Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 121



A Nguyên nhìn cánh cửa đang khép chặt, lúc này mới vén chăn xuống giường tắm rửa.

Tuy lúc nãy rất đau, nhưng trong lòng nàng vẫn vô cùng thỏa mãn. Cuối cùng nàng cũng đã là thê tử danh chính ngôn thuận của Hoắc gia rồi. Từ hôm nay trở đi, nàng có thể quang minh chính đại ở trong nhà Hoắc gia.

Cũng không cần lo lắng người nhà họ Hà đột nhiên tìm tới nữa.

Đơn giản tắm rửa qua một lượt xong, A Nguyên mặc trung y vào.

Mặc y phục xong, A Nguyên quay đầu nhìn chiếc giường bừa bộn, mặt đỏ như bị lửa thiêu.

Hôm nay trên giường trải ga màu đỏ, mà tấm ga cũng đã bị vò đến nhăn nhúm.

A Nguyên đỏ bừng mặt đi dọn giường. Nàng thu ga trải giường và chăn sang một bên, định ngày mai mới giặt, rồi lấy bộ chăn đệm trước đây vẫn dùng từ trong tủ ra.

Làm xong những việc ấy, A Nguyên mở cửa sổ cho hơi nước ẩm trong phòng tản đi. Sau đó nàng thò đầu ra ngoài cửa sổ, ánh mắt rơi trên người Hoắc Kình đang để trần thân trên ngồi dưới mái hiên bên ngoài.

“Hoắc gia, ta xong rồi.”

Nói xong câu ấy, A Nguyên rụt đầu trở vào.

Nàng nhanh chóng quay lại giường, nằm xuống quay lưng về phía cửa.

Không bao lâu sau, Hoắc gia trở lại phòng. A Nguyên nghe thấy tiếng mở cửa rồi đóng cửa.

Dù chuyện gì cũng đã làm rồi, nhưng nàng vẫn có chút căng thẳng.

Hoắc Kình đi tới bên giường, nhìn bóng lưng A Nguyên một cái, rồi cởi giày lên giường. Sau khi nằm xuống, hắn từ phía sau ôm lấy A Nguyên.

A Nguyên bị lồng ngực rắn chắc khỏe mạnh ôm lấy, tim nhỏ run lên, giọng run rẩy nói:

“Hoắc gia, có thể đừng nữa được không…?”

Hoắc Kình ghé bên tai nàng, hạ giọng trầm thấp:

“Ta chỉ muốn ôm nàng một lúc thôi.”

A Nguyên nghe vậy khẽ thở phào một hơi. Nhưng vì Hoắc gia chủ động như thế, tim nàng vẫn đập loạn không ngừng.

Tiểu nương tử mềm mại kiều kiều chẳng những ôm rất dễ chịu, mà người cũng mát mẻ nữa.

Hắn cảm thấy mát, nhưng A Nguyên lại bị nhiệt độ trên người hắn làm nóng đến mức không chịu nổi.

Dù tim vẫn đập thình thịch, cũng hy vọng Hoắc gia có thể cứ ôm mình như thế mãi, nhưng cuối cùng nàng vẫn thua trước sức nóng ấy.

Nàng dùng ngón tay chọc chọc cánh tay sắt đang vòng quanh eo mình:

“Hoắc gia, có thể buông ra rồi không?”

Hoắc Kình nghe vậy thì sững người, rồi nhíu chặt mày.

Trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy tình cảm của A Nguyên dành cho mình dường như đã nhạt đi sau một đêm này.

Lại có một khoảnh khắc, hắn nghĩ có phải tối nay mình đã làm điều gì khiến A Nguyên không hài lòng hay không.

Trong hai nhịp thở tự hoài nghi ấy của Hoắc Kình, A Nguyên vội giải thích:

“Ta chỉ là nóng quá, có chút không chịu nổi thôi.”

Lúc này Hoắc Kình mới phản ứng lại là nhiệt độ cơ thể quá cao của mình đã làm A Nguyên nóng đến vậy.

Hắn buông nàng ra, nhưng lại nắm chặt bàn tay mềm mại non nớt của nàng.

Hoắc gia trước đây vốn là người lạnh lùng như thế, A Nguyên ít nhiều cũng đã quen rồi. Nhưng tối nay Hoắc gia thật sự nhiệt tình đến mức nàng có chút chống đỡ không nổi.

Vì quá mệt, chẳng bao lâu sau A Nguyên đã ngủ thiếp đi.

Vừa rồi còn chê người ta nóng, nhưng sau khi ngủ say, Hoắc gia lại thành nguồn nhiệt mà nàng tự động lăn tới.

Nóng rồi thì lăn ra ngoài, mát rồi lại lăn vào trong.

Lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Hoắc Kình: ...

