Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 133



“Quan nhân... trước đây chàng đâu có như vậy. Thiếp biết chàng tức giận vì bị người ta đánh nên mới thế, thiếp hiểu mà.”

Chính sự tự cho là đúng của Lý thị càng khiến Hà Dự thêm chán ghét.

Hà Dự lạnh lùng liếc bà ta một cái. Nếu bà ta đã không thể đưa A Nguyên trở về, vậy về sau đừng mong gã còn coi bà ta là người nữa.

Hà Dự với gương mặt sưng húp, lạnh giọng nói:

“Bây giờ bà đi tới thôn Trần Gia, gọi Trần lão Tứ đến đây.”

Tiếng khóc của Lý thị khựng lại, bà ngẩng đôi mắt đỏ hoe nhìn trượng phu mình.

“Quan nhân, Trần lão Tứ đó không đứng đắn, chàng gọi hắn tới làm gì?”

Hà Dự quát:

“Ta bảo đi thì cứ đi!”

Thấy biểu cảm đáng sợ trên mặt trượng phu, Lý thị cũng không dám hỏi thêm.

Rửa mặt một lượt xong, bà chuẩn bị ra ngoài.

Vừa mở cửa phòng, đã nhìn thấy tiểu nhị đang định gõ cửa.

Tiểu nhị nói:

“Có một vị khách quan bảo tiểu nhân mang một phần thịt lên đây.”

Lý thị nhìn trượng phu đang nằm trên giường, rồi vẫn tránh sang một bên.

Hà Dự nhìn tiểu nhị bước vào phòng, hỏi:

“Là ai bảo mang tới? Là thịt gì?”

Dù nói không rõ tiếng, nhưng vẫn có thể hiểu được ý.

Tiểu nhị thành thật đáp:

“Là Hoắc thợ rèn ở tiệm rèn bảo mang thịt thủ heo tới.”

Nghe vậy, Hà Dự đột ngột siết chặt chăn trên giường, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.

Đối với người khác, Hà Dự vẫn có thể nhẫn nén cơn giận. Chỉ là đôi mắt gã âm lãnh đến cực điểm.

Gã nói:

“Ngươi thay ta cảm tạ Hoắc thợ rèn.”

Hai chữ “cảm tạ” gần như được nghiến răng nghiến lợi mà nói ra.

Bầu không khí quá mức quỷ dị, tiểu nhị cũng không dám nói gì thêm, đặt thịt thủ heo xuống rồi vội vàng rời khỏi phòng.

Tuy không rõ Hoắc thợ rèn và vị tú tài này có thù oán gì, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy vị tú tài này chẳng phải người tốt lành gì.

Trước mặt người ngoài thì văn chất bân bân, sau lưng lại quát tháo thê tử mình, rõ ràng là một kẻ tiếu diện hổ.

* Văn chất bân bân là câu nói nổi tiếng trong từ Luận Ngữ của Khổng Tử, bàn về nghệ thuật sống và cách rèn luyện nhân cách để trở thành một người quân tử hoàn thiện. Văn tức văn nhã, lễ độ, có học thức. Chất tức chất phác, chân thật. Bân bân chỉ sự hài hòa, cân đối.

* Tiếu diện hổ (nghĩa đen là con hổ mặt cười) dùng để chỉ những người bề ngoài luôn tươi cười, ôn hòa, thân thiện, nhưng bên trong lại hiểm độc, nham hiểm, khó lường.

Lý thị nhìn đĩa thịt thủ heo trên bàn, khó hiểu hỏi:

“Vì sao Hoắc thợ rèn lại tặng quan nhân thịt thủ heo?”

Hà Dự hung hăng nhìn đĩa thịt thủ heo, nghiến răng nói:

“Còn để làm gì nữa? Kẻ đánh ta chính là hắn.”

Lý thị trợn to mắt, không tin nổi:

“Sao... sao có thể?”

Hà Dự lười nói nhảm với bà ta thêm nữa, quát:

“Mau đi thôn Trần Gia cho ta!”

Lý thị càng lúc càng sợ người trượng phu xa lạ này, không dám nhiều lời, cuống quýt rời khỏi phòng.

Hà Dự nhìn đĩa thịt thủ heo trên bàn.

Gã biết đây là lời cảnh cáo của Hoắc Kình.

Cảnh cáo gã đừng hành động thiếu suy nghĩ.

Hà Dự hiểu rõ, tên thợ rèn họ Hoắc kia có Tri huyện Võ An chống lưng, hiện tại gã không thể động vào được.

Nhưng muốn gã từ bỏ A Nguyên thì tuyệt đối không thể.

Gã đã chấp niệm nhiều năm như vậy, dốc công bồi dưỡng nàng nhiều năm như vậy, tuyệt đối không thể buông tay.

Hiện giờ gã còn chưa động được tới Hoắc Kình, nhưng chỉ cần cho gã thêm thời gian, gã nhất định sẽ đè bẹp tên thợ rèn nhỏ bé này.

Chẳng qua chỉ là khoa cử mà thôi, có gì khó chứ?

Khó đến đâu cũng chẳng qua là tốn thêm ít bạc.

Gã nhìn A Nguyên lớn lên, nhìn suốt tám năm.

