỉ cần trả công và cho chỗ ở. Tuy sau này thu nhập từ tiệm rèn sẽ ít đi rất nhiều, nhưng Hoắc gia ở huyện thành cũng có cửa tiệm riêng, như vậy là có hai nguồn thu nhập rồi.”
Nói đến cuối cùng, A Nguyên càng cảm thấy biện pháp này khả thi.
Hoắc Kình gật đầu:
“Đợi sau này kiếm được thêm bạc, ta sẽ thuê cho nàng hai nha hoàn sai vặt.”
Nghe vậy, A Nguyên bật cười:
“Ta có thể tự mình làm mọi việc, nên không cần nha hoàn hầu hạ đâu.”
A Nguyên chưa từng nghĩ đến chuyện để người khác hầu hạ mình. Cuộc sống nàng mong muốn chỉ là được ăn no mặc ấm, cuối năm còn dư được chút tiền.
Trong lòng Hoắc Kình đã có tính toán riêng nên cũng không nói thêm gì.
A Nguyên suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Vậy sau này Hoắc gia vẫn tiếp tục mở tiệm rèn sao?”
Hoắc Kình lắc đầu:
“Tạm thời cứ xem đã.”
Khóe môi A Nguyên cong lên:
“Bất kể Hoắc gia làm gì, ta cũng sẽ giúp Hoắc gia.”
Lúc này, A Nguyên mới thật sự có cảm giác rằng bọn họ sắp thành thân.
Không bao lâu sau, tiểu nhị mang nước nóng tới. A Nguyên vừa mới thoải mái được một lúc lại lập tức ngượng ngùng.
Hoắc Kình nhìn ra sự xấu hổ của nàng, nên sau khi xách nước nóng vào phòng liền kiếm cớ nói:
“Ta xuống lầu xem Hắc Sát một chút, tiện ra ngoài mua ít thức ăn, đến lúc đi Thôn Tô Gia thì ăn trên đường.”
Từ Thôn Tô Gia đến huyện thành cũng mất hai canh giờ, cần phải ăn uống bên ngoài.
Trước khi ra khỏi cửa, hắn dặn nàng khóa kỹ cửa phòng, đừng mở cửa cho người lạ, rồi mới xoay người đi ra ngoài.
A Nguyên cài then cửa lại, khẽ cười, sau đó mới đi tắm.
Tắm xong, nàng lấy bộ y phục được tặng ra. Đó là một bộ váy áo màu hạnh.
A Nguyên kinh ngạc v**t v* chất liệu vải. Chạm vào thấy trơn mịn, hoàn toàn khác với vải bông. Ngay cả đường may và hoa văn thêu cũng đều là hàng tinh xảo.
Nghe tiểu tư lúc nãy nói bộ y phục này vốn được may cho cô nương trong phủ, là đồ dành cho chủ tử mặc, chẳng trách lại tinh xảo đến vậy.
Chỉ là A Nguyên chưa từng mặc y phục tốt như thế, lúc mới khoác lên người khó tránh khỏi không được tự nhiên. Nhưng mặc một lúc rồi cũng dần thích ứng.
Có lẽ cô nương nhà tri huyện cũng có vóc người đầy đặn, nên bộ y phục mặc trên người A Nguyên vẫn còn hơi rộng.
Rộng thêm đôi phần, không giống loại vừa khít sẽ làm lộ hết đường cong cơ thể, A Nguyên mặc cũng thấy thoải mái hơn.
Nữ tử vốn thích làm đẹp, A Nguyên cũng không ngoại lệ.
Nàng không nhịn được đứng trước gương đồng ngắm nghía vài lần, thầm nghĩ:
Không biết Hoắc gia nhìn thấy mình mặc bộ y phục này có thích không?
A Nguyên nhớ tới cây trâm và hộp son mới mua hôm nay, lòng chợt động. Nàng liền ngồi xuống trước bàn trang điểm.
Lấy những món đồ vừa mua ra, dùng lược chải lại mái tóc hơi rối cho ngay ngắn, rồi cài cây trâm lên búi tóc.
Sau đó nhìn hộp son có hương hoa thoang thoảng trên bàn.
Dù chưa từng dùng qua, nhưng nàng từng thấy tỷ tỷ kế dùng rồi.
Nàng học theo cách dùng son của tỷ tỷ kế, chấm một ít son lên đầu ngón tay rồi nhẹ nhàng điểm lên môi, từ từ tán đều.
Chỉ riêng việc tô môi thôi cũng khiến cả người sáng bừng lên không ít. Sau đó nàng lại thoa thêm một chút lên hai má.
A Nguyên đánh son rất ít, nhìn cũng rất tự nhiên. Nền tảng vốn đã đẹp, nay thêm chút son phấn lại càng tăng thêm vô vàn vẻ kiều mị.
Hoắc Kình tính toán thời gian rồi mới quay về.
Hắn gõ cửa, lên tiếng:
“Ta về rồi.”
Nghe thấy tiếng hắn, A Nguyên đậy nắp hộp son lại, nhìn mình trong gương đồng.
Có phải mình làm như vậy là quá cố ý rồi không?
Bỗng nhiên nàng có chút không dám xuất hiện trước mặt Hoắc gia với dáng vẻ hiện tại.
Nhưng nàng lại muốn Hoắc gia nhìn mình nhiều hơn một chút, đừng nhìn những nữ tử bên ngoài.
Nghĩ thông suốt, A Nguyên đứng dậy.
Đi đến sau cửa, nàng âm thầm hít một hơi thật sâu rồi mới mở cửa phòng.
Ngẩng đôi mắt hạnh long lanh, vừa e thẹn vừa ngượng ngùng nhìn Hoắc Kình đang đứng ngoài cửa.
Hoắc Kình nhìn thấy A Nguyên đã thay bộ váy áo màu hạnh phấn, còn chải tóc và trang điểm, ánh mắt thoáng khựng lại.
Ngay lúc ấy, bên ngoài vừa khéo có người đi ngang qua hành lang.
Hoắc Kình lập tức hoàn hồn. Theo bản năng, hắn không muốn người ngoài nhìn thấy A Nguyên kiều mị như vậy, nên nhanh chóng bước vào phòng, che khuất nàng.
Vừa vào phòng, hắn lập tức khép cửa lại.