A Nguyên kể lại với cô cô từng món đồ mà hôm qua Hoắc gia mang tới:
“Hôm qua Hoắc gia tiện đường mang tới một ít gạo, để ở căn phòng nhỏ bên cạnh. Còn có mấy tấm vải nữa, trời lạnh rồi, có thể may cho các biểu muội hai bộ y phục.”
Vân Nương thở dài:
“May mà có cháu, nếu không chúng ta thật chẳng biết phải làm sao nữa.”
Qua ngần ấy ngày, Vân Nương cũng đã nghĩ thông.
Nam nhân không dựa dẫm được. Cho dù ông ta không hưu bà, ở Trần gia, bà cũng chỉ có số mệnh làm lụng khổ cực.
Vì còn phải đến tiệm rèn, A Nguyên cũng không ở lại cửa tiệm nhỏ quá lâu. Trước khi đi, nàng vào phòng, đưa cho cô cô năm trăm văn tiền.
“Cô cô, số bạc này người cầm lấy, mua cho các biểu muội chút đồ ngon. Đợi sau này các muội ấy có thể phụ giúp rồi, lại từ từ trừ vào tiền công cũng được.”
Để cô cô chịu nhận số bạc này, A Nguyên mới nói như vậy.
A Nguyên biết trên người cô cô không có bạc. Hôm đó nàng đi Tú phường, cô cô tuy chỉ cho nàng mười văn tiền, nhưng bản thân cô cô vốn sống thanh bần, đến một văn tiền cũng phải tằn tiện tiết kiệm.
Chẳng khác nào trong tổng số mười văn tiền ấy, cô cô đã cho nàng hai văn.
Vân Nương ăn ở đều nhờ A Nguyên, sao dám nhận bạc.
A Nguyên phải khuyên can mãi mới khiến bà nhận lấy, sau đó mới cùng Hoắc Kình rời đi đến tiệm rèn.
Tiệm rèn cách cửa tiệm nhỏ một con phố, đi bộ chừng hai khắc.
Tiệm rèn lớn gần bằng tiệm rèn ở trấn Thanh Thủy, chỉ là không có hậu viện, chỉ có một gian phòng nhỏ để chứa đồ.
A Nguyên đi xem một vòng rồi hỏi:
“Chàng có muốn sửa thành giống tiệm ở trấn Thanh Thủy không?”
Hoắc Kình gật đầu.
Chỉ là một tiệm rèn thôi, cũng không cần bố trí gì nhiều.
Trước đây nơi này là tiệm tạp hóa, trong tiệm vẫn còn vài chiếc tủ cũ chưa bị dọn đi.
A Nguyên thấy vẫn còn dùng được, liền bàn với Hoắc gia, đợi Hứa thợ mộc lên huyện thành thì nhờ hắn sửa lại mấy chiếc tủ này, rồi mang sang cho cô cô dùng tạm.
Buổi chiều, hai người tìm một căn nhà cho thuê gần cửa tiệm nhỏ.
Tiền thuê là ba trăm văn một tháng.
Diện tích gần bằng hậu viện của tiệm rèn ở trấn Thanh Thủy.
Sau khi thuê xong, hai người ở lại huyện thành một đêm, sáng sớm hôm sau mới trở về.
Lúc về đến trấn Thanh Thủy đã là giờ Thân.
Còn chưa tới tiệm, Hoắc Kình đã nhìn thấy ba người đứng trước cửa tiệm rèn.
Trong ba người ấy, một người thân hình cao lớn vạm vỡ, một người tuy thấp nhưng cánh tay cũng cuồn cuộn cơ bắp. Người còn lại khá gầy, trông chừng chỉ là một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi.
Hai hán tử đồng thời nhìn thấy Hoắc Kình đang đánh xe ngựa, trên mặt lập tức lộ vẻ vui mừng, lớn tiếng gọi về phía xe ngựa:
“Lão đại!”
A Nguyên vừa ngủ một giấc. Khi xe đến đầu trấn, tiếng hô hào đã đánh thức nàng.
Nàng còn chưa hoàn toàn tỉnh táo thì một giọng nói thô ráp đã truyền thẳng vào trong xe.
Tiếng “lão đại” ấy, nghe chẳng khác gì giọng điệu đến gây sự báo thù, khiến A Nguyên giật mình tỉnh hẳn, còn tưởng bên ngoài có người gây chuyện.
Ai ngờ ngay sau đó, Hoắc gia bên ngoài bỗng nói:
“Là huynh đệ trong quân doanh của ta tới rồi.”
A Nguyên ngẩn người.
