Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 132



Sáng sớm hôm sau, A Nguyên đi hỏi Hứa nương tử về chuyện tiền thuê cửa tiệm. Sau khi biết được kết quả, nàng đến cả tâm trạng làm đồ thêu cũng không còn.

Hoắc gia thật sự bị người ta lừa rồi.

Tiệm mộc chỉ phải trả bốn trăm văn tiền một tháng. Tuy tiệm mộc nhỏ hơn tiệm rèn một nửa, nhưng tiền thuê tiệm rèn cũng không đến mức đắt vô lý như vậy.

Cho dù vì cửa tiệm lớn hơn một nửa mà tiền thuê tăng gấp đôi thì cũng chỉ khoảng tám trăm văn một tháng. Kể cả có thêm mấy lò rèn sắt đó thì cùng lắm cũng chỉ thêm vài chục văn tiền mỗi tháng.

Chưa kể Hứa nương tử còn nói một câu khiến người ta đau lòng.

Nàng nói, nếu chủ tiệm rèn lấy lý do cửa tiệm lớn hơn tiệm mộc một nửa mà thu tám trăm văn một tháng thì cũng đã là lòng dạ đen tối rồi.

Cửa tiệm càng lớn thì ngược lại càng khó cho thuê, vì vậy giá thuê thường sẽ bị ép xuống thấp. Tuy không rẻ hơn những cửa tiệm nhỏ, nhưng tuyệt đối cũng không thể tăng gấp đôi. Một cửa tiệm như tiệm rèn kia, hẳn chỉ khoảng sáu bảy trăm văn một tháng là cùng.

Nghe Hứa nương tử nói xong, A Nguyên lập tức cảm thấy nghẹn lòng.

Nói như vậy, Hoắc gia thuê cửa tiệm này hơn nửa năm, vốn dĩ chỉ cần trả chưa tới mười lượng bạc, nhưng Hoắc gia lại trả tới hai mươi bốn lượng...

Hứa nương tử có hỏi tiền thuê tiệm rèn là bao nhiêu, nhưng A Nguyên không dám nói, chỉ bảo mình cũng không rõ lắm.

Chuyện Hoắc gia bị lừa bạc, nàng không muốn để người khác biết.

Cho dù Hoắc gia bị lừa, trong lòng nàng, hắn vẫn là một anh hùng cao lớn đáng tin cậy.

“Muội phải về hỏi thợ rèn nhà mình đi. Nếu thật sự bị lừa thì phải đòi lại bạc mới được.”

Bạc nào có dễ đòi lại như vậy, huống hồ còn là Hoắc gia tự nguyện đồng ý.

Sau khi trở về từ tiệm mộc nhà Hứa, A Nguyên có chút ủ rũ.

Nàng vén rèm nhìn Hoắc gia đang rèn sắt, ánh mắt dừng trên gương mặt nghiêng của hắn.

Mặt mũi tuấn tú, thân thể cường tráng, lại vô cùng đáng tin cậy.

Hoắc gia chỗ nào cũng tốt, chỉ có chuyện tiền bạc là quá tùy tiện!

Sau này nhất định không thể để Hoắc gia tự quản bạc được.

Nếu để Hoắc gia quản bạc thì có bao nhiêu cũng không đủ tiêu.

Hiện giờ tiền thuê nửa năm đã trả rồi, e rằng cũng rất khó đòi lại.

A Nguyên đi vào tiệm, cầm khăn lau mồ hôi trên trán cho hắn.

Hoắc Kình dừng búa lại, cúi đầu khuyên nàng:

“Trong tiệm nóng, về sân đi cho mát. ”

A Nguyên lau sạch mồ hôi trên trán hắn, dịu dàng nói:

“Hoắc gia chờ một lát.”

Nói xong liền quay về hậu viện.

Không lâu sau, Hoắc Kình thấy nàng bưng một bát nước, cầm theo một chiếc quạt lá cọ lớn từ sau tấm rèm bước vào.

Nàng đưa trà cho hắn, khóe môi cong cong.

Nhìn tiểu nương tử đang mỉm cười trước mặt, Hoắc Kình bỗng nảy sinh ý nghĩ đóng cửa tiệm rồi về phòng.

Nhưng vừa nghĩ đến gánh nặng cơm áo, hắn lại đè suy nghĩ đó xuống.

Hoắc Kình nhận lấy bát trà, uống cạn một hơi.

Nước trà tuy mát nhưng vẫn không dập nổi cơn nóng trong người.

A Nguyên nhìn yết hầu đang chuyển động của Hoắc gia, cũng vô thức nuốt nước bọt theo, rồi đứng bên cạnh quạt cho hắn.

Chu đáo như vậy, hẳn là có chuyện.

