Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 151



Hứa nương tử tán đồng:

“Cũng phải, tay nghề này thay vì để người ngoài học được, chi bằng truyền lại cho người nhà còn hơn.”

A Nguyên lại không nghĩ như vậy. Nàng chỉ muốn các biểu muội sau khi lớn lên có một nghề trong tay, có thể tự mình kiếm được chút bạc, để sau này xuất giá cũng không vì không có phụ thân chống lưng mà bị nhà trượng phu bắt nạt.

Kể từ khi Vân Nương rời khỏi Trần gia đã được năm ngày.

Vì Vân Nương - người làm việc nhà, cùng Đại Hoa và Nhị Hoa - những đứa trẻ có thể bị sai vặt tùy ý đã rời đi, nên hiện giờ Trần gia loạn thành một mớ.

Lười biếng quen nhiều năm rồi, chẳng ai muốn làm việc nhà. Y phục bẩn chất đống trong chậu ngoài sân. Sân cũng mấy ngày không quét dọn, trên mặt đất chỗ nào cũng thấy phân gà.

Đã tới giữa trưa mà vẫn chẳng ai đi nấu cơm.

Trần lão thái thái đứng trong sân mắng:

“Một đám lười biếng! Không nấu cơm nữa là muốn bỏ đói bà già này phải không?”

Tiếng mắng vọng vào trong phòng, hai tức phụ của lão Nhị và lão Tứ đều giả vờ như không nghe thấy.

Lão Tam nói với tức phụ của mình:

“Hay nàng đi nấu cơm đi?”

Tam tức phụ nhổ một ngụm:

“Phi! Hôm qua đã là ta nấu rồi, hôm nay thế nào cũng phải đến lượt phụ nhân bên phía đại phòng chứ.”

Tam tức phụ bỗng nhiên hối hận vì hôm đó không giúp Vân Nương.

Trước kia khi Vân Nương còn ở nhà, lúc nào đến lượt nàng ta phải nấu cơm?

Lúc nào đến lượt nàng ta giặt y phục?

Hay quét sân?

Giờ thì hay rồi, lão Đại dẫn về một bà tổ tông.

Không biết vì sao, bà bà lại đứng về phía phụ nhân đó!

Hơn nữa, lúc Thẩm thị vừa tới, Hoắc thợ rèn đã chống lưng cho Vân Nương, còn đánh lão Đại một trận. Đến giờ ông ta vẫn còn nằm trên giường.

Thẩm thị hiện giờ phải ở lại Trần gia để sinh con, nhưng cũng biết sau những chuyện đã xảy ra, cuộc sống của mình ở Trần gia chắc chắn sẽ không dễ chịu.

Cho nên ngay tối hôm đó nàng ta lén nhét cho Trần lão thái thái hơn trăm văn tiền, lại tặng thêm một cây trâm.

Có lẽ vì những món lợi đó nên hiện giờ lão thái thái tạm thời thiên vị nàng ta. Nếu không, nàng ta đã sớm bị trục lý chèn ép đến mức không ra hình dạng gì rồi.

Nhưng cho dù lão thái thái không thiên vị, nàng ta cũng chẳng phải loại dễ bị bắt nạt.

Mặt Trần lão Đại vẫn còn sưng húp.

Bị đánh quá nặng, bụng cũng trúng một quyền, đến giờ vẫn đau đến mức không xuống giường nổi.

Thẩm thị bưng một bát thuốc tới, đưa cho Trần lão Đại rồi oán trách:

“Tiền thê của chàng, chuyện cháu gái bà ta gả cho Hoắc thợ rèn, chẳng lẽ chàng hoàn toàn không biết gì sao?”

Nếu Trần lão Đại biết, ông đã không dám đối xử với Vân Nương và Đại Hoa như vậy.

Đó đâu phải một thợ rèn bình thường.

Đó là người từng được cả tri huyện Võ An và trấn trưởng trấn Thanh Thủy mở tiệc khoản đãi!

Nằm trên giường, Trần lão Đại vừa hận Hoắc thợ rèn, lại vừa hối hận.

Nếu ông không vội đưa Thẩm thị lên huyện thành, không nghe lời nàng ta dẫn nàng ta về nhà, thì ông cũng đã không bị đánh thảm như thế.

Không chỉ vậy, biết đâu còn có thể dựa vào quan hệ với Hoắc thợ rèn mà tìm được một công việc tử tế.

Cho dù không được, ít nhất cũng có thể vào tiệm rèn phụ việc, kiếm một khoản công ổn định, thế nào cũng tốt hơn làm ruộng hay làm việc vặt.

Nhìn người phụ nhân trẻ hơn Vân Nương trước mặt, rồi lại nhìn cái bụng của nàng ta.

