Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 107



Cửa phòng đóng lại, ngăn cách với bên ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Ánh mắt Hoắc Kình dừng trên gương mặt kiều mị hơn vài phần của tiểu nương tử. Mơ hồ còn có hương hoa nhàn nhạt quanh quẩn nơi chóp mũi, yết hầu của người đàn ông cũng theo đó mà khẽ chuyển động.

Lúc mới bước vào phòng khách, người không được tự nhiên là A Nguyên.

Giờ đây, đến lượt Hoắc Kình không được tự nhiên.

Sau khi ăn diện, A Nguyên quả thật rất đẹp. Một thân váy áo màu hạnh khiến làn da nàng càng thêm trắng trẻo. Cổ áo không cao, để lộ một đoạn cổ thon dài trắng nõn.

Trên búi tóc vốn chưa từng có chút trang sức nào nay được điểm xuyết thêm hai cây trâm. Không còn chút dáng vẻ của cô nương thôn quê, nói là tiểu thư khuê các trong phủ quyền quý cũng có người tin.

A Nguyên mày mắt như tranh, vừa e thẹn vừa ngượng ngùng ngẩng đôi mắt hạnh nhìn Hoắc Kình, căng thẳng hỏi:

“Hoắc gia... ta như vậy có đẹp không?”

Hơn hai mươi năm cuộc đời của Hoắc Kình, hơn mười năm đầu đều bôn ba lo cái ăn cái mặc. Những năm sau đó lại vì giữ mạng mà gối giáo nằm giáp, căn bản không có tâm tư phân biệt nữ tử trông như thế nào.

Cho nên trước đây, trong mắt Hoắc Kình, nữ nhân chỉ có ba loại khác biệt: trẻ nhỏ, nữ tử trẻ tuổi và phụ nhân lớn tuổi.

Nếu phân kỹ hơn một chút thì là nữ tử phiền phức và nữ tử khiến người ta yên tâm.

A Nguyên chính là một trong số những nữ tử khiến người ta yên tâm ấy.

Ánh mắt dừng trên gương mặt hồng hào kiều mị của A Nguyên. Hoắc Kình vốn chẳng mấy khi để tâm phân biệt đẹp xấu, giờ đây cũng biết A Nguyên là một cô nương rất xinh đẹp.

“Trông rất đẹp.”

Ba chữ “trông rất đẹp” lọt vào tai, trái tim đang căng cứng lơ lửng giữa không trung của A Nguyên lập tức trở về vị trí cũ.

Khóe môi cong lên, lúm đồng tiền bên má cũng khẽ hiện ra. Đôi mắt đẹp long lanh, tựa đóa đào kiều diễm mê hoặc lòng người.

Hoắc Kình dời ánh mắt, đi ngang qua người nàng, đặt một túi lớn lên bàn trà trong phòng, nói:

“Ta mua ít bánh bao thịt, nàng ăn trước đi. Một lát nữa tiểu nhị sẽ mang cháo và thức ăn lên.”

A Nguyên nói:

“Ta để lại cho Hoắc gia nửa thùng nước nóng. Để tiểu nhị mang thêm ít nước nóng nữa lên, Hoắc gia tắm trước đi, tắm xong rồi ta ăn cùng Hoắc gia.”

Hoắc Kình nhìn tấm bình phong mỏng manh kia, trầm mặc một lát.

Hôm nay ngoài y phục bị ướt, thì còn đổ không ít mồ hôi. Khi hành quân đánh trận, một tháng không tắm là chuyện thường tình. Nếu chỉ có một mình thì thôi, hôi một chút cũng chẳng sao, nhưng trong phòng này còn có một tiểu nương tử tỏa hương thơm nhàn nhạt.

Hoắc Kình gật đầu:

“Ta đi lấy thêm ít nước lạnh lên.”

Nước nóng thì thôi vậy.

Nói xong liền đi ra khỏi phòng.

Không bao lâu sau, Hoắc Kình dễ dàng xách lên một thùng đầy nước lạnh.

Ở tiệm rèn, Hoắc Kình cũng tắm ngoài sân, nên A Nguyên chẳng hề ngượng ngùng, rất tự giác leo lên giường rồi buông màn xuống.

Còn giòn giã nói:

“Hoắc gia cứ tắm đi, ta không nhìn lén đâu.”

Hoắc Kình: ...

Mỗi lần gặp tình huống thế này, A Nguyên đều khiến Hoắc Kình có cảm giác như hắn rất sợ bị người ta nhìn lén.

Hắn sẽ sợ một tiểu nương tử mềm yếu như nàng nhìn lén sao?

Hoắc Kình bất đắc dĩ đi ra sau bình phong, cởi hết y phục trên người.