Trước đây ở khách đ**m cũng từng có hai lần như vậy. Tuy hắn đã hơi quen, nhưng vẫn còn bảy phần chưa quen.

Ban ngày nhìn tiểu nương tử ngoan ngoãn yên tĩnh như thế, nhưng ngủ rồi lại chẳng ngoan ngoãn yên tĩnh chút nào.

Nến hỷ trong phòng vẫn còn sáng.

Hoắc Kình nhìn xà ngang trên mái nhà hồi lâu. Chờ đến khi A Nguyên lại lăn trở về, hắn mới bất đắc dĩ cúi đầu nhìn người trong lòng.

Hắn cầm quạt lên, nhẹ nhàng phe phẩy cho nàng mát hơn một chút.

Trong lòng nghĩ rằng thêm vài ngày nữa, nhất định hắn sẽ quen thôi.

Sáng sớm, phu thê Hà Dự đã ngồi xe bò lên núi.

Hôm nay núi Hoàng Ly tuy đã được mở lại, nhưng người lên núi vẫn rất ít.

Dù sao cũng chẳng ai dám mạo hiểm tính mạng để lên núi thắp hương.

Hai người mất khoảng nửa canh giờ mới lên tới nơi.

Hà Dự đại khái biết các ni cô trên núi khá đề phòng nam nhân, nên bảo Lý thị, người có vẻ ngoài ôn hòa hơn, đi dò hỏi, còn gã đứng chờ ở xa.

Ban đầu Lý thị hỏi về một tiểu nương tử xinh đẹp tên là Hà Nguyên, nhưng tiểu sư phụ nói không có người này.

Sau đó nhớ tới phụ thân của A Nguyên, bà liền đổi hướng dò hỏi.

Nói rằng có một tiểu nương tử họ Tô, khoảng mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo xinh đẹp, có lẽ mới tới am ni cô gần đây.

Vừa hỏi như vậy, quả thật đã hỏi ra được.

Tiểu sư phụ hỏi bà là ai.

Lý thị nói thật mình là mẫu thân ruột của A Nguyên, còn nói A Nguyên vì cãi vã với gia đình nên mới bỏ nhà đi.

Thấy Lý thị có vài phần giống Tô cư sĩ, tiểu sư phụ cũng tin lời bà, liền kể lại những gì mình biết.

Hà Dự đứng cách đó không xa nhìn Lý thị trò chuyện với người ta. Thấy trên mặt bà dần lộ vẻ kinh ngạc, mày gã cũng theo đó mà nhíu chặt.

Trong lòng dường như sinh ra một dự cảm chẳng lành.

Một lúc lâu sau, Lý thị với vẻ mặt như bị tổn thương thấu tim, đi về phía Hà Dự.

Lý thị đỏ hoe mắt, dừng trước mặt Hà Dự, cúi đầu nghẹn ngào:

“Tiểu sư phụ nói... nói rằng hôm phong sơn, A Nguyên đã cùng vị hôn phu xuống núi rồi.”

Nghe thấy hai chữ “vị hôn phu”, sắc mặt Hà Dự lập tức trầm xuống, ánh mắt trở nên âm u đáng sợ.

Lý thị dường như đã bị chính nữ nhi thân sinh của mình làm tổn thương đến tận cùng. Hốc mắt ngập nước mắt, vừa lau nước mắt vừa nói:

“Ta không ngờ A Nguyên nó... nó thật sự lại không biết giữ mình như thế. Trước đây ta còn tưởng những lời người trong thôn nói chỉ là bịa đặt thôi...”

Những lời than vãn của Lý thị khiến Hà Dự phiền muộn không thôi.

Nhưng gã vẫn che giấu hết mọi cảm xúc bất thường, kiên nhẫn an ủi:

“A Nguyên chưa từng đi xa, rất dễ bị lừa. Trên đời này có rất nhiều kẻ tâm địa bất chính, chuyên lừa gạt những tiểu nương tử chưa hiểu sự đời, chơi chán rồi liền vứt bỏ, thậm chí còn bán họ vào những nơi không sạch sẽ. Việc cấp bách hiện giờ là phải mau chóng tìm được A Nguyên, đừng để người ta đẩy nó vào hố lửa.”

Lý thị nghe đến đây, cắn môi mắng một câu:

“Nó đã làm ra chuyện mất mặt như thế, sau này nó ra sao, ta là mẫu thân nó cũng mặc kệ!”

Nhưng mắng thì mắng, rốt cuộc vẫn là con ruột của mình, nên bà vẫn không nhịn được mà khóc, nhìn về phía trượng phu.

“Vậy bây giờ phải làm sao?”

Hà Dự tiếp tục kiên nhẫn hỏi:

“Tiểu sư phụ có nói vị hôn phu của A Nguyên là người thế nào không?”