Dù hối hận, hắn cũng chỉ có thể chấp nhận như vậy.

Ít nhất vẫn còn một thê tử, vẫn còn một nhi tử.

Trong khoảng thời gian Vân Nương ở tại tiệm rèn, ngoài việc dẫn Đại Hoa đến y quán thì hầu như không ra ngoài.

Mỗi lần ra ngoài, người ta đều chỉ chỉ trỏ trỏ, nói bà mặt dày, dẫn theo ba nữ nhi đến nương nhờ cháu gái, là con đỉa hút máu cháu gái.

Để không bị người ngoài nói là ăn không ngồi rồi, là gánh nặng, mọi việc trong nhà Vân Nương đều tranh làm, còn bảo A Nguyên chuyên tâm làm đồ thêu.

Vì cửa tiệm đã thuê xong, mà số lượng đồ thêu hiện tại vẫn chưa nhiều, nên A Nguyên bận rộn không ngừng như một chú ong chăm chỉ hút mật.

Thậm chí còn bận hơn cả Hoắc Kình đang sửa sang cửa tiệm.

Nếu buổi tối không bị Hoắc Kình ép đi ngủ, e rằng nàng có thể làm đến tận sáng hôm sau.

Hiện giờ những chiếc giường gỗ đơn giản đã được lắp xong, đặt trong căn phòng trước đây A Nguyên từng ở.

Hai chiếc giường gỗ cũng đủ cho Vân nương và các con nằm.

Đợi thêm hai ngày nữa, khi Đại Hoa có thể xuống giường đi lại, Hoắc Kình dự định sẽ đưa họ lên huyện thành trước, tiện thể dọn dẹp hai cửa tiệm bên đó.

Chủ yếu là vì ở trấn Thanh Thủy có quá nhiều lời đàm tiếu, lên huyện thành sống riêng sẽ tốt hơn.

Vân Nương đã ở tiệm rèn gần nửa tháng.

Hôm qua, A Nguyên và Hoắc Kình đã đưa cô cô cùng các biểu muội đến cửa tiệm nhỏ trong huyện thành.

Giường là Hoắc Kình chuyển đến trước đó một ngày.

Dù sao giường do nhà Hứa thợ mộc làm cũng rẻ hơn mua ở huyện thành, lại là người quen, chắc chắn không ăn bớt vật liệu.

Tháo ra rồi chất lên xe ngựa cũng tiện.

Ngoài ra, A Nguyên còn mua hai mươi cân gạo tẻ và mười cân gạo trắng để Hoắc gia tiện mang lên huyện thành.

Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, A Nguyên cũng cùng đi lên huyện thành, tiện thể xem thử cửa tiệm nhỏ của mình rốt cuộc trông ra sao.

Đồng thời đến chỗ Hứa thợ mộc đặt làm giá trưng bày đồ thêu.

Đến huyện thành thì đã là buổi chiều.

Hoắc Kình đưa họ đến cửa tiệm nhỏ trước.

Con phố nơi cửa tiệm tọa lạc hơi hẻo lánh, nhưng vẫn đông người hơn vị trí của tiệm rèn ở trấn Thanh Thủy.

Vân Nương bế Đại Hoa xuống xe, quan sát cửa tiệm nhỏ.

Tuy nhỏ, nhưng bà cũng biết mở được một cửa tiệm ở huyện thành phải tốn không ít bạc.

Hoắc Kình mở cửa.

A Nguyên không chờ được mà bước vào ngay.

Cửa tiệm tuy nhỏ, nhưng cũng đủ để bán đồ thêu.

Đi vào căn phòng phía sau, có một hành lang nhỏ dài.

Giữa là một khoảng sân trời bé xíu chỉ rộng chừng một sải tay.

Cuối sân có một mái che nhỏ dùng để nấu ăn.

Phần diện tích còn lại đại khái có thể dùng để phơi y phục.

Chỉ là phòng hơi nhỏ, chỉ đủ kê một chiếc giường lớn và một chiếc bàn ăn.

Căn phòng còn lại còn nhỏ hơn, đặt một chiếc bàn vào là vừa, dùng làm nơi ăn cơm thường ngày.

Nơi này tuy nhỏ, nhưng ở Trần gia trước đây chẳng phải cũng vậy sao?

Ở Trần gia, cả năm người chen chúc trong một căn phòng.

Đại Hoa lớn rồi, chỉ có thể sang ngủ trong phòng tiểu cô cô của mình, nhưng cũng thường xuyên bị sai vặt đủ điều.

Nơi nhỏ bé này lại tốt hơn Trần gia quá nhiều, quá nhiều.

Ít nhất, ở đây họ có thể sống như một con người.