Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 134



“Đúng vậy, nếu không trả tiền thì Hoắc thợ rèn chỉ cần tới nói vài câu với Tri huyện đại nhân, cửa tiệm rèn của bà cũng bị niêm phong luôn.”

Nghe mấy người kia mỗi người một câu, trong lòng Chu lão thái thái hoàn toàn mất hết chỗ dựa, thiếu tự tin nói:

“Thì... thì đó cũng là do chính Hoắc thợ rèn đồng ý mà, liên quan gì tới ta?”

“Người ta vừa từ chiến trường trở về, chắc chắn chưa từng tìm hiểu giá cả bên ngoài. Bà thì hay rồi, lòng dạ đen tối đến mức này...”

Hoắc Kình liếc nhìn Chu lão thái thái một cái.

Ánh mắt lạnh nhạt, không nói một lời, xoay người cất bước rời đi.

Đáng lẽ Chu lão thái thái phải thở phào nhẹ nhõm mới đúng.

Nhưng ánh mắt vừa rồi của Hoắc thợ rèn lại khiến bà ta ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Rõ ràng hắn chẳng nói gì, nhưng bà ta lại cảm thấy như có một lưỡi dao đang kề trên cổ mình.

Có người khuyên:

“Hay là mau trả lại bạc cho Hoắc thợ rèn đi, nếu không thật sự phải vào đại lao đấy.”

“Nha môn đâu phải nơi để bà ăn vạ. Tri huyện muốn đánh thì đánh, muốn tống bà vào đại lao thì tống vào đại lao, ăn vạ ở đó chẳng có chút tác dụng nào.”

“Huống hồ chưa nói tới nha môn, nhỡ Hoắc thợ rèn nổi giận, nửa đêm cầm theo một con dao...”

Nói tới đây, người kia không dám nói tiếp nữa.

Nhưng Chu lão thái thái đã sợ tới trắng bệch cả mặt.

Lúc trước bà ta chỉ vì tham lam.

Nghe nói người vừa từ chiến trường trở về không hiểu rõ tình hình bên ngoài, bà ta mới thử dò hỏi rằng tiền thuê phải trả một lần nửa năm, mỗi nửa năm là mười hai lượng bạc.

Khi ấy Hoắc thợ rèn chẳng nói gì, trực tiếp đồng ý.

Bà ta còn âm thầm mừng rỡ vì gặp được một kẻ oan đại đầu.

Mười hai lượng tiền thuê ấy, bà ta nhận mà vô cùng yên tâm thoải mái.

Dù sao hắn cũng không mặc cả, đây là giao dịch đường đường chính chính.

Lúc ấy Chu lão thái thái còn nghĩ, nếu sau này Hoắc thợ rèn biết được giá thị trường rồi ép bà ta trả bạc, bà ta sẽ một khóc hai nháo ba đòi thắt cổ, muốn bạc thì không có, chỉ có một cái mạng già.

Nhưng vấn đề là, Hoắc thợ rèn có thể sẽ không động tay đánh người.

Song nếu hắn chạy tới cáo trạng với Tri huyện, đi cửa sau rồi tống bà ta vào ngục thì phải làm sao?

Hơn nữa, hắn cũng không hỏi tới tiền thuê của nửa năm trước.

Hắn chỉ nói không thuê tiếp nữa, muốn lấy lại phần tiền thuê đã trả trước.

Nhưng bạc đã vào túi bà ta rồi.

Bây giờ bảo bà ta móc ra trả lại, bà ta không nỡ!

Sau khi trở về, Hoắc Kình thành thật kể với A Nguyên chuyện mình đã đi tìm Chu lão thái thái.

“Chỗ bạc trước kia e rằng không đòi lại được nữa. Cho dù bây giờ trả lại cửa tiệm, cũng chưa chắc lấy lại được phần tiền thuê đã trả dư.”

A Nguyên lập tức tức giận nói:

“Chẳng lẽ cứ để bà ta ngang nhiên lừa mất bạc của chúng ta sao?”

Hoắc Kình không vội không nóng, rót một bát nước uống.

Uống xong mới thản nhiên nói:

“Con người đều tham sống sợ chết. Chu lão thái chưa từng va chạm chuyện lớn, chỉ quen dựa vào trò khóc lóc ăn vạ để giải quyết mọi việc.”

“Vậy chẳng phải ngay cả quan phủ bà ta cũng không sợ sao?”

A Nguyên trợn tròn mắt.

Hoắc Kình khẽ lắc đầu:

“Cũng chưa chắc. Khi chưa dính dáng tới quan gia, bà ta đúng là cho rằng chuyện gì cũng có thể giải quyết bằng cách ăn vạ. Nhưng một khi liên lụy tới quan gia, bà ta sẽ ăn không ngon ngủ không yên.”

A Nguyên nghĩ ngợi một chút.

Phát hiện ở thôn Hà Gia cũng có những bà lão như vậy.

