Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 155



A Nguyên vội vàng dậy nấu một nồi cháo lớn.

Sau khi ba người kia tới ăn sáng xong, liền theo Hoắc Kình đến tiệm rèn học rèn sắt.

Mấy người đều là tới học nghề, nên học cũng rất nhanh.

A Nguyên làm xong việc nhà thì đi mua thức ăn. Tuy cô cô và ba biểu muội không còn ở đây nữa, nhưng lại có thêm ba người mới. Trong ba người ấy có hai người ăn khỏe gần bằng Hoắc gia, nên phải mua nhiều thức ăn hơn, cũng phải làm thêm nhiều màn thầu, nếu không cơm cũng không đủ ăn.

Mua thức ăn về, A Nguyên tiếp tục làm phần thêu còn dang dở từ tối hôm trước.

Đến giờ nấu cơm, Hoắc gia vậy mà cũng vào bếp giúp nàng.

“Không cần dạy bọn họ rèn sắt sao?”

“Để bọn họ tự luyện tay nghề một chút. Hơn nữa bọn họ ăn khỏe, nàng một mình không xoay xở nổi.”

A Nguyên không để Hoắc gia giúp xào nấu, mà bảo hắn giúp nhào bột và thái rau.

A Nguyên lén nhìn Hoắc gia bên cạnh mấy lần, trong lòng ngọt ngào vui vẻ.

Lúc Từ Văn ra phía sau viện đi nhà xí, nhìn thấy lão đại nhà mình đang ngồi xổm bên lu nước rửa rau, mắt suýt nữa rơi xuống đất.

Hắn từng nghe người khác nói cơm lão đại nấu chó còn không thèm ăn, nên vừa thấy lão đại xuống bếp, trong thoáng chốc hắn còn tưởng lão đại muốn trả thù chuyện hôm qua bọn họ lén bàn tán rằng lão đại không xứng với tiểu tẩu tử.

Nghĩ một chút, Từ Văn thấp thỏm đi tới.

“Lão đại, hay là để huynh đệ bọn ta nấu cơm đi, huynh với tẩu tử nghỉ ngơi một chút?”

Hoắc Kình nhướng mày nhìn hắn, suy nghĩ một lát. Bọn họ ăn khỏe, mỗi bữa A Nguyên nấu chẳng khác nào nấu cho hơn mười người ăn, quả thực rất vất vả.

Hoắc Kình đứng dậy, gật đầu:

“Được.”

Nghe lão đại đồng ý, Từ Văn lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn thật sự không có gan ăn cơm lão đại nấu. Không sợ chó cũng không ăn, chỉ sợ ăn xong lại nôn mửa tiêu chảy.

A Nguyên nghe nói huynh đệ Từ Văn muốn nấu cơm, không tán thành lắm:

“Họ là khách, sao có thể để họ xuống bếp được?”

Từ Văn ở ngoài nghe thấy vậy, vội nói:

“Tẩu tử, không sao đâu, ta từng làm hỏa đầu binh trong quân doanh. Hơn nữa tiệm của tẩu tử sắp khai trương rồi, vẫn nên tranh thủ làm thêm đồ thêu thì hơn, đừng lãng phí quá nhiều thời gian vào chuyện nấu nướng. Ta đi gọi Từ Vũ vào đây.”

Nói rồi, Từ Văn đi ra khỏi viện.

A Nguyên ngẩn người nhìn Hoắc Kình, khó hiểu hỏi:

“Sao hắn lại tích cực thế?”

Hoắc Kình hiểu rõ tâm tư bọn họ, khẽ cười nhạt:

“Chẳng qua là sợ ăn cơm ta nấu thôi.”

A Nguyên chưa từng ăn cơm Hoắc gia nấu, nhưng nghe hắn nói như vậy, chắc chắn là rất khó nuốt...

Thôi vậy, để bọn họ làm thì cứ để bọn họ làm đi, nàng quả thực còn phải gấp rút làm đồ thêu.

Sau khi cơm nấu xong, Hoắc Kình bảo bọn họ khiêng bàn ăn ra ngoài tiệm dùng bữa, còn hắn và A Nguyên thì ăn trong sân.

Từ Văn và Hạ Bân có lẽ trước đây cũng từng tiếp xúc với nghề rèn, nên ở tiệm rèn được bảy tám ngày đã quen với quy trình cơ bản. Rèn những dụng cụ đơn giản cũng không còn vấn đề gì.

Hoắc Kình cũng không tiếp tục giám sát bọn họ nữa, mà bắt đầu thu dọn đồ đạc, dự định mấy ngày tới sẽ chuyển đến huyện thành.

Ngày khai trương của hai cửa tiệm đều đã định xong, vào giữa tháng này, và cùng khai trương trong một ngày.

