Hoắc Kình nói lời cảm tạ, rồi mời người vào ngồi.
Hỷ yến (tiệc cưới) bắt đầu. Tuy chỉ có mười bàn, nhưng cũng kín hết cả sân, còn náo nhiệt hơn cả buổi sáng.
Qua vài vòng rượu, tiệc cũng đã quá nửa.
Lúc này nếu từ trấn Thanh Thủy trở về huyện Võ An thì cũng đã là đêm khuya, vì thế Hoắc Kình nhờ Hứa thợ mộc đặt mấy gian phòng ở khách đ**m, để Nghiêm tiểu công tử cùng những tùy tùng của hắn nghỉ lại một đêm.
Trời dần về khuya, hỷ yến đã tan, thức ăn thừa còn lại cũng được gói mang đi. Sau khi có phụ nhân thu dọn bàn ghế xong xuôi, Hứa nương tử dùng số bạc Hoắc thợ rèn đưa, phát cho mỗi người đến giúp một phong hồng bao.
Bàn ghế cùng bát đĩa còn lại thì ngày mai mới trả.
Làm xong những việc ấy, Hứa nương tử cũng theo trượng phu trở về viện nhà mình, vì thế cũng không có ai làm loạn động phòng.
Hoắc Kình vào phòng, đi đến bên giường, A Nguyên căng thẳng vô cùng.
Vừa thấy Hoắc Kình ngồi xuống, nàng giật mình đứng bật dậy, lắp bắp nói:
“Ta, ta đi đun chút nước nóng để tắm rửa.”
Nói rồi đang định đi ra ngoài, Hoắc Kình lại nắm lấy cổ tay nàng, kéo mạnh một cái, kéo nàng vào trong lòng.
A Nguyên hoảng hốt ngẩng mắt nhìn Hoắc gia phía trên.
Hoắc gia có uống rượu, gương mặt tuấn tú hơi đỏ, nhưng đôi mắt đen ấy lại vô cùng tỉnh táo, tỉnh táo mà nóng bỏng.
Khiến tim A Nguyên đập loạn.
“Trong bếp có sẵn nước nóng rồi. Lúc nãy Hứa tẩu tử trước rời đi còn giúp múc sẵn, đặt ở ngoài cửa phòng.”
A Nguyên…
“Vậy... vậy cũng phải mang vào để rửa mặt chải đầu…”
Đôi môi A Nguyên đỏ mọng, khép mở không ngừng, mê người vô cùng.
Hoắc Kình cúi đầu xuống...
Nụ hôn mang theo mùi rượu khiến A Nguyên suýt nữa cũng say theo.
Nhưng nơi hung mãnh trên người Hoắc gia lại khiến nàng bị cấn đến tỉnh táo.
Qua hồi lâu, Hoắc Kình mới buông A Nguyên ra, khàn giọng nói:
“Đi tắm rửa đi.”
A Nguyên đỏ bừng mặt, hai chân mềm nhũn chạy ra khỏi phòng.
Quả nhiên nàng nhìn thấy ngoài cửa có nước nóng đang bốc hơi nhè nhẹ.
Hứa nương tử này thật là...
Hai má A Nguyên nóng bừng dữ dội.
Hoắc Kình từ trong phòng bước ra. Một tay hắn nhấc lên, trực tiếp xách hơn nửa thùng nước vào trong phòng.
“Ta ra sân xối qua người, rửa bớt mùi rượu.”
Nói xong liền đi ra ngoài.
A Nguyên đỏ mặt đóng cửa lại. Lúc đóng cửa sổ, nàng nhìn thấy Hoắc gia đã đứng bên cạnh chum nước cởi áo ngoài, tối nay trái lại không dám lén nhìn nữa, vội vàng đóng cửa sổ lại.
Sáng nay A Nguyên đã tắm rửa rất sạch sẽ, hơn nữa cả ngày cũng chẳng đi đâu, chỉ ngồi trong phòng, nên sau khi rửa mặt, nàng chỉ đơn giản lau người rồi thay bộ y phục màu hạnh mới.
Ngồi trước bàn trang điểm tháo đôi khuyên tai xuống, chẳng bao lâu sau Hoắc gia đã đẩy cửa bước vào.
A Nguyên mơ hồ nhìn thấy trong gương đồng bờ vai trần còn đọng nước của Hoắc gia, thân hình cường tráng, khiến mặt nàng nóng ran.
Hoắc Kình bước tới.
Hơi nóng nồng đậm bao trùm lấy A Nguyên.
Vốn không thấy nóng, giờ lại nóng đến lợi hại.
Hoắc gia không nói gì, chỉ đưa tay tháo cây trâm trên tóc nàng xuống, mái tóc lập tức xõa dài sau lưng.