Bình thường chẳng sợ trời chẳng sợ đất, hễ gây ra chuyện là ăn vạ chối bay chối biến.

Nhưng vừa nghe tới quan phủ thì lập tức không dám làm loạn nữa.

“Cho dù sợ, nhưng bà ta có dễ dàng trả lại tiền thuê, trả lại phần tiền thuê mấy tháng đó cho chúng ta không?”

Hoắc Kình đặt bát trà xuống, ngồi xuống.

Không nhanh không chậm nói:

“Ta chưa từng nghĩ tới chuyện trả lại cửa tiệm.”

Không trả lại cửa tiệm?

A Nguyên cũng ngồi xuống, kinh ngạc hỏi:

“Không trả lại cửa tiệm, vẫn tiếp tục thuê tiệm rèn này sao?”

Hoắc Kình gật đầu.

Rồi nói ra dự định của mình:

“Dân đều sợ quan. Bà ta sợ quan, càng sợ việc ta hiện giờ có giao tình với quan gia. Hôm nay ta cố ý tới dọa bà ta. Tuy chẳng nói gì, nhưng còn hữu dụng hơn bất kỳ lời uy h**p nào.”

“Không nói gì mới dễ khiến bà ta suy nghĩ lung tung, tự dọa chính mình. Hôm nay bà ta có thể chưa tới, nhưng ngày mai nhất định sẽ tới.”

“Nếu tính theo bảy trăm văn một tháng, bà ta đã thu của ta hai mươi bốn lượng bạc. Trừ đi bảy tháng đã thuê, vậy hẳn vẫn còn thời hạn thuê khoảng hai năm.”

Nghe kế hoạch của Hoắc gia, A Nguyên không nhịn được che miệng bật cười.

Nàng vốn tưởng Hoắc gia sẽ nuốt cục tức này.

Không ngờ hắn lặng lẽ đi đòi công bằng rồi.

Mà còn khá là xấu bụng nữa.

Đúng như dự đoán.

Sáng hôm sau vừa mở cửa tiệm, Chu lão thái thái đã tìm tới.

Sắc mặt bà ta cực kỳ khó coi.

Dường như cả đêm không ngủ, tiều tụy vô cùng.

Chu lão thái thái van xin Hoắc Kình đừng tới nha môn tố cáo mình, bảo hai bên thương lượng lại chuyện tiền thuê.

Bà ta nói có thể cho Hoắc Kình thuê miễn phí thêm nửa năm.

Sau đó chỉ thu một lượng bạc mỗi tháng.

Đến nước này rồi mà lòng dạ Chu lão thái thái vẫn còn đen.

Hoắc Kình trầm mặt, lạnh giọng hỏi lại:

“Cho ta thuê miễn phí nửa năm, sau đó một lượng bạc một tháng?”

Chu lão thái thái nuốt nước bọt, gật đầu.

Từ hai lượng xuống còn một lượng một tháng đã đủ khiến bà ta đau lòng như cắt thịt rồi.

Hoắc Kình cười lạnh một tiếng.

Sau đó nói:

“Xem ra không còn gì để nói nữa. Bà đi đi, bây giờ ta phải tới nha môn một chuyến.”

Vừa nghe hắn muốn tới nha môn, Chu lão thái thái lập tức chắn ngay trước cửa.

Dang hai tay như muốn ngăn Hoắc Kình lại.

Hoảng hốt nói:

“Hoắc thợ rèn, rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới chịu tha cho bà già này?”

Hoắc Kình lạnh lùng liếc bà ta một cái.

“Bà đã thu của ta hai mươi bốn lượng bạc trong hơn nửa năm qua. Số bạc đó ta có thể không truy cứu, cũng có thể không tố cáo bà.”

Chu lão thái thái nghi ngờ:

“Có chuyện tốt như vậy sao?”

Nghĩ lại chính mình cũng thấy không thể nào.

Liền truy hỏi:

“Hoắc thợ rèn, ngươi còn điều kiện gì nữa đúng không?”

Hoắc Kình thản nhiên nói:

“Cửa tiệm này ta tính cho bà bảy trăm năm mươi văn một tháng.”

“Bà đã thu của ta hai mươi bốn lượng bạc. Theo tính toán thì thời hạn thuê của ta phải là hai năm sáu tháng. Trừ đi khoảng bảy tháng đã qua, vậy vẫn còn một năm mười một tháng tiền thuê.”

“Nếu bà đồng ý thì ký văn thư. Ta sẽ bỏ qua mọi chuyện trước đây.”

“Nếu không đồng ý, vậy thì tới nha môn nói cho rõ ràng xem rốt cuộc là thế nào.”

Nói tới cuối câu, Hoắc Kình khẽ nheo mắt.

Hạ thấp giọng:

“Ta tin rằng, với giao tình cứu mạng nhi tử của Tri huyện, Tri huyện nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ta.”