Tiểu công tử Nghiêm Cẩn nghe được ngày khai trương từ các bộ khoái, còn nói nhất định sẽ tới góp vui.

Có một vị khách thân phận cao hơn tới dự, danh tiếng của cửa tiệm cũng coi như được truyền ra ngoài, nên Hoắc Kình cũng không định ngăn cản.

Nghiêm Cẩn biết thê tử của Hoắc Kình cũng khai trương cửa tiệm cùng ngày, nên còn nói sẽ dẫn theo mấy vị tỷ muội trong nhà cùng các khuê hữu của họ đến ủng hộ.

Có những người ấy ghé qua một lần, danh tiếng cửa tiệm của A Nguyên cũng coi như được truyền ra ngoài.

Chỉ cần giúp việc làm ăn của A Nguyên thuận lợi, mà tên tiểu tử Nghiêm Cẩn kia lại không đến tiệm của A Nguyên, vậy là được.

Phía A Nguyên, nàng nhờ Hoắc gia làm rất nhiều món trang sức treo cỡ bằng túi thơm. Có loại hình tròn, có loại hình quạt, còn có loại hình hoa lăng. Những kiểu nàng nghĩ ra được, mỗi kiểu đều bảo hắn làm hai mươi chiếc.

Trước đó A Nguyên làm thử hai mẫu, Hứa nương tử vừa thấy đã thích vô cùng, yêu thích không nỡ rời tay.

Nếu không phải sợ người khác nhìn thấy rồi bắt chước làm trước, nàng ấy còn muốn ngày nào cũng mang theo bên người.

Sau khi hai người bàn bạc, vì người ở huyện thành có tiền nhàn rỗi hơn dân trấn nhỏ, lại thêm nguyên liệu làm món treo này cũng khá tốt, tính cả công sức và tiền thuê cửa tiệm, nên định giá hai mươi lăm văn một chiếc.

Trừ hết các khoản linh tinh, mỗi chiếc hẳn có thể lời khoảng tám chín văn tiền.

Những món này rất dễ bắt chước, có khi chỉ bán được mười ngày nửa tháng là các cửa tiệm thêu khác cũng làm ra giống hệt. Vì vậy lúc mới bắt đầu phải tranh thủ làm nhiều một chút.

A Nguyên bảo Hoắc gia làm tổng cộng một trăm hai mươi chiếc. Nàng định vừa thêu vừa bán. Việc quấn chỉ màu quanh viền có thể giao cho cô cô và Đại Hoa làm giúp, còn nàng chỉ chuyên tâm làm phần thêu.

Tiệm của Hứa thợ mộc khai trương sớm hơn tiệm của Hoắc Kình và A Nguyên hai ngày. Để thêm náo nhiệt, hắn còn mời cả Từ Văn và Hạ Bân đến giúp.

Hoắc Kình dứt khoát đi mượn một chiếc xe bò cho ba người họ. Bảo bọn họ theo mình lên huyện thành trước một ngày, tiện thể giúp tháo chiếc giường lớn chất lên xe bò mang tới huyện thành.

Mấy ngày nay Hoắc Kình cũng lần lượt chuyển đồ lên huyện thành, nhưng đồ cần chuyển không nhiều, bởi ban đầu cũng không sắm sửa quá nhiều thứ.

Chủ yếu là chiếc tủ và bàn trang điểm hắn từng làm cho A Nguyên, một chuyến là chở hết.

Nhân lúc Hoắc gia và mọi người đang tháo giường, A Nguyên đi tìm cô cô.

Nàng định cùng cô cô đi mua thức ăn, rồi nấu một bữa cơm ở căn nhà mới.

Từ cửa tiệm nhỏ đến nhà mới chưa tới nửa khắc đồng hồ, chẳng mấy chốc A Nguyên đã tới nơi.

Nàng gọi một tiếng vào trong, người ra mở cửa là Đại Hoa và Nhị Hoa.

Sắc mặt Đại Hoa đã hồng hào hơn nhiều, xem ra khoảng thời gian này được bồi dưỡng rất tốt.

“Cô cô đâu?”

Đại Hoa nhỏ giọng đáp:

“Mẫu thân đi giặt y phục rồi.”

A Nguyên vốn tưởng cô cô đi giặt y phục của bốn mẫu nữ, nhưng nhìn sắc mặt Đại Hoa, dường như không phải vậy.

“Cô cô đi đâu giặt đồ?”

Đại Hoa chần chừ một chút không nói. Vẫn là Nhị Hoa lên tiếng:

“Mẫu thân dẫn Tiểu Hoa tới ngõ Ô Y giặt y phục thuê kiếm tiền rồi.”