A Nguyên nói:
“Cô cô mau thu dọn y phục đi, chúng ta lên trấn.”
Vân Nương vội vàng nhét y phục vào túi đồ. Ngoài phòng, Trần lão thái thái chỉ vào Hoắc Kình mà chửi bới:
“Cho dù ngươi có huyện thái gia chống lưng, cũng không quản được chuyện Trần gia bọn ta!”
“Lão đại tức phụ, nếu ngươi dám bước ra khỏi cửa này một bước, Trần gia sẽ không nhận ngươi nữa, ta sẽ bảo lão đại hưu ngươi!”
Ngoài Trần lão thái thái ra, những người khác của Trần gia không một ai dám lên tiếng.
Hoắc Kình bế Đại Hoa đứng canh trước cửa, lạnh lùng nhìn Trần lão thái thái. Trong lòng Trần lão thái thái hận Vân Nương đến cực điểm, muốn cầm gậy xông tới, nhưng chỉ dám chửi, không dám tiến lên.
A Nguyên bế Tiểu Hoa, Vân Nương đỏ hoe mắt cầm y phục của bốn mẫu nữ, dắt Nhị Hoa từ trong phòng đi ra.
Trần lão thái thái mắng:
“Hôm nay ngươi thật sự dám bước ra khỏi cửa này, ngày mai ta sẽ bảo lão đại hưu con tiện phụ ngươi!”
Ánh mắt bà ta còn chăm chăm nhìn túi đồ trong tay Vân Nương, sợ bà lấy trộm đồ của Trần gia, mắng:
“Muốn đi thì đi, để túi đồ lại! Đó đều là đồ của nhà họ Trần!”
Tính tình A Nguyên có tốt đến đâu cũng không nhịn được nữa, hận không thể tiến lên tát cho lão thái thái cay nghiệt này vài cái.
Nàng trừng mắt nhìn lão thái thái, tức giận mắng:
“Các người nhất định phải ép chết cô cô ta mới cam lòng phải không? Nếu cô cô ta có chuyện gì, Trần gia các người không xong với ta đâu!”
Cô cô còn quan tâm nàng hơn cả mẫu thân nàng, là người quan tâm nàng nhất ngoài Hoắc gia.
Hoắc Kình đứng bên cạnh A Nguyên, lạnh lùng liếc Trần lão thái thái một cái. Hắn bế Đại Hoa, bảo vệ bên cạnh A Nguyên và Vân Nương rồi đi ra ngoài.
Ngoại trừ Trần gia lão đại đang nằm dưới đất rên la vì bị đánh, ba nhi tử còn lại của Trần gia đều co rúm như chim cút, đến ngăn cản cũng không dám.
Dân làng bên ngoài nhìn thấy Đại Hoa trong lòng Hoắc Kình, trên người còn in một dấu chân, mặt trắng bệch, thân thể không ngừng co giật. Lại thấy Nhị Hoa, Tiểu Hoa khóc lóc, cùng Vân Nương tóc tai rối bời, mặt và mắt đều sưng đỏ.
Kết hợp với tiếng cãi vã vừa truyền ra từ trong nhà, dân làng đều đồng loạt chỉ trích Trần gia là tạo nghiệt, không có lương tâm, lòng dạ đen tối.
Tiếng chửi mắng càng lúc càng lớn. Ngoài Trần lão thái thái mặt dày và Trần lão tứ ra, những người khác đều xấu hổ đến mức không ngẩng nổi đầu.
Đợi A Nguyên, Vân Nương cùng hai đứa trẻ lên chiếc xe ngựa chật hẹp, Hoắc Kình đặt Đại Hoa vào lòng Vân Nương.
“Trên đường sẽ rất dằn xóc, phải ôm cho chắc.”
Nói rồi, hắn ngồi ra ngoài đánh xe.
Vân Nương ôm Đại Hoa, không ngừng v**t v* con bé, nghẹn ngào an ủi:
“Mẫu thân ở đây, Đại Hoa đừng sợ.”
A Nguyên ôm Tiểu Hoa, lại xoa đầu Nhị Hoa an ủi.
Nhìn cô cô như vậy, trong lòng A Nguyên cũng rất khó chịu.
Vì Hoắc gia tăng tốc xe ngựa nên chưa đến nửa canh giờ đã tới trấn trên, đi thẳng đến y quán.
Vừa dừng xe, hắn liền vén rèm lên, bảo Vân Nương đưa Đại Hoa cho mình.
Hoắc Kình bế Đại Hoa chạy vào y quán, Vân Nương và A Nguyên dẫn theo hai đứa trẻ còn lại vội vàng theo sau.
Nhìn đại phu khám cho Đại Hoa đã hôn mê, bất kể là người làm mẫu thân hay người làm biểu tỷ như A Nguyên, tim đều thắt chặt lại.
