Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 145



Đại phu không vui, nói:

“Không có gì đáng ngại, nhưng sau này mỗi ngày đều phải đến đắp thuốc, phải đắp đủ mười ngày. Ta sẽ kê thêm một đơn thuốc, uống thuốc sắc trong một thời gian nữa.

Gan, tỳ, phổi của đứa trẻ có thể đều đã bị tổn thương, cho nên trong một tháng tới phải tĩnh dưỡng cho tốt. Mấy ngày đầu tốt nhất không nên xuống giường, về sau cũng không được chạy nhảy. Về ăn uống thì phải ăn cháo ninh nhừ.”

A Nguyên cũng ghi nhớ từng điều một.

Nghe xong, Vân Nương thở phào một hơi, rồi lo lắng bất an hỏi:

“Vậy... vậy tổng cộng hết bao nhiêu bạc?”

Trên người Vân Nương mang theo cũng chỉ là sáu bảy chục văn tiền mà bà tự dành dụm được.

Đại phu tính toán một chút rồi nói:

“Mỗi lần đắp thuốc là hai mươi văn tiền. Thuốc uống thì khoảng mười lăm văn một thang. Một thang thuốc sắc được ba lần, mỗi ngày uống hai lần thuốc, trước tiên bốc một thang cũng được.”

Cho dù chỉ bốc một thang thuốc trước, thì hai ngày này cũng đã tiêu hết toàn bộ số tiền trên người Vân Nương rồi!

A Nguyên nắm lấy tay cô cô, an ủi:

“Cô cô, tiền thuốc của Đại Hoa, để cháu trả trước cho.”

Sợ cô cô nghĩ là tiêu tiền của Hoắc gia, A Nguyên bổ sung:

“Trước đây cháu làm đồ thêu tích cóp được chút bạc, cũng chưa tiêu bao nhiêu, vẫn còn một ít.”

Số tiền A Nguyên tích cóp trước đó vẫn còn hơn hai trăm văn, nàng định đưa hết cho cô cô.

Vân Nương biết tình cảnh hiện giờ của mình, cũng không từ chối, chỉ nói:

“Đợi cô cô tích góp được bạc rồi sẽ trả lại cho cháu.”

A Nguyên dịu giọng nói:

“Không vội đâu ạ.”

Đợi bốc thuốc, trả tiền xong, vẫn là Hoắc Kình bế Đại Hoa lên xe ngựa.

Vì đã ở ngay trong trấn nên chẳng mấy chốc họ đã về đến ngõ Hòe Thụ.

Xe ngựa đi thẳng vào hậu viện, người dân trong ngõ cũng không nhìn thấy Vân Nương bọn họ.

Hoắc Kình bế Đại Hoa đang ngủ mê vào phòng, đặt lên giường.

Ra ngoài xong, hắn gọi A Nguyên sang căn phòng bên cạnh rồi nói với nàng:

“Mấy ngày này nàng và cô cô nàng cứ ở trong phòng của chúng ta trước. Ta sẽ chuyển giường tre vào phòng mình, mấy ngày này ta sẽ trải chiếu ngủ dưới đất ở phòng này. Đợi ngày kia Hứa thợ mộc trở về, ta sẽ bảo huynh ấy đóng hai chiếc giường gỗ đơn giản. Dù sao ít ngày nữa mấy huynh đệ của ta cũng sắp tới rồi.”

A Nguyên biết Hoắc Kình định để những huynh đệ cũ của hắn tới tiếp quản tiệm rèn này nên cũng không có ý kiến gì, chỉ là đau lòng vì hắn phải ngủ dưới đất.

Hoắc Kình chuyển giường tre vào phòng, đặt cạnh giường.

Vì sợ hai đứa nhỏ đụng phải Đại Hoa nên Hoắc Kình bế Đại Hoa đặt lên giường tre, rồi lấy chiếc chiếu cũ từ trước khi thành thân trải sang căn phòng bên cạnh.

Vân Nương nhìn những việc Hoắc Kình làm. Đợi người rời khỏi phòng rồi, nàng kéo A Nguyên lại, lo lắng hỏi:

“Bọn ta làm phiền thế này, Hoắc thợ rèn có không vui không?”

A Nguyên cười cười:

“Không đâu, chính Hoắc gia đề nghị đi đón mọi người mà.”

Nụ cười nhạt đi, nàng tiếp tục nói:

“Hôm trước ở huyện thành cháu nhìn thấy cô... người đàn ông đó dẫn theo một phụ nhân mang thai đến y quán. Hoắc gia biết chuyện xong liền nói sẽ đón cô cô và các biểu muội tới đây.”

Tuy kinh ngạc trước thái độ của Hoắc thợ rèn, nhưng nhắc đến trương phu nhẫn tâm kia, sắc mặt Vân Nương lập tức phủ đầy vẻ u ám.