Đợi thêm tám năm nữa, bỏ thêm ít bạc nữa, gã cũng chịu được!

Hoắc Kình tiện đường đi tìm chủ tiệm rèn - Lão thái thái họ Chu.

Lão thái thái họ Chu đang ngồi dưới gốc cây hóng mát. Thấy Hoắc Kình từ xa đi tới, bà ta vội vàng tiến lên đón.

“Hôm nay cơn gió nào lại đưa Hoắc thợ rèn tới đây vậy?”

Dưới gốc cây còn có mấy người khác. Thấy là Hoắc thợ rèn, ai nấy đều tò mò nhìn sang.

Hoắc Kình không biểu cảm nhìn gương mặt đầy nếp nhăn của Chu lão thái.

Nhìn đến mức da đầu Chu lão thái thái tê dại, nụ cười trên mặt gần như không giữ nổi nữa.

“Hoắc... Hoắc thợ rèn, rốt cuộc có chuyện gì vậy?”

Hoắc Kình lạnh nhạt nói:

“Ta sắp chuyển tới huyện thành, tới tìm bà bàn chuyện hoàn lại tiền thuê.”

Vừa nghe nói trả lại nhà thuê, sắc mặt Chu lão thái thái lập tức thay đổi.

Trong lòng hoảng loạn vô cùng, nhưng vẫn gượng cười hỏi:

“Hoắc thợ rèn, sao tự dưng ngươi lại quyết định chuyển tới huyện Võ An?”

“Tri huyện có ý giúp đỡ nên ta quyết định đi. Tiền thuê cửa tiệm ở huyện Võ An cũng không chênh lệch mấy so với ở trấn Thanh Thủy, vậy nên dứt khoát chuyển lên huyện thành.”

Giọng Hoắc Kình bình thản, trên mặt không có chút biểu cảm nào.

Nghe thấy hai từ “Tri huyện” và “tiền thuê”, trong lòng Chu lão thái thái càng thêm hoảng.

Nhưng bảo bà ta nhả bạc ra thì chẳng khác nào cắt thịt.

“Hoắc thợ rèn... không phải ta không muốn hoàn lại tiền thuê cho ngươi. Chỉ là ngươi cũng biết đấy, ta còn có đứa cháu trai. Nó bị bệnh nặng mấy ngày trước, bạc đã tiêu sạch cả rồi, ta thật sự không lấy đâu ra bạc nữa. Hay là ngươi cứ thuê đủ nửa năm được không?”

Ánh mắt Hoắc Kình trầm xuống, lạnh giọng nói:

“Không được. Nếu không trả thì lên nha môn.”

Thấy không thể thương lượng được, Chu lão thái thái vỗ đùi than khóc kể lể:

“Hoắc thợ rèn, ngươi đây là muốn lấy mạng bà già này mà!”

Thấy Chu lão thái thái khóc lóc, những người dưới gốc cây cũng vây lại, liên tục hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Chu lão thái thái lập tức giành nói trước:

“Hoắc thợ rèn đã nói sẽ thuê thêm nửa năm nữa, tiền thuê cũng trả rồi. Bây giờ lại bảo muốn chuyển lên huyện thành, bắt ta hoàn lại tiền thuê. Chỗ tiền đó ta tiêu hết từ lâu rồi, giờ biết kiếm đâu ra bạc mà trả cho hắn!”

“Đã thỏa thuận rồi, sao lại có thể đổi ý được chứ?”

Có người kiêng dè thân phận hiện giờ của Hoắc Kình nên chỉ dám lẩm bẩm nhỏ tiếng.

Hoắc Kình liếc người đó một cái rồi nhìn lại Chu lão thái thái.

“Cháu trai bà mắc bệnh gì mà phải tiêu tới mười hai lượng bạc chữa bệnh? Ta nửa năm trả tiền thuê một lần. Tháng trước vừa mới đưa bà mười hai lượng bạc, thật sự tiêu hết rồi sao?”

Nghe tới chuyện nửa năm trả tiền thuê một lần, mà mỗi lần tới mười hai lượng bạc, mấy người xung quanh đều hít ngược một hơi lạnh.

“Chu lão thái thái, bà đúng là lòng dạ đen tối! Sao bà dám thu Hoắc thợ rèn mười hai lượng cho nửa năm như vậy?”

“Với lại cháu trai nhà bà, gần như ngày nào ta cũng gặp nó trong tháng này, sao chưa từng nghe nói nó bị bệnh?”

Hoắc Kình không nói gì, chỉ nhìn Chu lão thái thái.

Ánh mắt sâu thẳm, mang theo cảm giác áp bức cực mạnh.

Hơi lạnh dâng lên từ lòng bàn chân, nhưng Chu lão thái thái vẫn cứng cổ mắng lại người khác:

“Tiệm nhà ta không chỉ rộng mà còn có cả lò rèn sắt, nửa năm mười hai lượng bạc thì sao nào?”

“Lò rèn nhà bà làm bằng vàng à? Một tháng hai lượng tiền thuê! Lòng dạ đúng là đủ đen. Lừa gạt người khác thì thôi đi, lại còn dám lừa cả Hoắc thợ rèn. Người ta có Tri huyện chống lưng đấy, bà thật sự không sợ bị tống vào đại lao sao?”