Hoắc Kình đặt bát xuống, suy nghĩ một lát rồi hỏi:

“Lúc nãy nàng sang chỗ Hứa nương tử, có phải đã hỏi chuyện tiền thuê cửa tiệm rồi không?”

Động tác của A Nguyên khựng lại.

Nàng do dự một lát rồi mới lựa lời an ủi:

“Trước đây Hoắc gia vẫn luôn ở trong quân doanh, không hiểu giá cả cũng là chuyện bình thường. Sau này chú ý hơn là được.”

Nghe câu này, Hoắc Kình hiểu rồi.

Hiển nhiên số bạc hắn bị lừa không ít.

Hắn bình tĩnh hỏi:

“Đại khái là ta bị lừa mất bao nhiêu bạc?”

A Nguyên đặt chiếc quạt xuống, cắn môi rồi mới nhỏ giọng đáp:

“Ta nghe Hứa nương tử nói tiệm mộc nhà họ năm trăm văn tiền một tháng. Cửa tiệm của chúng ta chắc khoảng sáu bảy trăm văn một tháng thôi.”

Hoắc Kình bỗng trầm mặc.

A Nguyên sợ hắn cũng tức đến nghẹn như mình nên vội an ủi:

“Hết nửa năm này chúng ta không thuê nữa là được. Chủ nhà lòng dạ đen tối như vậy, chúng ta không thuê nữa thì chắc chắn cũng chẳng ai thuê đâu.”

Hoắc Kình im lặng hồi lâu rồi gật đầu:

“Ta hiểu rồi. Ta cũng sẽ không so đo chút bạc đó. Sau này vẫn nên để nàng quản bạc thì hơn.”

A Nguyên “vâng” một tiếng.

Đúng lúc có khách vào tiệm nên nàng bưng bát trà quay về hậu viện.

Hoắc Kình nhìn theo bóng dáng A Nguyên vén rèm đi vào trong sân, sắc mặt đen đi vài phần.

Thần sắc âm trầm đến mức người đến mua nông cụ bằng sắt cũng căng thẳng nuốt nước bọt, vội vàng chọn đồ, trả tiền rồi nhanh chóng rời đi.

Hoắc Kình ném những đồng tiền đồng vào ngăn kéo, sắc mặt vẫn âm u.

Đao sơn huyết hải hắn đều đã trải qua, vậy mà chưa từng nghĩ tới có ngày mình lại bị một lão thái bà lừa mất nhiều bạc như vậy.

Sau giờ ngọ, Hoắc Kình nói với A Nguyên một tiếng rằng mình ra ngoài mua ít đồ, rồi lập tức rời đi.

Hoắc Kình tới khách đ**m Duyệt Lai.

Hắn hỏi tiểu nhị:

“Vị khách bị đánh kia, chính là đôi phu thê họ Hà ấy, đã rời đi chưa?”

Tiểu nhị nhận ra Hoắc Kình.

Muốn lấy lòng hắn nên vội đáp:

“Vẫn chưa đâu. Bọn họ vẫn đang ở khách đ**m. Cũng chẳng biết ông ta đắc tội ai mà bị đánh đến mặt mũi bầm dập. Trước khi bị đánh còn là một người tướng mạo đoan chính như thế, sau khi bị đánh xong thì gần như không nhận ra là cùng một người nữa...”

Tiểu nhị đang nói thì trên lầu bỗng vang lên một tiếng “choang”.

Ngay sau đó là một tiếng quát:

“Ngươi là đàn bà thì biết cái gì, cút đi!”

Giọng nói tuy hơi líu lưỡi nhưng Hoắc Kình nhận ra đó là ai.

Hắn liếc lên tầng hai một cái rồi thu hồi ánh mắt, nhìn về phía tiểu nhị.

Đưa cho đối phương ba mươi văn tiền:

“Mang một phần thịt thủ heo lên cho vị khách trên lầu, nói là ta tặng.”

Tiểu nhị sững người.

Dường như hiểu ra điều gì đó.

Nhưng hắn là người lanh lợi, chỉ nhận lấy tiền, không hỏi thêm câu nào.

Hoắc Kình xoay người rời khỏi khách đ**m.

Trên lầu, Hà Dự hất đổ bát thuốc, gầm lên với Lý thị đang khuyên gã trở về thôn Hà Gia.

Có lẽ vì quá kích động nên động đến vết thương trên mặt, đau đến mức gã phải nghiến răng.

Lý thị đúng là loại người thiển cận.

Nếu gã trở về với bộ dạng này, chẳng phải danh tiếng cả đời đều bị hủy hết sao?

Ai biết người ngoài sẽ nói gã thế nào!

Bị Hà Dự quát mắng, Lý thị ngồi bên giường lau nước mắt khóc thút thít.

“Khóc cái gì mà khóc! Ta còn chưa chết đâu!”

Tiếng khóc của Lý thị khiến Hà Dự càng thêm bực bội.