Xe ngựa dừng lại, bên ngoài lại vang lên giọng nói thô ráp kia:
“Lão đại, vừa nhận được thư của huynh là bọn ta lập tức tới ngay!”
Lúc này A Nguyên mới hiểu.
Giọng điệu như đến tìm người báo thù ấy hóa ra là các huynh đệ mà Hoắc gia gọi tới giúp đỡ.
Hoắc Kình xuống xe, nhìn hai huynh đệ đã một năm không gặp, hỏi:
“Đến lúc nào?”
Vừa nói, hắn vừa dắt ngựa đi về phía con hẻm sau tiệm rèn.
Ba người đi sát bên cạnh hắn.
Người đàn ông cao lớn nói:
“Bọn ta tới từ nửa canh giờ trước. Hỏi thăm người trong trấn, không ngờ ai cũng biết danh tiếng của lão đại. Nghe nói bọn ta đến tìm huynh, ai nấy đều nhiệt tình dẫn đường tới tận tiệm rèn này.”
Người hán tử thấp hơn tiếp lời:
“Ngay cả bên tiệm mộc kia cũng khách sáo vô cùng, còn mang hai cái ghế ra cho bọn ta ngồi, lại rót trà nữa.”
Người trong trấn vừa nghe họ là huynh đệ cùng quân ngũ với Hoắc thợ rèn, ai nấy đều từ vẻ mặt khó chịu chuyển sang niềm nở tươi cười, khiến hai người họ vừa bất ngờ vừa thụ sủng nhược kinh.
Lúc nãy họ còn nghĩ chẳng lẽ thân phận của lão đại đã bị lộ rồi?
Nếu không thì với tính cách lạnh nhạt, thích một mình một ngựa của lão đại, sao có thể ở một thị trấn nhỏ như thế này kết giao được nhiều thiện duyên đến vậy, khiến nhiều người quý mến như thế?
Hoắc Kình gật đầu giải thích:
“Thợ mộc bên cạnh có giao tình với ta.”
Xe ngựa được dắt vào hẻm.
Người dân sống trong hẻm nhiệt tình chào:
“Hoắc thợ rèn.”
Hoắc Kình gật đầu đáp lại, rồi nói với ba người:
“Ta còn ở lại trấn thêm một thời gian nữa, sẽ dạy các ngươi quy trình rèn sắt cơ bản. Trong thời gian đó, ta sẽ thuê cho các ngươi hai gian phòng ở khách đ**m.”
Ba người nhìn nhau.
Người đàn ông cao lớn lên tiếng:
“Lão đại, bọn ta đều là đám thô hán, chen chúc một chút là được rồi, không cần ở nơi tốt như vậy đâu.”
Bọn họ đều biết sau khi cởi giáp rời quân ngũ, lão đại đã đem bạc chia cho những huynh đệ bị thương tàn về quê thành gia lập thất.
Bây giờ sao bọn họ có thể tùy tiện tiêu bạc của lão đại được?
Hoắc Kình mở cửa viện, thản nhiên nói:
“Có chỗ ở, nhưng không tiện.”
Nghe vậy, người hán tử thấp lùn sửng sốt, rồi cười:
“Đều là nam nhân cả, có gì mà không tiện? Chẳng lẽ lão đại huynh cưới tẩu tử rồi?”
Người còn lại bật cười:
“Sao có thể được? Lão đại đối với nữ nhân...”
Lời còn chưa nói hết, xe ngựa vừa được kéo vào sân cũng dừng lại.
Đúng lúc ấy, rèm xe được vén lên.
Ba người chỉ cảm thấy như nhìn thấy một tiên nữ bước xuống từ xe ngựa, đứng bên cạnh lão đại của họ.
Hoắc Kình giới thiệu:
“Đây là tẩu tử của các ngươi.”
Trong sân thoáng chốc yên lặng như tờ.
Hai hán tử nhìn nhau.
Nói không kinh ngạc là giả.
Mười năm quen biết lão đại, họ chưa từng nghe hắn chủ động nhắc đến chuyện nữ nhân, cũng chưa từng thấy hắn nhìn thẳng bất kỳ nữ nhân nào.
Duy chỉ có những tiểu binh tuổi còn nhỏ, thân thể gầy yếu là được hắn chiếu cố hơn đôi chút.
Ở trong quân, bọn họ đều từng cho rằng lão đại thích những tiểu ca nhi tuấn tú...
Thậm chí còn nghĩ cả đời này lão đại sẽ không cưới thê tử.
Cho nên giờ đây lão đại đột nhiên cưới được một mỹ kiều nương như tiên nữ, sao họ có thể không chấn động cho được?
“Lão đại... huynh thành thân rồi, sao trong thư lại không nhắc lấy một câu vậy?”