Trong phòng này không tiện dội nước tắm, chỉ có thể lau rửa đơn giản.

Hoắc Kình chỉ mất chưa đến nửa chén trà đã thu dọn xong, thay bộ y phục khô ráo kia vào.

Một thân trường bào võ phục màu đen thắt eo.

Thắt xong đai lưng, hắn nhìn về phía A Nguyên đang quay lưng ra ngoài giường, ngăn cách bởi một lớp màn mỏng.

“Xong rồi.”

A Nguyên nghe vậy liền xoay người lại, vén màn lên.

Xuống giường, ngẩng đầu nhìn Hoắc Kình, đôi mắt hạnh mở to nhìn chăm chú.

Vóc người Hoắc Kình vốn đã cao lớn khỏe mạnh, nay mặc trường bào đen thắt eo lại càng khiến thân hình thêm cao ráo thẳng tắp.

A Nguyên nhìn đến không chớp mắt. Một lúc lâu sau mới ngẩn người lên tiếng:

“Hoắc gia mặc như vậy thật đẹp mắt.”

Hoắc Kình đối với chuyện ăn mặc vốn không có yêu cầu gì. Nghe nàng nói đẹp mắt, hắn theo bản năng nhìn xuống y phục trên người mình.

Mặc thế này thật sự đẹp mắt sao?

Trong lòng nghĩ, nếu nàng thật sự thấy đẹp thì sau này sẽ may thêm vài bộ như vậy.

Ánh mắt lại rơi trên bộ y phục của A Nguyên, rồi thầm nghĩ bộ nàng mặc như thế này cũng nên may thêm vài bộ.

Nhưng biết bộ y phục trên người nàng chắc chắn không rẻ, cho nên cũng phải suy nghĩ thật kỹ cách kiếm tiền nuôi gia đình.

Hoắc Kình không để tiểu nhị lên mang nước đi.

Hai thùng nước dùng xong, hắn mỗi tay xách một thùng, mang ra khỏi phòng rồi xách xuống lầu.

Lúc trở lên thì gặp tiểu nhị đang bưng cháo loãng và thức ăn kèm, hắn liền nhận lấy rồi mang vào phòng.

Hai người ăn cơm xong, tiểu nhị mang chiếu trúc lên.

Hoắc Kình đặt bình phong bên ngoài giường làm vách ngăn, rồi trải chiếu trúc xuống nền đất phía ngoài bình phong.

Hôm nay cả ngày bôn ba, còn chưa đến tối, A Nguyên đã buồn ngủ, sớm leo lên giường.

Trước khi ngủ, nàng nhìn chỗ bạc bên gối.

Suy nghĩ một lát, nàng lấy một lượng bạc trong số bạc mang theo ra.

Xuống giường, mang giày lộc cộc đi ra ngoài bình phong.

“Ra ngoài vẫn phải có bạc mang theo bên người mới được.”

Nói rồi, bàn tay mềm mại kéo bàn tay dày rộng của Hoắc Kình, đặt thỏi bạc một lượng không mấy vuông vức vào lòng bàn tay hắn.

Hoắc Kình nhìn thỏi bạc trong lòng bàn tay, khóe môi hơi cong lên, rồi siết chặt tay lại, nắm lấy thỏi bạc.

“Được, sau này tiền tiêu hằng tháng của ta sẽ do nàng phát cho.”

Nghe vậy, hai má A Nguyên lập tức hiện lên ráng hồng. Nàng cúi đầu khẽ “vâng” một tiếng, không từ chối ý tốt muốn để nàng quản gia của Hoắc gia nữa.

Đưa bạc xong, A Nguyên lại leo lên giường.

Trong lòng vì câu nói của Hoắc gia mà ngọt ngào như mật. Nàng ôm chăn, lén cười ngốc nghếch thật lâu rồi mới ngủ thiếp đi.

Tuy vì ở chung một phòng với Hoắc gia mà A Nguyên có chút ngượng ngùng, nhưng không hề cảm thấy khó chịu.

Sau khi A Nguyên ngủ say, cơn mưa bên ngoài cũng tạnh.

Nhân lúc mưa ngừng, Hoắc Kình ra ngoài một chuyến. Trước khi đi còn khóa cửa phòng lại.

Sau đó xuống dưới lầu hỏi thăm tiểu nhị về các tiệm rèn trong huyện Võ An.

Những năm chiến tranh, binh giáp và binh khí của quân sĩ biên cương luôn thiếu thốn, vì vậy triều đình quản lý sắt sống vô cùng nghiêm ngặt. Một thường dân mở tiệm rèn, số lượng quặng sắt được cấp cũng có hạn mức nhất định.