Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 162



Vài ngày trước, ông tình cờ gặp Vân nương, thấy sắc mặt bà tốt hơn rất nhiều nên nhất thời không dám nhận.

Mãi đến khi nhìn thấy tiểu nữ nhi bên cạnh, ông mới dám xác định đó là Vân nương.

Không lâu sau ông đã tìm được tới tiệm thêu.

Đã tới hai ngày liên tiếp, nhưng đều bị Hứa nương tử đuổi đi.

Không ngờ hôm nay lại tới nữa!

A Nguyên nhìn cô cô đang may vá, rồi nhìn Đại Hoa đang phụ giúp bên cạnh, tâm tình phức tạp.

Nhị Hoa và Tiểu Hoa cũng không ra ngoài, chỉ ở trong phòng.

Cho dù biết phụ thân tới, các cô bé cũng không chạy ra gặp.

Ngược lại, vì biết phụ thân đang ở bên ngoài nên còn không hoạt bát như ngày thường nữa.

“Cô cô, người đó cứ tới mãi thế này cũng không phải cách. Tối nay cháu sẽ nói với Hoắc gia gia, bảo ngày mai chàng tới đuổi ông ta đi.”

A Nguyên cân nhắc một lúc rồi mới thăm dò nói.

Chủ yếu là phải được cô cô đồng ý thì nàng mới tiện để Hoắc gia gia nhúng tay vào.

Động tác vá may của Vân nương khựng lại.

Suy nghĩ một lát, bà đặt đồ thêu xuống rồi đứng dậy:

“Ta ra ngoài một lát.”

Vừa nghe mẫu thân muốn ra ngoài, Đại Hoa lập tức bỏ đồ trong tay xuống, vội vàng ôm lấy eo mẫu thân.

“Mẫu thân, đừng ra ngoài đó mà!”

Vân nương cúi đầu nhìn nữ nhi.

Bà biết con bé sợ mình sẽ quay về với Trần Đại Thắng nên mới ôm chặt không cho đi.

Vân nương dịu dàng nói:

“Mẫu thân sẽ không quay về đâu.”

Đại Hoa bất an nhìn mẫu thân:

“Nhưng nếu ông ấy lại đánh người nữa thì sao?”

A Nguyên bèn lên tiếng:

“Biểu tỷ và Hứa nương tử đều sẽ giúp mẫu thân của muội. Muội ở trong phòng với các muội muội đi.”

Đại Hoa vẫn không chịu buông tay.

Mãi đến khi Vân nương bảo con bé nghe lời, nó mới chịu buông.

Hai người đi ra khỏi cửa tiệm.

Vì có một người đàn ông đứng trước cửa nên trong tiệm chẳng có khách nào.

Hứa nương tử tức đến mức chửi ầm lên:

“Thứ gì không biết! Năm đó vì một con hồ ly tinh mà bỏ thê tử con cái, suýt đánh chết cả nữ nhi của mình. Giờ hồ ly tinh bỏ chạy rồi, hối hận rồi à? Tìm bọn họ rồi à?”

“Ngươi nói xem ngươi đẹp trai lắm sao, hay trong nhà có núi vàng núi bạc? Nếu không thì lấy đâu ra cái mặt nghĩ rằng Vân nương sẽ theo ngươi về?”

Trần Đại Thắng cúi đầu đứng ngoài cửa tiệm.

Tuy không hé răng nói một lời nhưng cũng khiến người ta chán ghét vô cùng.

Trông thì giống một hán tử nhà nông thật thà, ít nói.

Nhưng thực chất lại là một tên cặn bã!

Vân nương bưng một chậu nước đi ra.

Vừa nhìn thấy người đứng trước cửa, bà lập tức hắt thẳng vào người ông ta.

Trần Đại Thắng lập tức ngẩng đầu lên.

Khi nhìn thấy Vân nương, mắt ông bỗng sáng lên, cũng chẳng thèm để ý chuyện bị hắt nước.

May mà hôm nay trời lạnh, lại có mưa phùn, trên đường không có mấy người.

Vì vậy cũng chẳng ai chú ý tới bên này.

Môi Trần Đại Thắng tím tái vì lạnh.

Lại bị dội thêm một chậu nước lạnh, cả người run lên cầm cập.

“Vân... Vân nương, cuối cùng nàng cũng chịu gặp ta rồi... Ta biết sai rồi.”

Vân nương nhíu chặt mày, vẻ mặt đầy chán ghét, chỉ thốt ra một chữ:

“Cút!”

“Vân nương, ta... ta thật sự biết sai rồi. Nàng... nàng bảo các con ra gặp ta đi…”

Nói rồi ông hướng vào cửa gọi:

“Đại Hoa! Nhị Hoa! Tiểu Hoa! Phụ thân tới rồi, các con mau ra gặp ta đi!”

Nỗi tủi nhục đè nén suốt bao năm của Vân nương trong nháy mắt bùng nổ:

“Ngươi lấy đâu ra mặt mũi nói mình là phụ thân của chúng?”

