Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 143



Thẩm thị mang ý nghĩ đó trong lòng, giả nhân giả nghĩa nói với Trần gia lão đại:

“Chàng đừng nói như vậy. Dù sao tỷ tỷ cũng là phát thê của chàng, mấy đứa trẻ cũng là nữ nhi thân sinh của chàng. Nếu chàng đuổi bọn họ đi, người trong thôn chẳng phải sẽ chọc thủng xương sống nhà chúng ta hay sao?”

“Ôi chao, còn chưa vào cửa mà đã nhà chúng ta rồi, da mặt đúng là dày thật.”

Tức phụ của lão Tam không phải đang bênh vực Vân Nương, chỉ đơn thuần là nhìn Thẩm thị không thuận mắt mà thôi.

Lời của tức phụ lão Tam vừa dứt, bên ngoài đã có người đến xem náo nhiệt gọi vào trong nhà:

“Trần Cường, nhà ngươi có khách tới kìa...”

Sáng nay có người nhìn thấy Trần gia lão đại đánh xe bò, trên xe còn chở một phụ nhân bụng mang dạ chửa.

Người nhìn thấy đều đoán được đại khái là chuyện gì, thế là tin tức lập tức lan khắp cả thôn, gần như cả làng đều tới xem náo nhiệt.

Ngay lúc người Trần gia còn đang thắc mắc rốt cuộc là ai tới, bên ngoài lại có người hô:

“Là Hoắc thợ rèn của tiệm rèn ở trấn Thanh Thủy.”

Trong nháy mắt, những người Trần gia không biết A Nguyên đã gả cho Hoắc Kình đều cảm thấy khó hiểu.

Chỉ có Vân Nương là kinh ngạc, tâm trạng cũng vô cùng phức tạp.

Bà rất lo cho A Nguyên, cũng không muốn nàng nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của mình mà phải lo lắng.

Vân Nương bị Trần lão thái thái dùng gậy đánh, hiện giờ nửa bên mặt vẫn còn sưng phù.

“Hoắc thợ rèn ở trấn Thanh Thủy tới đây làm gì?”

Trần lão thái thái lẩm bẩm.

Trần gia lão đại nhớ tới chuyện hôm qua trên đường về trấn Thanh Thủy đã gặp Hoắc Kình.

Không hiểu sao trong lòng ông ta luôn có cảm giác kỳ lạ, đồng thời còn sinh ra một dự cảm chẳng lành.

Trần lão thái thái cùng mấy người khác đều định đi ra xem thử.

Không ngờ nhi tử của lão Nhị đã mở cửa sân từ trước.

Lúc này không chỉ có Hoắc Kình, mà ngay cả A Nguyên đã mất tích bấy lâu cũng bước vào trong sân.

Nhìn thấy hai người cùng xuất hiện trong sân, cả nhà đều đứng sững nơi cửa chính, mãi đến khi họ đi tới dưới mái hiên.

“Các ngươi... các ngươi sao lại đi cùng nhau?”

Trần lão Tứ kinh ngạc hỏi.

A Nguyên lạnh nhạt đáp:

“Ta và phu quân đã thành thân rồi, hôm nay cùng nhau trở về thăm cô cô.”

“Phu quân!? Ngươi thành thân từ lúc nào vậy?”

Giọng Trần lão thái thái đột nhiên vút cao.

Hoắc Kình mặt không cảm xúc, lạnh giọng nói:

“Vào mấy ngày trước.”

Người Trần gia không chỉ biết chuyện Hoắc Kình thành thân, mà còn biết hôn lễ vô cùng long trọng.

Không chỉ có trấn trưởng trấn Thanh Thủy đến dự, ngay cả công tử của huyện lệnh cũng tới, còn tặng rất nhiều lễ vật quý giá.

Nhưng họ đâu biết người thành thân với Hoắc thợ rèn lại chính là A Nguyên!

Con hồ ly tinh này rốt cuộc đã quyến rũ Hoắc thợ rèn từ khi nào?

Ánh mắt A Nguyên chuyển từ Trần lão thái thái sang cái bụng của Thẩm thị đang đứng cạnh Trần gia lão đại.

Nhìn thấy cái bụng đó, nàng càng lo lắng cho cô cô hơn, ánh mắt vô thức nhìn vào trong chính phòng.

Khi nhìn thấy cô cô đang ngồi dưới đất ôm Đại Hoa, đồng tử nàng co rụt lại.

Nàng chẳng còn tâm trí để ý những người đang chắn ở cửa chính, trực tiếp bước tới gạt Trần lão thái thái sang một bên rồi lao vào trong nhà.

“Cô cô!”

Vân Nương ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên nhìn cháu gái mình, nghẹn ngào gọi:

“A Nguyên...”

