Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 180



A Nguyên lo lắng hỏi:

“Hứa nương tử sao tự nhiên lại không còn khẩu vị nữa? Mấy ngày nay hình như tẩu ấy cũng ăn uống không được tốt lắm.”

Vân nương đặt bát canh xuống, kéo A Nguyên sang một bên, hạ giọng nói:

“Cháu thấy Hứa nương tử có giống như là...”

Nói được nửa câu lại ngừng.

A Nguyên ngơ ngác hỏi:

“Giống cái gì?”

Vân nương:

“Cái đó ấy.”

“Cái nào?”

Vân nương: ...

Suy nghĩ một lúc, bà chợt nhớ khi A Nguyên mang thai thì ăn gì cũng ngon miệng, sắc mặt hồng hào, nên nếu ám chỉ với nàng thì chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.

Bất đắc dĩ, bà chỉ đành hạ thấp giọng hơn nữa:

“Cháu thấy có giống người có thai không? Hồi ta mang thai Đại Hoa với Nhị Hoa, cứ nhìn thấy cá là buồn nôn, chẳng có chút khẩu vị nào.”

A Nguyên nhìn Hứa nương tử một cái rồi lắc đầu:

“Nhìn như vậy cháu không nhận ra được. Hay là bảo Hứa nương tử đi xem đại phu đi.”

Hứa nương tử đã điều dưỡng cơ thể hơn một năm nay.

Tiền bạc bỏ ra cũng không ít.

Biết đâu thật sự đã có hiệu quả.

Hiện giờ Vân nương và A Nguyên chỉ là nghi ngờ, cũng không dám trực tiếp khuyên Hứa nương tử đi khám đại phu.

Chỉ sợ vui mừng hụt một phen.

Dù sao Hứa nương tử vẫn luôn mong có một đứa con.

Đột nhiên có hy vọng, rồi lại phát hiện không phải, chẳng phải sẽ đau lòng lắm sao?

Để chắc ăn hơn, A Nguyên bèn nói với Hứa nương tử rằng nàng muốn đến y quán mua thuốc, bảo nàng đi cùng.

Buổi chiều, hai người đóng cửa tiệm sớm.

A Nguyên tới y quán mua mấy thang thảo dược pha trà thanh nhiệt.

Tháng chín, nắng thu vẫn còn gay gắt.

Buổi tối A Nguyên thường nấu thêm một ít trà mát, để hôm sau Hoắc Kình mang cả một thùng trà đến tiệm rèn.

Vừa có thể tự uống, vừa có thể mời khách đến mua nông cụ uống một ngụm giải khát.

Như vậy khách hàng sẽ nhớ tới tiệm rèn của họ.

Mua xong thuốc pha trà mát, A Nguyên nói với Hứa nương tử:

“Mấy ngày nay tẩu ăn uống không ngon, hay là cũng để đại phu xem thử đi?”

Hứa nương tử cười:

“Có lẽ vì trời nóng nên không có khẩu vị thôi, không có gì đáng ngại.”

A Nguyên khuyên:

“Thân thể tẩu còn đang điều dưỡng, không thể để xảy ra sơ suất được. Khám bệnh cũng chỉ tốn vài đồng tiền thôi, vẫn nên xem thử sẽ yên tâm hơn.”

Nghe vậy, Hứa nương tử suy nghĩ một lúc.

Nàng nghĩ lời Hoắc nương tử nói rất có lý.

Một năm nay nàng đã tốn không ít bạc.

Giờ chỉ là vài đồng tiền khám bệnh, có gì mà tiếc?

Điều dưỡng thân thể tốt rồi sinh cho trượng phu một đứa con mới là việc quan trọng.

Nghĩ thông suốt, Hứa nương tử bèn để đại phu bắt mạch.

Khi biết là hỷ mạch, nàng không dám tin.

Liên tục hỏi đi hỏi lại mấy lần mới dám chắc mình thật sự đã mang thai.

Thành thân hơn tám năm.

Cuối cùng nàng cũng có đứa con của riêng mình.

A Nguyên cũng vui mừng thay cho Hứa nương tử.

Người tốt như Hứa nương tử, đáng lẽ phải được báo đáp tốt đẹp.

Tạm biệt Hứa nương tử trước cửa y quán.

A Nguyên trở về tiệm thêu tìm nữ nhi, tiện thể đợi Hoắc gia cùng về nhà.

Vừa trở lại tiệm, A Nguyên liền ngầm hiểu ý mà mỉm cười gật đầu với cô cô.

Vân nương vỗ tay nói:

“Không ngờ thật sự thành rồi. Giờ cháu bồi bổ thân thể, tiện thể cũng có thể bồi bổ cho Hứa nương tử luôn. Canh cá ta để trong bếp rồi, ăn cơm xong cháu nhớ đi uống, ta không bưng lên bàn nữa.”