“Cô cô, đừng quay về Trần gia nữa. Tạm thời cứ ở đây trước, đợi vài ngày nữa rồi quay về hòa ly.”

Vân Nương không nói gì, chỉ nhìn Đại Hoa vẫn đang thỉnh thoảng co giật nằm trên giường tre.

A Nguyên biết trong lòng cô cô lúc này rối như tơ vò nên cũng không tiếp tục khuyên nữa. Nàng tìm một tấm vải bông, cắt thành mấy miếng rồi đi ra ngoài.

Sau khi làm ướt, nàng lau mặt cho hai đứa nhỏ.

Đến nơi xa lạ, hai đứa trẻ nhát gan đều vô cùng bồn chồn bất an, co vai lại để A Nguyên lau mặt cho.

Khóc cả một ngày rồi, hai đứa trẻ chắc cũng đã mệt lắm. Sau khi lau mặt xong, A Nguyên dẫn chúng vào phòng. Nàng cởi đôi giày cũ rách trên chân chúng, cho chúng lên giường nằm xuống.

Đã vào thu, thời tiết đối với trẻ con có chút lạnh. A Nguyên kéo chăn đắp lên bụng cho chúng.

Nhị Hoa sáu tuổi đỏ hoe mắt hỏi:

“Biểu tỷ, khi nào Đại Hoa tỷ tỷ mới tỉnh lại?”

Vân Nương sờ mặt Đại Hoa rồi dịu dàng nói:

“Rất nhanh sẽ tỉnh lại thôi.”

A Nguyên dỗ dành:

“Đợi các muội ngủ dậy thì Đại Hoa tỷ tỷ cũng tỉnh rồi.”

Hai đứa trẻ nghe vậy liền lập tức nhắm mắt lại. Tiểu Hoa ba tuổi nói:

“Muội muốn ngủ thật nhanh, ngủ dậy sẽ chơi cùng Đại Hoa tỷ tỷ.”

Thấy chúng nhắm mắt, A Nguyên nhỏ giọng nói với cô cô:

“Cô cô, người trông các muội ấy nhé, cháu đi sắc thuốc cho Đại Hoa.”

A Nguyên từ trong phòng đi ra, nhìn mấy người trong phòng rồi khẽ thở dài, sau đó mới khép cửa lại.

Trong lúc A Nguyên đang sắc thuốc, Hoắc Kình cũng ra ngoài mua thức ăn cho ngày hôm nay.

Một con gà, nửa giỏ trứng gà, một tảng thịt lợn lớn, ít rau xanh và một gói kẹo hạt dẻ.

Hoắc Kình lấy riêng gói kẹo ra đưa cho A Nguyên:

“Cho hai đứa nhỏ.”

A Nguyên nhận lấy gói kẹo rồi không nhịn được mà ôm lấy nam nhân của mình.

Nếu không có Hoắc gia chống lưng cho nàng, nàng cũng không thể đưa cô cô bọn họ ra khỏi Trần gia, càng không có cách nào cho họ một nơi dung thân.

Hoắc Kình nhẹ nhàng vỗ lưng nàng:

“Ngày mai ta đi huyện thành thuê cửa tiệm, ngày kia sẽ cùng cô cô nàng trở về thôn Trần gia.”

Nhưng ai ngờ ngay chiều tối hôm đó, Trần lão tứ đã mang thư hưu đến.

Gã đứng trước tiệm rèn lớn tiếng rêu rao rằng Tô Vân Nương của Trần gia thôn bất kính với công bà, chửi mắng công bà, bất hòa với trục lý, xúi giục nữ nhi đẩy ngã phụ nhân mang thai sáu tháng, lại còn xúi giục người khác đánh trượng phu mình, độc ác vô cùng. Hôm nay Trần gia công khai hưu thê!

Tiếng nói lớn đến mức truyền vào tận hậu viện, cũng truyền đến tai Vân Nương.

Sắc mặt Vân Nương trắng bệch, thân thể lảo đảo như sắp ngã.

Chưa kịp đau lòng, bà đã nghe thấy bên ngoài viện truyền tới tiếng múc nước, rất nhanh sau đó lại vang lên tiếng mở cửa.

Hoắc thợ rèn đi lấy nước rồi, vậy người đi ra ngoài chẳng phải là A Nguyên sao?

Vân Nương lo lắng gọi ra ngoài hai tiếng:

“A Nguyên!”

Nhưng không nhận được hồi đáp, trong lòng bà lập tức trầm xuống.

Sau đó bà bảo Nhị Hoa vừa bị đánh thức trông chừng Tiểu Hoa, còn mình lập tức đi ra ngoài.