Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 179



Mạc Thất nhìn thấy vậy, trên mặt lộ ra nụ cười.

Không ngờ tiểu nha đầu cũng cười theo hắn. Đôi mắt còn chưa hoàn toàn nở nang nhưng đã tròn xoe như hạt nhãn cong lên thành một đường nhỏ khi cười.

Mạc Thất, người vẫn chưa từng làm phụ thân, dường như đã hiểu vì sao Hoắc Kình cứ ôm khư khư tiểu cô nương này không chịu buông tay.

Một tiểu cô nương ngọt ngào đáng yêu như vậy, ai mà không yêu thương cho được?

Bên cạnh, Hồ Đại vẫn luôn liếc mắt nhìn sang.

Nhìn tiểu nha đầu cười ngọt như tẩm mật, hắn bỗng cảm thấy nhi tử nghịch ngợm mấy tuổi ở nhà không còn đáng yêu nữa.

“Sao không cho ta bế thử? Tuy ta nhìn có vẻ thô kệch, nhưng bế trẻ con thì ta rất giỏi đấy. Bảy đệ đệ muội muội của ta đều do ta chăm lớn. Nhìn lão Mạc là biết chưa từng bế trẻ con bao giờ, vậy mà ngươi cũng dám giao cho hắn bế!”

Nghe vậy, Mạc Thất và Hoắc Kình đều bất lực thở dài.

Bảy đệ đệ muội muội của Hồ Đại, đứa nào cũng được hắn nuôi thô như đứa nấy, người nào người nấy đều hổ bối hùng eo, vai rộng lưng dày.

Chưa kể gu thẩm mỹ của từng người ít nhiều đều có chút khác thường.

Vậy mà hắn còn có mặt mũi để nói, quả nhiên da mặt dày, nói gì cũng chẳng thấy ngượng.

Dù vậy, Hoắc Kình vẫn bế Tiểu Viên Viên từ tay Mạc Thất sang đặt vào lòng Hồ Đại.

Hắn dặn dò:

“Đừng trợn mắt nhăn mặt dọa con bé.”

Hồ Đại trừng mắt:

“Lão tử...”

Mới nói được hai chữ “lão tử”, đã thấy Hoắc Kình và Mạc Thất đồng thời nhíu mày nhìn mình.

Những lời còn lại hắn chỉ có thể hạ giọng, bất mãn nói:

“Lão tử đáng sợ chỗ nào chứ?”

Hắn cúi đầu nhìn tiểu cô nương trong lòng.

Lập tức thu lại vẻ bất mãn trên mặt, đổi thành vẻ trêu chọc.

Nào là nhướng mày, nào là trợn mắt làm trò.

Trông vô cùng buồn cười.

Vân nương và A Nguyên lén nhìn từ cửa bếp ra, đều cảm thấy buồn cười khó hiểu.

Ba đại nam nhân ôm một đứa trẻ, ai nấy đều như biến thành người khác.

Thật kỳ lạ mà cũng thật thú vị.

Nhìn dáng vẻ cháu rể yêu thương khuê nữ như vậy, Vân nương chẳng hiểu sao lại nhớ tới Trần gia đáng ghét kia.

Cả nhà xem nữ nhi như món hàng lỗ vốn, như người ngoài.

Bà âm thầm thở dài, vừa nhặt rau vừa nghiêm túc dặn dò A Nguyên:

“Cháu rể vừa đẹp trai, vừa có hai cửa tiệm, lại còn thân thiết với công tử nhà huyện lệnh. Ngoài kia có không ít ánh mắt không có ý tốt đang nhìn chằm chằm vào nó đâu. Trước kia khi cháu mang thai Viên Viên, trên con đường trong ngõ này thôi, ta đã thấy không ít nữ nhân lạ mặt ăn diện lộng lẫy qua lại. Thậm chí còn thấy cả góa phụ Lưu ở thôn Trần gia nữa. Khi đó cháu đang mang thai Viên Viên, ta sợ cháu nghĩ nhiều nên không nói.”

Nhắc tới góa phụ Lưu.

Nhắc tới những đóa hoa dại ngoài kia.

Nụ cười trên mặt A Nguyên nhạt đi.

Gần đây không chỉ riêng cô cô nói như vậy.

Ngay cả Hứa nương tử và mấy vị hàng xóm thân thiết cũng đều từng nhắc.

A Nguyên thở dài, bình thản nói:

“Tâm tư của người khác nằm trong bụng họ, cháu cũng không có cách nào khiến họ từ bỏ. Nhưng chỉ cần Hoắc gia không có ý, họ có tích cực đến đâu cũng vô ích. Hơn nữa Hoắc gia cũng không phải loại người như vậy, cô cô hẳn cũng nhìn ra mà.”

Về thân phận trước đây của Hoắc gia, A Nguyên không kể cho bất kỳ ai.

Lúc còn làm tướng quân ở Kim Đô, muốn kiểu nữ nhân nào mà chẳng có?

