Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 163



Chuyện này có phải quá bạo lực rồi không?

A Nguyên không khỏi nhíu mày.

Hoắc Kình liếc thấy khuôn mặt nhỏ nhăn nhó của nàng, khóe môi hơi cong lên, trên mặt hiện ra một tia ý cười.

“Thực ra, đánh ông ta một trận chưa chắc đã khiến ông ta yên phận được, mà phải dựa vào đe dọa.”

A Nguyên ngẩng đầu, khó hiểu nhìn hắn:

“Đe dọa thế nào?”

“Trần Đại Thắng là loại người hèn nhát lại dễ bị lừa. Ông ta không nhớ đòn, nhưng lại nhớ lời đe dọa. Ngày mai thay vì nói là ta đi tìm ông ta, không bằng để bộ khoái đi tìm ông ta là được.”

A Nguyên chớp chớp mắt, vẫn không hiểu ý là gì.

Thấy trên đường không có người, Hoắc Kình liền ôm lấy vai nàng, nửa ôm nàng vào lòng, tránh để nàng bị mưa nhỏ làm ướt.

“Ngày mai để bộ khoái gọi ông ta tới hỏi chuyện, tùy tiện kiếm một vụ án nào đó rồi nói có liên quan đến ông ta. Loại người hèn nhát sợ phiền phức như ông ta chỉ dám ngang ngược ở nhà, hễ gặp chuyện của quan phủ là sợ hơn ai hết. Ta đứng bên cạnh, dù ông ta có ngu đến đâu cũng biết là do ta sai khiến. Ông ta cũng sẽ hiểu đây là lời cảnh cáo ngầm của ta, bảo ông đừng tiếp tục tới gây phiền phức cho mọi người nữa. Nếu còn tới nữa, ông ta sẽ bị tống vào ngục làm kẻ thế mạng. Một khi sợ hãi, sau này ông ta cũng không dám tới tìm cô cô nàng nữa.”

“Ta và Trịnh bộ khoái cũng có chút giao tình, việc này hắn sẽ giúp.”

A Nguyên vẫn nhíu mày:

“Nhưng làm vậy thật sự có tác dụng sao? Có khi nào uổng công, lại còn vô cớ nợ Trịnh bộ khoái một ân tình không?”

Đến trước cửa nhà, Hoắc Kình đưa ô cho A Nguyên, vừa mở khóa vừa nói:

“Tin ta đi. Loại người như Trần Đại Thắng vừa hèn nhát vừa ích kỷ. Ông ta tới tìm Vân Nương chỉ là ôm tâm lý thử vận may, hoàn toàn không có ý hối cải. Nếu dùng thủ đoạn mạnh với ông ta, sau này gặp cô cô, ông ta sẽ tự biết quay đầu bỏ đi.”

Nghe lời Hoắc gia nói, A Nguyên suy nghĩ một lát rồi nở nụ cười:

“Ta tin bản lĩnh của Hoắc gia.”

Hoắc Kình mở cửa xong, cầm lại ô, để nàng vào sân trước rồi mới vào theo và đóng cửa lại.

Thời tiết quá lạnh, A Nguyên nấu ít mì nước. Ăn xong, rửa chân rồi trực tiếp lên giường.

Nàng cuộn mình trong chăn, đợi Hoắc Kình lên giường liền lập tức chui vào lồng ngực ấm áp của hắn, ôm chặt lấy, trên gương mặt nhỏ tràn đầy vẻ thỏa mãn.

Ôm hồi lâu, cơ thể không còn run lên vì lạnh nữa, A Nguyên chợt nhớ tới sinh thần của mình.

“Hoắc gia, sinh thần của ta sắp tới rồi, còn sinh thần của chàng là khi nào?”

Lúc này Hoắc Kình đang nghĩ xem thư có phải đã gửi tới Kim Đô hay chưa. Nghe A Nguyên hỏi vậy, hắn hơi nhíu chặt mày.

“Mười sáu mười bảy năm rồi không đón sinh thần, quên mất cụ thể là ngày nào, chỉ nhớ đại khái là vào mùa đông.”

Nghe nói là mùa đông, A Nguyên lập tức phấn khởi:

“Vậy chẳng phải sinh thần của ta và Hoắc gia có khả năng cùng trong một tháng sao?”

Đối với Hoắc Kình, sinh thần chẳng có ý nghĩa gì, hắn cũng không để tâm. Nhưng vừa rồi dường như hắn nghe nàng nhắc tới sinh thần của chính mình, liền hỏi:

“Sinh thần nàng là khi nào?”

A Nguyên cười đáp:

“Mùng tám tháng sau. Hay là sinh thần của chúng ta cùng tổ chức một lần, được không?”