“Khi chúng bị đói, bị rét, bị bắt nạt, ngươi ở đâu?”

“Không chỉ chưa từng đối xử tốt với chúng, ngươi còn suýt lấy mạng Đại Hoa. Ngươi xứng làm phụ thân sao?”

“Giờ nữ nhân kia bỏ chạy rồi, ngươi lại tới đòi làm phụ thân? Mặt mũi của ngươi rốt cuộc để ở đâu vậy?”

Trần Đại Thắng lộ vẻ xấu hổ, chột dạ nói:

“Vân nương, trước đây là ta sai. Nhưng dù sao ta cũng là phụ thân của chúng. Giờ ta thật lòng hối cải rồi. Nàng có thể cho ta một cơ hội, theo ta về nhà được không?”

Vân nương cười lạnh:

“Nằm mơ giữa ban ngày!”

“Hiện giờ ta ăn no mặc ấm, chẳng lo thiếu thốn. Ta điên rồi mới theo ngươi quay lại cái nơi ghê tởm đó.”

“Hôm nay ta nói thẳng luôn với ngươi. Nếu ngươi còn dám tới một lần nữa, ta sẽ bỏ tiền thuê người đánh ngươi một trận.”

Khí thế của Vân nương hung hăng đến mức Trần Đại Thắng chưa từng thấy qua.

Ngày trước ở Trần gia, Vân nương chưa từng lớn tiếng nói chuyện hay mắng chửi ai.

Sự thay đổi của bà khiến Trần Đại Thắng nhất thời ngẩn người.

A Nguyên đứng bên cạnh tiếp lời:

“Bây giờ ta sẽ đi tìm Hoắc gia gia, bảo chàng tới xử lý thật tốt cái thứ không biết xấu hổ này.”

Nói xong nàng liền đi ra ngoài.

Vừa nghe nhắc tới tên thợ rèn kia, sắc mặt Trần Đại Thắng lập tức thay đổi, trong nháy mắt đã mềm nhũn.

Dù đã qua mấy tháng, nhưng khuôn mặt từng bị đánh dường như vẫn còn âm ỉ đau.

“Vân nương... lần sau ta vẫn sẽ tới nữa.”

Nói xong, ông ta mặt trắng bệch, lảo đảo bỏ chạy.

Vân nương thở hắt ra, nhổ một bãi nước bọt về phía cửa.

Hứa nương tử nói:

“Người này không hiểu tiếng người hay sao vậy? Đến nước này rồi mà vẫn còn muốn tới nữa!”

Vân nương cũng tức giận vô cùng.

Người này vừa tới là cửa tiệm không có khách.

Bà càng cảm thấy có lỗi với A Nguyên hơn.

Buổi tối khi Hoắc Kình tới đón A Nguyên, nghe kể lại chuyện hôm nay xong, hắn nói với mọi người:

“Ta đã nhờ bộ khoái giúp điều tra một chút. Nghe nói ông ta đang làm việc sửa mái nhà cho một gia đình giàu có trong huyện thành. Ngày mai ta sẽ tới đó một chuyến. Sau khi ta đi rồi, có lẽ ông ta cũng không dám tới nữa.”

Vân nương sợ Hoắc Kình lại đánh người ta thành tàn phế nên khéo léo can ngắn:

“Dù sao người đó cũng là phụ thân của bọn nhỏ, đừng đánh người ta tàn phế.”

Hoắc Kình gật đầu:

“Sẽ không có đâu. Cháu tự biết chừng mực.”

Nói xong chuyện này, hắn liền đưa A Nguyên về nhà.

Vừa mưa vừa là mùa đông.

Trời lạnh vô cùng.

Nhưng may mà trong tay có một lò sưởi cầm tay.

Ôm trong ngực cũng ấm áp hơn nhiều.

Mỗi lần Hoắc Kình tới đón A Nguyên đều mang theo một lò sưởi cầm tay.

Bên trong lò đựng than hồng được lấy từ tiệm rèn.

Vì phu quân mình là thợ rèn nên A Nguyên cũng bày bán lò sưởi cầm tay trong tiệm.

Với tay nghề của Hoắc gia gia cộng thêm ý tưởng của nàng, những chiếc lò sưởi làm ra cũng rất đẹp mắt.

Tuy không bằng những chiếc lò sưởi ở các cửa tiệm lớn, nhưng các tiểu nương tử nhà bình dân lại vô cùng yêu thích.

Bởi vậy cho dù là mùa đông, việc làm ăn của tiệm A Nguyên vẫn có lãi.

Sau khi rời khỏi cửa tiệm đi được một đoạn ngắn, A Nguyên ôm lò sưởi trong tay, hỏi Hoắc gia gia đang cầm ô bên cạnh:

“Thật sự phải đánh Trần Đại Thắng một trận sao?”

Hoắc Kình suy nghĩ một chút rồi đáp:

“Còn phải xem tình hình.”

“Nếu ông ta vẫn cố chấp không chịu tỉnh ngộ thì đánh một trận.”

“Nếu đánh một trận không được, vậy thì đánh hai trận.”

A Nguyên: “...”