Sao có thể dễ dàng bị quyến rũ như vậy được?

Vân nương nghĩ lại cũng thấy đúng.

Chẳng lẽ chó sủa một tiếng thì mình phải sủa lại từng tiếng hay sao?

“Tuy nói vậy, nhưng vẫn phải nghĩ cách gì đó. Đừng để bọn họ cho rằng có kẽ hở để chen vào.”

A Nguyên gật đầu.

Nhưng nàng hiểu rằng không có biện pháp nào hữu hiệu hơn sự tin tưởng giữa phu thê.

Nàng không định dùng chuyện này để bào mòn lòng tin giữa hai người.

Cách tốt nhất chính là để cho người ngoài thấy hai người ân ái, không chút nghi ngờ lẫn nhau.

Mạc Thất và Hồ Đại tới huyện Vũ An, trấn Thanh Thủy để làm việc.

Đương nhiên cũng không thể ngày nào cũng đến tìm Hoắc Kình.

Mấy ngày đầu bọn họ tới quấy rầy hơi nhiều.

Về sau phải bận chính sự, nên cứ cách vài ngày mới hẹn nhau ra ngoài uống chút rượu.

Hoắc Kình bớt đi những cuộc xã giao.

Ngoài nhà ra thì chỉ có tiệm rèn.

Dù bình thường vẻ mặt vẫn lạnh lùng ít nói như khi A Nguyên mới quen hắn.

Nhưng A Nguyên biết sự dịu dàng ẩn dưới khuôn mặt lạnh ấy.

Việc nhà, ngoại trừ nấu cơm, chỉ cần hắn ở nhà thì đều tự giác làm hết.

Ban đêm Viên Viên thức giấc, người đầu tiên bế con luôn là hắn.

Thậm chí chỉ cần A Nguyên sơ ý một chút, hắn đã giặt sạch y phục của nàng và của Viên Viên rồi.

Có lẽ vì giữa phu thê chưa từng có bất kỳ khúc mắc nào.

Từ ngày A Nguyên chuyển vào ở trong sân nhà Hoắc Kình đến nay.

Tính cách luôn cúi đầu trầm lặng trước kia của nàng đã dần trở nên rộng rãi tự nhiên.

Đôi mắt từng u ám không ánh sáng giờ đây tràn đầy thần thái.

Ngay cả làn da trên gương mặt cũng đẹp đến mức như đang phát sáng.

Các nương tử trong ngõ nhìn thấy đều phải cảm thán sắc khí của nàng thật tốt.

Hứa nương tử là người quen biết nàng từ rất sớm.

Gần như cách vài ngày lại cảm thán một lần:

“Ta gặp không ít người vừa sinh con xong. Người nào người nấy mặt vàng mắt thâm, tiều tụy vô cùng. Nhưng nhìn muội xem, chỗ nào giống người mới sinh con chứ?”

Phu nhân nhà giàu có người hầu hạ, con cái cũng có nhũ mẫu chăm sóc.

Nhưng những gia đình bình dân hay nghèo khó thì khác.

Nếu gặp được trượng phu tốt thì còn đỡ.

Nhưng nếu trượng phu không biết thương thê tử, lại thêm bà mẫu hành hạ, sinh một đứa con thôi cũng như già đi mười tuổi.

A Nguyên chỉ cười mà không nói.

Có khách tới, A Nguyên liền vào phía sau xem Viên Viên.

Vì A Nguyên cần có sữa cho con bú, buổi trưa Vân nương hầm canh cá diếc đậu phụ.

Canh rất ngon.

Vân nương mỗi lần đều nấu nhiều một chút rồi bưng lên cùng uống.

Bà cũng múc cho Hứa nương tử một bát.

Hứa nương tử múc một thìa canh lên.

Đang định uống thì đột nhiên cau chặt mày, đặt thìa xuống, nhìn A Nguyên đang uống canh rồi nghi hoặc hỏi:

“Sao canh này tanh quá vậy?”

A Nguyên sửng sốt.

Lại uống thêm một ngụm rồi lắc đầu:

“Không tanh mà?”

Mấy đứa trẻ cũng uống thử một ngụm.

Tất cả đều lắc đầu nói không tanh.

Lần này Hứa nương tử càng thấy kỳ quái.

Nàng lại múc một thìa canh cá.

Nhưng còn chưa đưa tới gần miệng đã lập tức bịt mũi lại.

“Không được, vẫn tanh quá. Ta thấy buồn nôn, chẳng còn khẩu vị nữa. Ta không ăn nữa.”

Nói rồi đặt thìa xuống, đứng dậy đi ra khỏi cửa tiệm.

Vân nương cũng tự múc cho mình một bát.

Ngửi thử một chút, quả thật không có mùi tanh.

Sau đó bà đầy ẩn ý nhìn qua cửa sau về phía Hứa nương tử đang đứng ngoài tiệm, một tay ôm ngực.