Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 156



A Nguyên im lặng một lát, cũng không nói gì thêm, chỉ hỏi:

“Vậy hai đứa cùng biểu tỷ đi mua thức ăn có được không?”

Hai tỷ muội đến huyện thành đã gần mười ngày rồi, nhưng chưa từng ra khỏi cửa tiệm nhỏ này lần nào. Nghe nói được ra ngoài, trên mặt đều hiện lên vẻ mong đợi.

Nhưng Đại Hoa vừa nghĩ đến việc mẫu thân bảo bọn họ ngoan ngoãn ở nhà đợi bà trở về, vẻ mặt lại xìu xuống.

“Mẫu thân nói trong huyện thành có nhiều bọn bắt cóc trẻ con, không cho bọn muội ra ngoài.”

A Nguyên cười:

“Cô cô nói không cho các muội tự ý ra ngoài, chứ đâu có nói không cho ta dẫn các muội đi. Hơn nữa biểu tỷ còn phải mua rất nhiều thức ăn, một mình không xách nổi, các muội giúp ta mang một ít nhé.”

Nghe biểu tỷ nói vậy, hai tỷ muội không do dự nữa. Đóng cửa lại xong liền đi cùng A Nguyên.

Từ miệng hai biểu muội, A Nguyên biết được rằng sau khi chuyển đến huyện thành ngày thứ hai, cô cô đã đi tìm việc làm. Nhưng vì không quen biết ai, chỉ có thể đến ngõ Ô Y giặt y phục thuê. Một thùng y phục đầy ắp cũng chỉ được năm văn tiền.

Dù là công việc như vậy, vẫn có rất nhiều người tranh nhau làm. Cô cô một ngày nhiều nhất chỉ kiếm được mười văn tiền, mà còn là hai ngày mới có một ngày có việc.

Mỗi ngày đại khái phải đến trước lúc hoàng hôn mới trở về.

Hiện giờ cô cô cũng giống như nàng năm xưa lúc không nơi nương tựa. Bởi hiểu được tâm trạng của cô cô lúc này nên A Nguyên không khuyên nhủ gì, chỉ có thể đợi cửa tiệm khai trương rồi giao cho cô cô làm những việc nhẹ nhàng hơn.

Nàng mua cho hai tỷ muội mỗi người một xâu kẹo hồ lô, lại mua thêm một xâu để Đại Hoa mang về cho Tiểu Hoa, rồi mới tiếp tục mua thức ăn.

Hôm nay có Hoắc gia, huynh đệ Từ Văn và Từ Vũ, còn có Hạ Bân, cộng thêm bốn người nhà cô cô, nên lượng thức ăn cần mua cũng khá nhiều.

Nói mới nhớ, mãi về sau A Nguyên mới biết Từ Vũ chỉ nhỏ hơn Hoắc gia một tuổi, còn Hạ Bân lớn hơn khoảng năm tuổi.

Mà bọn họ đều nhập ngũ từ năm mười sáu mười bảy tuổi, nên giống Hoắc Kình, đều chưa có thê tử.

Hai người đều có ý định thành thân. Chỉ là sau khi trở về, những người muốn gả cho họ đều nhắm vào chút bạc trong tay họ, chứ không phải muốn sống tử tế với họ. Hoặc là bị gia đình ép gả chỉ vì chút sính lễ.

Tuy thân thể họ có chút tàn tật, nhưng cũng chưa đến mức đói khát lựa bừa rồi cưới đại một người. Cùng lắm thì độc thân cả đời.

Sau khi A Nguyên mua thức ăn trở về, giường cũng đã lắp xong.

Mấy người kia dường như rất sợ Hoắc Kình xuống bếp, nên chủ động giúp nấu cơm, hoàn toàn không cần A Nguyên động tay.

A Nguyên dứt khoát đi dọn dẹp phòng ốc.

Nhị Hoa vừa nhìn thấy biểu tỷ phu, lập tức chạy lon ton bằng đôi chân ngắn ngủn tới, dang hai tay đòi bế.

Hoắc Kình ngồi xổm xuống bế Nhị Hoa lên, Đại Hoa cũng thân thiết gọi một tiếng:

“Biểu tỷ phu.”

Hoắc Kình cũng gật đầu đáp lại.

Hoắc Kình bế Nhị Hoa đi một vòng trong sân, khiến Từ Văn và Hạ Bân nhìn đến trợn mắt há mồm.

Đây chẳng lẽ chính là cái gọi là sắt đá cũng có lúc dịu dàng?

Lúc Hứa nương tử đến tìm A Nguyên, người ra mở cửa lại là Hoắc thợ rèn đang bế một bé gái.

Ngay cả Hứa nương tử cũng không khỏi sửng sốt.

