Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 131



Nói đến mẫu thân, sắc mặt A Nguyên nhàn nhạt.

“Tạm thời cứ như vậy đã. Nếu bọn họ thật sự muốn giở thủ đoạn ngầm thì cũng không ngăn được, chỉ có thể ứng phó thôi.”

Hứa nương tử gật đầu, nhìn chiếc khăn trong tay nàng, hỏi:

“Sao muội vẫn còn thêu khăn này? Tiệm đó thu mua một chiếc được bao nhiêu tiền?”

Vì là Hứa nương tử nên cũng không có gì không thể nói, A Nguyên liền thật thà đáp:

“Tiệm thu mua sáu văn tiền một chiếc, trừ chi phí thì kiếm được khoảng bốn văn.”

Hứa nương tử trợn to mắt:

“Một chiếc khăn đẹp thế này, lại phải mất nửa ngày mới thêu xong, vậy mà chỉ kiếm được bốn văn tiền thôi sao?”

A Nguyên gật đầu.

Hứa nương tử kinh ngạc:

“Ở cái nơi nhỏ như trấn Thanh Thủy này, một chiếc khăn tinh xảo như của muội bán cũng phải mười lăm văn tiền đấy. Nếu tự mình mở một quầy nhỏ, chẳng phải có thể lời hơn chục văn tiền sao?”

A Nguyên suy nghĩ một chút rồi cười:

“Trấn Thanh Thủy không lớn, lại có tú phường. Mở một quầy nhỏ còn phải trả tiền thuê mặt bằng, cũng chẳng kiếm được bao nhiêu. Huống hồ chỉ có một mình muội thêu, cũng không thêu ra được quá nhiều đồ thêu.”

Hứa nương tử nghĩ lại cũng thấy có lý.

“Nhưng như vậy thì muội kiếm được mấy đồng đâu? Thiệt quá rồi. Hay là đến các cửa tiệm ở huyện Võ An hỏi thử xem họ có thu mua không. Ta từng thấy ở huyện Võ An, những chiếc khăn thêu hoa văn bày ngoài phố cũng phải mười lăm văn tiền, huống hồ là trong cửa tiệm. Nếu những cửa tiệm đó thu mua đồ thêu, chắc chắn muội sẽ kiếm được nhiều hơn.”

“Dù nói vậy nhưng đi huyện Võ An cả đi lẫn về cũng mất năm canh giờ. Đi một chuyến chắc còn phải ở lại huyện thành một ngày. Muốn đi huyện Võ An thì Hoắc gia chắc chắn phải đóng cửa tiệm. Đóng cửa một ngày là mất một ngày thu nhập, không đáng.”

Hứa nương tử thở dài:

“Xem ra là ta nghĩ đơn giản quá rồi.”

A Nguyên cười cười, nhưng trong lòng ít nhiều đã có chút suy tính.

Tiệm rèn của Hoắc gia tuy có thể kiếm được chút tiền, nhưng nàng cũng không muốn tạo thêm gánh nặng cho hắn. Huống chi hôm qua nàng còn tiêu của Hoắc gia mấy chục lượng bạc, trong lòng thấy áy náy.

Suy cho cùng vẫn là tự mình có bạc thì lưng mới thẳng, nàng cũng sẽ không cảm thấy mắc nợ Hoắc gia.

Còn chuyện Hà Dự có thật sự bị đánh hay không, có phải Hoắc gia đánh hay không, A Nguyên cũng chẳng hỏi. Dù thật sự bị đánh thì đó cũng là Hà Dự đáng đời.

Hoắc gia không muốn để nàng biết, vậy nàng cũng coi như không biết.

Hiện tại nàng chỉ nghĩ làm sao để kiếm được nhiều bạc hơn.

Đến tối, A Nguyên ân cần bóp vai cho Hoắc gia.

Tuy chút sức ấy đối với Hoắc Kình chẳng khác gì gãi ngứa, nhưng hắn vẫn mặc nàng gãi.

“Hoắc gia, chúng ta khi nào sẽ chuyển lên huyện thành?”

“Nàng hỏi chuyện này làm gì?”

Hoắc Kình nhắm mắt ngồi bên mép giường.

A Nguyên liền nói ra suy nghĩ của mình:

“Nếu sắp chuyển đến huyện Võ An, vậy thì ta sẽ không giao đồ thêu cho cửa tiệm nữa, cứ tích trữ trước. Đợi đến huyện thành rồi tính tiếp xem là bán cho cửa tiệm hay tự bày một quầy nhỏ.”

“Bày quầy nhỏ thì thôi đi, huyện Võ An cũng có đám lưu manh.”

Dung mạo của A Nguyên khiến Hoắc Kình không yên tâm.