Ngay sau đó, bàn tay lớn của Hoắc Kình đặt lên vai nàng, nóng bỏng đến bỏng rát.
A Nguyên hơi nghiêng người, ngẩng đầu lên, e thẹn mà ngượng ngùng nhìn vào đôi mắt đen của Hoắc gia.
Nàng không sợ.
Chỉ là quá đỗi xấu hổ mà thôi.
Bốn mắt nhìn nhau, tình ý dâng trào.
Hoắc Kình cúi người, bế ngang A Nguyên lên, bước nhanh về phía chiếc giường lớn.
Y phục màu hạnh trên người A Nguyên rơi xuống đất.
Tiếp đó là chiếc yếm đỏ thắm.
Nước trên bờ vai Hoắc Kình từ lâu đã không còn phân biệt được rốt cuộc là nước từ chum hay là mồ hôi của hắn.
Dòng nước ấy hòa vào nhau rồi nhỏ xuống người A Nguyên.
A Nguyên khóc rất lâu mới bình tĩnh lại được.
Hoắc Kình quá cường tráng, mà A Nguyên lại mềm yếu vô cùng, không khóc mới là lạ.
Đợi A Nguyên thích ứng được rồi, Hoắc Kình mới ôm nàng ngồi dậy.
Cũng chẳng biết đã qua bao lâu, Hoắc Kình mới chịu buông tha A Nguyên.
Cánh tay như tường sắt siết chặt nàng trong lòng.
A Nguyên nép trong lồng ngực Hoắc gia.
Dù không dám ngẩng đầu, nhưng nàng lại dám vòng tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của Hoắc gia.
Tuy ngượng ngùng, nhưng nàng vẫn muốn ôm như vậy, giống như có thể ôm lấy cả một đời.
Giờ đây nàng đã là thê tử danh chính ngôn thuận của Hoắc gia rồi, không cần lo lắng mình sẽ bị người nhà họ Hà ép buộc đưa trở về nữa.
Nàng là tự nguyện gả đi, lại có hộ tịch. Hoắc gia còn lập được công lao.
Đừng nói Hà Dự chỉ là tú tài, cho dù ngày sau thật sự đỗ cử nhân, Hoắc gia cũng không phải người hắn muốn động là động được.
Hoắc Kình ôm A Nguyên mềm mại trong lòng.
Đôi cánh tay trắng mịn như ngó sen kia còn ôm chặt lấy hắn.
Ngọn lửa vừa mới dịu xuống dường như lại có dấu hiệu bùng lên.
Nhưng trên người cả hai đều nhớp nháp, lại nóng bức vô cùng.
Chẳng bao lâu sau, A Nguyên vốn thích sạch sẽ đã không chịu nổi nữa.
Nàng buông Hoắc Kình ra, kéo chăn dịch vào sát mép giường, khàn giọng nói với người đàn ông bên cạnh:
“Hoắc gia, chàng đi lấy chút nước vào đây đi.”
Giọng nói có chút khàn khàn, nhưng lại nhiều thêm vài phần phong tình khó tả.
Hoắc Kình quay đầu nhìn nàng.
Chỉ thấy tóc nàng rối tung, những sợi tóc bị mồ hôi thấm ướt dính sát vào gò má quyến rũ. Đuôi mắt hạnh còn vương vài phần xuân ý.
Nhìn đến mức yết hầu Hoắc Kình khẽ động.
Sợ ngọn lửa lại bốc lên, hắn liền quay đầu đi, xuống giường.
Quay lưng về phía A Nguyên, khàn giọng nói:
“Ta đi lấy nước vào.”
Hoắc Kình xuống giường, tùy ý mặc một chiếc quần.
Rồi cầm theo một chiếc quần khô ráo khác đi ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, ngoài sân truyền tới tiếng nước.
A Nguyên đoán chắc là Hoắc gia đang tắm rửa.
Hoắc Kình chỉ đơn giản xối qua người một chút.
Chưa tới nửa khắc sau, hắn đã xách nửa thùng nước vào phòng.
Biết hắn đã vào, A Nguyên kéo chăn ngồi dậy, để lộ đôi mắt long lanh ướt át nhìn hắn.
Hoắc Kình trầm mặc một lát.
Có lẽ hắn biết nàng ngượng ngùng, không muốn lau rửa trước mặt hắn.
Hoắc Kình hiểu ý nàng, trong mắt hiện lên ý cười rất nhạt.
Cuối cùng hắn lui ra khỏi phòng, tiện tay khép cửa lại.
Tiểu nương tử A Nguyên này, gan lớn là nàng, mà hay thẹn thùng cũng vẫn là nàng.