Đại phu kiểm tra phần bụng của Đại Hoa, phía trên có một mảng tím đen rất lớn, rõ ràng là bị đá thành như vậy, nhìn mà giật mình.
Ngay cả đại phu cũng không nhịn được mà mắng:
“Kẻ nào lòng dạ đen tối mà lại xuống tay nặng với một đứa trẻ như vậy? Thân thể trẻ con vốn đã không bằng người lớn, một cú đá này xuống, ngũ tạng lục phủ của đứa bé chẳng phải sẽ bị tổn thương sao!”
Nghe lời đại phu nói, nước mắt Vân Nương lập tức không kìm được nữa, tràn mi mà rơi xuống, nghẹn ngào khóc lóc tự trách bản thân, nói tất cả đều là lỗi của mình.
A Nguyên đỡ cô cô, dịu giọng an ủi, nói Đại Hoa có phúc lớn mạng lớn, sẽ không sao đâu.
Hoắc Kình trả tiền khám bệnh và đắp thuốc cho đại phu, tổng cộng ba mươi văn tiền.
Trả tiền xong, hắn dặn dò A Nguyên:
“Cô cô nàng hiện giờ tâm trạng không ổn định, ở bên cạnh bầu bạn với bà ấy, ta ra ngoài mua chút đồ ăn về.”
Hôm nay Trần gia xảy ra chuyện lớn như vậy, bốn mẫu nữ chắc chắn buổi trưa vẫn chưa ăn gì.
Vì có Hoắc gia ở bên cạnh, trong lòng A Nguyên cũng yên tâm hơn nhiều. Một tay dắt Nhị Hoa, một tay dắt Tiểu Hoa, quay đầu nhìn cô cô đang nóng lòng như lửa đốt, cực kỳ bất an, rồi gật đầu:
“Ta sẽ trông nom cô cô và các biểu muội.”
Hoắc Kình cúi đầu nhìn hai tiểu cô nương được A Nguyên dắt trong tay.
Giữa hàng lông mày vẫn có hai phần giống A Nguyên, chỉ là quá mức vàng vọt gầy gò. Vì khóc suốt dọc đường nên lúc này đã mệt đến không còn sức khóc nữa, trên mặt đầy vệt nước mắt, hai mắt cũng đều khóc đến đỏ hoe sưng húp.
Vì xa lạ với Hoắc Kình nên hai đứa trẻ núp sau váy A Nguyên, lộ ra đôi mắt to đầy vẻ sợ hãi nhìn người đàn ông đã đưa chúng đến trấn trên.
A Nguyên dịu dàng nói với các nàng:
“Đây là phu quân của biểu tỷ, là biểu tỷ phu của các muội, không cần sợ đâu.”
Có lẽ nghĩ đến việc trước đây A Nguyên cũng từng bất lực như vậy, Hoắc Kình đưa bàn tay to rộng đặt l*n đ*nh đầu hai tỷ muội, xoa nhẹ một cái rồi mới rời khỏi y quán.
Khoảng nửa khắc sau, Hoắc Kình mua bánh bao thịt trở về.
A Nguyên đưa cho hai đứa nhỏ mỗi người một cái bánh bao thịt. Nhận được bánh bao, hai đứa trẻ nuốt nước bọt liên tục, đôi mắt to chăm chăm nhìn chiếc bánh thơm phức trong tay, nhưng có lẽ vì ở Trần gia bị ức h**p đã quen nên chậm chạp không dám cắn, sợ ăn rồi sẽ bị mắng bị đánh.
Nhìn vậy, lòng A Nguyên chua xót vô cùng. Ở Hà gia nàng còn có thể ăn no bụng, nhưng ba tỷ muội Đại Hoa lại bị hà khắc đến mức trên người chẳng còn mấy lạng thịt.
A Nguyên ngồi xổm xuống, lấy khăn tay dịu dàng lau nước mắt trên mặt các nàng:
“Đây là biểu tỷ phu mua cho các muội, sẽ không ai dám mắng các muội, cũng không ai dám đánh các muội nữa, mau ăn đi.”
Hai đứa trẻ nhìn A Nguyên một cái, xác định có thể ăn rồi mới bắt đầu ăn ngấu nghiến.
A Nguyên đứng dậy, cầm bánh bao đi đến bên cạnh cô cô, đưa cho bà.
“Cô cô, người cũng ăn chút gì lót dạ trước đi.”
Vân Nương lắc đầu:
“Bây giờ ta ăn không nổi gì cả.”
A Nguyên cũng không khuyên nữa, chỉ ở bên cạnh cùng chờ đợi.
Đợi khoảng hơn nửa canh giờ, cuối cùng đại phu cũng đi ra.
Vân Nương khàn giọng hỏi:
“Nữ nhi của ta thế nào rồi?”