A Nguyên nghĩ một chút rồi cũng thấy tự mình bày quầy không thích hợp, liền nói:

“Cho dù bán cho cửa tiệm thì chắc cũng được giá hơn. Dù sao đó cũng là một huyện thành lớn.”

Hoắc Kình không hứng thú với những thứ đồ dùng của nữ nhân, nhưng đây là việc A Nguyên muốn làm, hắn cũng không ngăn cản.

Vì thế hắn nói ra dự định của mình:

“Đợi hai ngày nữa khi xe ván gỗ làm xong, ta sẽ đưa nàng lên huyện một chuyến xem mặt bằng. Nếu có chỗ thích hợp thì thuê luôn. Nhưng số bạc trong tay hiện tại cũng không đủ để sang lại một cửa tiệm, nên chỉ có thể thuê trước.”

A Nguyên vốn không có khái niệm gì về chi phí mua cửa tiệm, nhưng vừa nghe hơn sáu mươi lượng bạc còn không đủ mua một cửa tiệm thì lập tức kinh ngạc.

“Vậy tiệm rèn này mỗi tháng phải trả bao nhiêu tiền thuê?”

Nếu ngay cả cửa tiệm còn không mua nổi, vậy tiền thuê chẳng phải cũng rất đắt sao?

Hoắc Kình cũng chẳng có gì phải giấu giếm, thành thật đáp:

“Nửa năm mười hai lượng bạc.”

Nửa năm mười hai lượng, một năm là hai mươi bốn lượng. Ngay cả A Nguyên vốn không hiểu nhiều về chuyện mặt bằng cũng cảm thấy mức tiền thuê này cao đến mức quá đáng.

Huống hồ trấn Thanh Thủy chỉ là một tiểu trấn.

Động tác bóp vai của nàng dừng lại, ánh mắt phức tạp nhìn nam nhân của mình.

Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng nàng vẫn hỏi:

“Hoắc gia... chàng thật sự chắc rằng các cửa tiệm quanh đây đều có giá như vậy sao?”

Hoắc Kình mở mắt, quay đầu nhìn nàng:

“Ta chưa từng đi hỏi thăm.”

A Nguyên im lặng.

Nàng càng nghĩ càng cảm thấy Hoắc gia bị người ta lừa rồi.

Tuy cửa tiệm này lớn bằng hai gian của tiệm mộc Hứa gia, lại còn có sẵn một số dụng cụ rèn sắt, nhưng thế nào cũng không thể đáng giá nhiều bạc như vậy.

Nửa năm mười hai lượng, tức mỗi tháng hai lượng bạc.

Nếu chỉ là một quán mì, bởi vì mỗi tháng chỉ có mười ngày họp chợ, giả sử mỗi ngày bán được ba mươi bát mì. Một bát mì mười văn tiền, một ngày thu ba trăm văn. Dù chưa trừ chi phí thì một tháng cũng chỉ hơn một lượng bạc, trừ chi phí rồi còn chưa tới một lượng.

Cho dù quán nhỏ hơn tiệm rèn, nhưng tiệm rèn lại nằm ở vị trí hẻo lánh. Theo cách tính đó, chẳng phải những quán mì nhỏ ở vị trí đẹp cũng phải một lượng bạc tiền thuê mỗi tháng sao?

“Hoắc gia, có phải chàng bị người ta lừa rồi không?”

Hoắc Kình trầm mặc.

Vấn đề này trước giờ hắn chưa từng nghĩ tới. Khi đó vừa ý cửa tiệm này, hắn trực tiếp tìm chủ nhà, hỏi giá xong liền thuê luôn.

Trên mặt Hoắc gia tuy không lộ cảm xúc gì, nhưng A Nguyên lại cảm thấy hắn còn thiếu khái niệm về tiền bạc hơn cả nàng.

Nghĩ lại thì Hoắc gia đã ở trong quân đội hơn mười năm, không hiểu rõ những chuyện này cũng là điều bình thường.

“Vậy tiền thuê đã trả chưa?”

A Nguyên ôm một tia hy vọng. Nếu chưa trả thì có thể hỏi Hứa nương tử trước, rồi tìm chủ nhà nói lý lẽ một phen.

“Lúc nàng lên am ni cô, vừa hay ta đã trả rồi.”

Tia hy vọng cuối cùng của A Nguyên lập tức tan biến.

“Ngày mai ta sẽ đến hỏi Hứa tẩu tử. Nếu thật sự bị lừa...”

A Nguyên nhìn Hoắc gia, mím môi không nói.

Ánh mắt tiểu nương tử nhìn hắn giống như đang nhìn một kẻ oan đại đầu.

Hoắc Kình: ...

Nếu thật sự bị một lão góa phụ lừa mất một khoản bạc, thì ngay cả Hoắc Kình vốn luôn trầm ổn cũng cảm thấy mất mặt.