Bình thường một nam nhân cao lớn cường tráng đi cùng một tiểu nương tử mềm mại như A Nguyên, hai người giống như một con mãnh thú và một con thỏ trắng mềm mại.

Còn bây giờ thì giống như một con mãnh thú lớn và một con thỏ con.

A Nguyên từ trong phòng bước ra, kéo nàng ấy vào trong.

“Ta đến là muốn mời muội với cô cô sáng mai qua giúp một tay.”

Hứa nương tử nói.

A Nguyên đáp:

“Ngày mai giờ nào qua?”

Hứa nương tử hẹn giờ cụ thể, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, cười nói:

“Hoắc thợ rèn hình như rất thích nữ nhi, bao giờ muội sinh cho hắn một đứa đây?”

Mặt A Nguyên lập tức đỏ bừng:

“Chuyện đó vẫn chưa đâu vào đâu cả.”

Hứa nương tử huých nhẹ nàng, mập mờ nói:

“Buổi tối hai người chăm chỉ hơn một chút chẳng phải sẽ nhanh có sao?”

Da mặt A Nguyên không dày bằng Hứa nương tử, mới vài ba câu đã bị trêu đến đỏ mặt tía tai.

Nhưng A Nguyên cũng không nhịn được mà tưởng tượng đến đứa trẻ của mình và Hoắc gia.

Nàng muốn có một nữ nhi, trắng trẻo mềm mại, ngoan ngoãn đáng yêu.

Chỉ không biết Hoắc gia nghĩ thế nào.

Hiện giờ A Nguyên đã mười sáu tuổi rưỡi, nửa năm nữa là mười bảy tuổi rồi. Ở trong thôn, những cô nương bằng tuổi nàng hầu như đều đã làm mẫu thân.

Nhắc đến con cái, Hứa nương tử lại nhớ tới chuyện khác.

“À đúng rồi, hôm qua ta đến y quán thì gặp người Trần gia. Nghe nói đứa trẻ sinh non thiếu tháng, đại phu ở trấn đều bảo không cứu nổi, nên họ phải đến huyện thành mời lão đại phu.”

Vẻ thẹn thùng trên mặt A Nguyên biến mất, khẽ nhíu mày:

“Đứa trẻ sinh rồi?”

Hứa nương tử gật đầu:

“Ta có hỏi thăm một chút. Hình như là trục lý bất hòa, cháu trai trưởng đẩy người ta một cái nên mới sinh non. Tuy là nhi tử nhưng xem chừng cũng khó sống nổi. Theo ta thấy đây chính là báo ứng.”

A Nguyên thở dài, lắc đầu:

“Báo ứng phải ứng lên người Trần Đại Thắng mới gọi là báo ứng. Trẻ con chịu tội không tính là báo ứng.”

Hứa nương tử gật đầu:

“Cũng đúng. Có điều ta còn nghe được một chuyện. Hình như là hai tức phụ kia biết được chuyện nàng góa phụ đó ở trong trấn có mấy tên nhân tình, nên mới gây chuyện. Thôi được rồi, lần này cũng không cần cố ý nhờ người truyền tin nữa, chuyện của góa phụ đó đã không còn giấu nổi rồi.”

Ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng “loảng xoảng”, tiếp đó là tiếng sột soạt.

A Nguyên nghe thấy động tĩnh liền đứng dậy đi ra cửa.

Vừa tới cửa đã thấy Đại Hoa cuống quýt nhặt những hạt dẻ rơi đầy dưới đất.

A Nguyên và Hứa nương tử nhìn nhau.

Nghĩ một lát, A Nguyên cũng ngồi xổm xuống giúp nhặt hạt dẻ sống dưới đất.

Nhặt xong, A Nguyên cầm chiếc rá nhỏ, dịu dàng nói với Đại Hoa:

“Vào phòng đi, chúng ta cùng bóc hạt dẻ.”

Đại Hoa vẻ mặt lúng túng đi theo vào phòng.

Thấy vậy, Hứa nương tử đứng dậy, cười nói với Đại Hoa:

“Về nói với mẫu thân cháu rằng ngày mai đến chỗ ta giúp một tay nhé. Ta về trước đây.”

Hứa nương tử rời đi.

A Nguyên kéo Đại Hoa ngồi xuống, suy nghĩ một chút rồi hỏi:

“Đại Hoa, nếu phụ thân muội sau này lại đến tìm mẫu thân và bọn muội, muội có đồng ý để mẫu thân quay về ông ấy không?”

Đại Hoa đang cúi đầu, nghe A Nguyên hỏi vậy liền ngẩng phắt lên, dùng sức lắc đầu:

“Muội không muốn quay về với ông ấy!”