Nghĩ một chút lại nói:

“Không được, cô cô phải kiếm thêm ít gà con nuôi trong sân mới được. Đến lúc đó muốn thịt gà ăn cũng tiện.”

Vân nương và Hứa nương tử gần như ngày nào cũng gặp nhau.

Mọi người cũng giống như người một nhà.

Đến mức ba đứa trẻ còn nhận Hứa nương tử làm nghĩa mẫu.

Giờ Hứa nương tử cũng chẳng có người thân nào ở huyện thành.

Đương nhiên họ phải chăm sóc nàng nhiều hơn.

Tâm trạng A Nguyên cực kỳ tốt.

Khi Hoắc Kình tới đón, hắn cũng nhận ra điều đó.

Hắn bế Tiểu Viên Viên từ trong lòng nàng sang tay mình.

Vừa đi ra khỏi tiệm thêu vừa hỏi:

“Hôm nay sao vui thế? Có phải nhận được vụ làm ăn lớn không?”

Hiện giờ thứ có thể khiến thê tử hắn vui vẻ, ngoài hắn và nữ nhi ra, chỉ còn chuyện các cửa tiệm kiếm được bạc.

A Nguyên lắc đầu, thần bí nói:

“Chàng đoán thử xem. Chuyện này có liên quan tới Hứa nương tử.”

“Có phải Hứa nương tử mang thai rồi không?”

Hoắc Kình không suy nghĩ gì khác, trực tiếp nói ra.

A Nguyên sửng sốt một chút rồi lập tức hiểu ra.

Liên quan tới Hứa nương tử, chuyện vui lớn nhất chẳng phải chính là khúc mắc của phu phụ Hứa gia cuối cùng cũng được tháo gỡ sao?

Hoắc gia đâu có ngốc.

Sao có thể không đoán ra được?

Hoắc Kình thật ra không quá để tâm tới việc Hứa nương tử mang thai.

Điều hắn tò mò hơn là phản ứng của Hứa thợ mộc.

Liệu có vui tới mức cả đêm không ngủ được không?

Hay giống như hắn lúc trước, chẳng có cảm giác gì đặc biệt?

Tiểu Viên Viên trong lòng hắn kéo kéo vạt áo phụ thân.

Hoắc Kình hoàn hồn, cúi đầu chọc nhẹ gương mặt hồng hào mềm mại của nữ nhi, không nghĩ tiếp nữa.

Tuy lúc trước biết mình sắp làm phụ thân, hắn chẳng có cảm giác gì.

Nhưng hiện giờ hắn rất rõ ràng, trong lòng mình có một góc mềm mại dành riêng cho đứa trẻ này.

Hoắc Kình tò mò phản ứng của Hứa thợ mộc.

Không ngờ sáng hôm sau, cửa tiệm vừa mở chưa bao lâu, Hứa thợ mộc đã tìm tới.

Ở quán ăn sáng, Hoắc Kình gọi hai bát hoành thánh.

Nhìn quầng thâm dưới mắt Hứa thợ mộc.

Rõ ràng là cả đêm không ngủ.

Hoắc Kình cầm ấm trà rót cho hắn một chén:

“Sao vậy? Hay là vì thê tử huynh có thai nên vui quá không ngủ được?”

Nhìn bộ dạng hắn hiện giờ, nào có chút gì giống vui mừng?

Rõ ràng là mặt đầy lo lắng.

Hứa thợ mộc cầm chén trà uống một ngụm.

Lại hít sâu một hơi rồi mới nhìn Hoắc Kình.

“Hoắc thợ rèn, lúc huynh biết mình sắp làm phụ thân, tâm trạng thế nào?”

Quả nhiên là tới vì chuyện này.

Hoắc Kình thong thả uống một ngụm trà rồi bình thản hỏi ngược lại:

“Muốn nghe lời thật hay lời giả?”

Hứa thợ mộc ngẩn người:

“Hả?”

Hắn không ngờ Hoắc thợ rèn lại nói ra câu như vậy.

“Lời giả là gì?”

Không nhịn được, hắn muốn nghe lời giả trước.

Nghe lời thật rồi, chưa chắc còn nghe được lời giả.

“Lời giả là khi biết mình sắp làm phụ thân, trong lòng ta trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cả đêm không ngủ.”

Hứa thợ mộc: ...

Bỗng nhiên hắn đại khái đã biết lời thật là gì.

Nhưng vẫn hỏi tiếp:

“Vậy lời thật là gì?”

Hoắc Kình đặt chén trà xuống, ngẩng mắt nhìn hắn rồi thành thật đáp:

“Không có cảm giác gì cả.”