Đại Hoa trong lòng Vân Nương khóc dữ dội, trên mặt chẳng còn chút huyết sắc nào.

Con bé khóc như mèo con, đáng thương nói với A Nguyên:

“Biểu tỷ, họ bắt nạt mẫu thân... bụng Đại Hoa đau quá...”

Hoắc Kình cũng theo sát phía sau bước vào chính phòng.

Khi hắn tiến vào, một ánh mắt lạnh lẽo cộng thêm thân hình cường tráng khiến không ai dám ngăn cản.

Nhìn thấy nửa bên mặt sưng đỏ của cô cô và Đại Hoa yếu ớt như vậy, tim A Nguyên thắt lại, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Trong lòng vừa nghẹn vừa đau.

Nàng ngồi xổm xuống ôm lấy cô cô, vành mắt cũng đỏ lên không kìm được.

Hoắc Kình nhìn thấy tình trạng của Vân nương và đứa bé kia, sắc mặt trầm xuống.

Hắn quay đầu nhìn về phía Trần gia lão đại.

Trong lòng ông ta lập tức thót lên một cái, theo bản năng lùi về sau.

Hoắc Kình bước tới.

Ngay lúc Trần gia lão đại định xoay người chạy ra ngoài, hắn bất ngờ xách bổng người đàn ông thấp hơn mình một cái đầu lên, tung một quyền thẳng vào mặt ông.

Tiếng thét chói tai lập tức vang lên trong Trần gia.

“Đến cả thê nhi mà cũng xuống tay được, ngươi không xứng làm nam nhân!”

Một quyền.

Lại một quyền.

Rồi thêm một quyền nữa.

Nhanh đến mức không cho Trần gia lão đại bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

Trần lão thái thái thét lên:

“Giết người rồi! Hoắc thợ rèn giết người rồi!”

Sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Trần lão thái thái gào lên với mấy đứa nhi tử:

“Đại ca các ngươi sắp bị đánh chết rồi, còn không mau ngăn hắn lại!”

Ba huynh đệ vừa định lao lên ngăn cản, Hoắc Kình đã xách Trần gia lão đại bị đánh đến mặt mũi bầm dập, đầu óc choáng váng lên, rồi quay đầu lại.

Biểu cảm lạnh lẽo nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén hung hãn.

Hắn hơi nheo mắt, lạnh giọng hỏi:

“Ai trong các ngươi muốn bị đánh giống hắn?”

Trong bốn huynh đệ, lão Đại là người cao lớn nhất.

Nhưng trước mặt Hoắc thợ rèn vẫn không có nổi chút sức chống trả nào.

Huống chi là bọn họ.

Vốn đã là đám người thấy gió chiều nào theo chiều ấy, mấy huynh đệ lập tức bị Hoắc Kình dọa cho dừng bước.

Thẩm thị cũng trắng bệch cả mặt, bị dọa không nhẹ.

Đúng lúc này, Đại Hoa trong lòng Vân Nương bỗng co giật.

Vân Nương lập tức hoảng hốt.

A Nguyên vội nói với Hoắc Kình:

“Hoắc gia, Đại Hoa không ổn rồi!”

Hoắc Kình nghe vậy liền ném Trần gia lão đại xuống đất, nhanh chân bước tới.

Nhìn thấy Đại Hoa đã trợn trắng mắt, sắc mặt hắn càng thêm nặng nề, mày nhíu chặt.

Rồi hắn nói với Vân Nương:

“Phải đưa con bé đến y quán ngay.”

Hai tay Vân Nương run rẩy, căn bản không bế nổi Đại Hoa.

Thấy vậy, Hoắc Kình cúi người bế Đại Hoa lên, nhìn A Nguyên:

“Nàng đỡ cô cô, chúng ta cùng tới trấn.”

A Nguyên đỡ cô cô dậy, khuyên nhủ:

“Cô cô, Trần gia đã không thể ở lại được nữa rồi. Người đưa Nhị Hoa và Tiểu Hoa theo bọn cháu tới trấn đi.”

Vân Nương không muốn liên lụy A Nguyên.

Nhưng với tình hình hiện giờ của Trần gia, nếu bọn họ tiếp tục ở lại, e rằng chưa tới ngày mai đã mất nửa cái mạng.

Nếu chỉ có một mình, Vân Nương chắc chắn không sợ.

Nhưng bà còn có ba nữ nhi.

Dưới sự dìu đỡ của A Nguyên, Vân Nương đi mở cửa phòng.

Cửa vừa mở ra, Nhị Hoa và Tiểu Hoa lập tức nhào tới bên chân mẫu thân.

Hai đứa trẻ đều khóc đến mũi đỏ mắt đỏ, đáng thương vô cùng.