Hoắc Kình không quá để ý, gật đầu đáp một tiếng:

“Được.”

Đồng thời trong lòng cũng nghĩ xem nên tặng nàng món quà gì.

Lúc này A Nguyên ở bên cạnh hoài niệm nói:

“Hồi nhỏ mỗi lần sinh thần, phụ thân đều tự tay làm cho ta một bát mì trường thọ, bên trong còn có trứng và thịt nữa.”

Chân mày Hoắc Kình vô thức hơi nhíu lại.

Tự tay làm mì trường thọ... e rằng có hơi khó.

Hắn không muốn đến lúc đó A Nguyên miễn cưỡng ăn xong bát mì trường thọ do hắn làm rồi lập tức phải đi tìm đại phu.

Hoắc Kình cảm thấy vẫn nên phí tâm nghĩ món quà sinh thần khác thì hơn.

Có lẽ vì nhắc đến mì trường thọ, A Nguyên thấy đói, bụng kêu lên mấy tiếng.

Hoắc Kình nhìn nàng:

“Đói rồi?”

A Nguyên xoa bụng, gật đầu:

“Chắc là vì trời lạnh rồi, ăn nhiều hơn mà cũng dễ đói hơn.”

Hoắc Kình nói:

“Ta đi xem có gì ăn không?”

Hắn xuống giường tìm một vòng nhưng chẳng thấy thứ gì có thể ăn được. A Nguyên liền bảo thôi, nhịn một chút là trời sáng rồi.

Nhưng bụng nàng cứ kêu mãi, Hoắc Kình bèn mặc y phục, cầm ô ra ngoài mua đồ ăn khuya mang về.

Lúc hắn trở về, A Nguyên đã ngủ rồi, nhưng ngửi thấy mùi thơm lại tỉnh giấc.

Ăn hoành thánh do Hoắc gia mang về, A Nguyên nghi hoặc nói:

“Có khi thật sự là do trời lạnh rồi. Dạo gần đây không chỉ ăn nhiều hơn mà còn ngủ nhiều hơn. Ở tiệm làm đồ thêu cũng thường xuyên buồn ngủ.”

Nghe vậy, Hoắc Kình cũng cảm thấy có gì đó không ổn.

Khoảng thời gian này, ngay cả buổi sáng A Nguyên cũng ngủ nướng thêm nửa canh giờ.

Một lúc sau, mặt A Nguyên hơi đỏ lên, rồi nhỏ giọng nói:

“Tháng này nguyệt sự cũng chưa tới.”

Trước kia ở Hà gia, Lý thị cũng không nói với A Nguyên nhiều chuyện của phụ nhân. Nhưng nguyệt sự vốn đều đặn nay bỗng nhiên không tới, khiến nàng cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Hoắc Kình đặt đũa xuống, nghiêm túc nói:

“Sáng mai ta sẽ cùng nàng tới y quán trước, rồi mới đưa nàng tới tiệm thêu.”

Sáng sớm hôm sau, đôi phu thê liền tới y quán trước.

Nghe lời đại phu nói xong, vẻ mặt của hai người họ hoàn toàn khác nhau.

A Nguyên ngơ ngác, có chút mờ mịt, giống như không biết mình đang ở đâu.

Còn Hoắc Kình thì sắc mặt vẫn như thường, chỉ là dường như chân mày hơi nhíu lại.

Lão đại phu nhìn hai người, tưởng rằng họ chưa nghe rõ nên lặp lại một lần nữa.

“Mạch hoạt của vị nương tử này tuy chưa rõ ràng, nhưng có bảy tám phần là đã mang thai hơn một tháng. Chỉ vì thai còn nhỏ, phải đợi thêm khoảng một tháng nữa rồi tới bắt mạch lần nữa mới có thể xác nhận mười phần chắc chắn. Trong thời gian mang thai phải bồi bổ thân thể nhiều hơn, không được quá lao lực. Ba tháng đầu thai kỳ không được hành phòng.”

Lần này A Nguyên cuối cùng cũng hoàn hồn.

Nàng cúi đầu nhìn bụng dưới của mình, chỉ cảm thấy vô cùng thần kỳ.

Ánh mắt Hoắc Kình cũng bất giác nhìn về bụng dưới của A Nguyên.

Hoắc Kình vẫn giữ vẻ bình tĩnh như thường, không tỏ ra quá kích động khi biết mình sắp làm phụ thân. Chỉ là trong lòng dần dần xuất hiện một cảm giác kỳ lạ khó diễn tả, nhưng hắn lại không hề bài xích cảm giác ấy.