Nghe vậy, Hứa thợ mộc thở phào nhẹ nhõm:
“Ta còn tưởng chỉ có mình ta như vậy thôi.”
Hoắc Kình hơi nhướng mày.
Ý của Hứa thợ mộc là phản ứng của hắn cũng giống mình?
Nhưng nhìn bộ dạng thiếu sức sống của Hứa thợ mộc, thật sự không giống người chẳng có cảm giác gì.
Hứa thợ mộc lải nhải nói:
“Tuy Anh nương vẫn luôn không từ bỏ chuyện muốn có con, nhưng bản thân ta từ lâu đã chuẩn bị tâm lý cả đời không có con rồi. Thế nên tối qua nàng đột nhiên nói với ta rằng đã có thai, trong lòng ta thật sự chẳng có cảm giác gì, cũng hoàn toàn không có cảm giác chân thực. Nhưng vì không muốn nàng suy nghĩ nhiều, ta chỉ đành giả vờ cực kỳ vui mừng. Thế nhưng càng nghĩ lại càng thấy có lỗi với nàng, cảm thấy mình như vậy thật chẳng ra gì.”
“Cho nên áy náy cả đêm không ngủ được?”
Hứa thợ mộc nặng nề thở dài:
“Chẳng phải thế sao.”
Tâm trạng vốn bình thản của Hoắc Kình bỗng dưng tốt lên.
Trước đó hắn còn luôn suy nghĩ phản ứng bình thường của nam nhân khi biết mình sắp làm phụ thân là như thế nào.
Ai ngờ hóa ra đều giống nhau cả.
Hắn rót đầy chén trà cho Hứa thợ mộc, với tư cách người từng trải mà nói:
“Hiện giờ chưa có cảm giác chân thực, vậy huynh có vì nương tử mang thai mà đối xử không tốt với nàng không?”
Hứa thợ mộc lập tức trừng mắt:
“Đương nhiên là không! Ta đâu phải loại người đó!”
Hoắc Kình gật đầu, rồi nói tiếp:
“Vậy còn có gì phải áy náy nữa? Ban đầu ta cũng chẳng có cảm giác gì, nhưng khi nhìn thấy đứa bé rồi, thật sự là trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Ta cứ nghĩ, một cục nhỏ xíu như vậy, thật sự là con của ta sao? Đối với đứa bé này vừa xa lạ lại vừa không xa lạ.”
* Hahaha… Trời ơi, cái đoạn này cưng thật (một cục nhỏ xíu như vậy, thật sự là con của ta sao?)
Hứa thợ mộc khó hiểu nhìn hắn.
Hoắc Kình giải thích:
“Xa lạ là vì lần đầu gặp mặt. Không xa lạ là vì trước khi đi ngủ mỗi tối, ta đều sờ bụng nàng một lần, cảm nhận con bé trở mình, quậy phá trong bụng mẫu thân nó.”
Nghe những lời ấy, Hứa thợ mộc rõ ràng đã nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Sau khi nói chuyện với Hoắc thợ rèn huynh một hồi, trong lòng ta cũng thoải mái hơn rồi.”
Hai người chia tay nhau trước quán hoành thánh, trở về cửa tiệm của mình.
Vì hôm nay phải làm gấp một lô móng ngựa cho trường đua, nên lúc Đại Hoa mang cơm trưa tới, Hoắc Kình dặn con bé sau khi tiệm thêu đóng cửa thì đưa A Nguyên về nhà.
Tiệm cách nhà không xa.
Nhưng A Nguyên sức lực nhỏ, phải bế Tiểu Viên Viên đi một quãng đường, khó tránh khỏi mỏi tay.
Đến khoảng giờ Tý, Hoắc Kình mới về tới nhà.
A Nguyên đã đưa Viên Viên đi ngủ từ lâu.
Có lẽ vì trước đây phần lớn đều là phụ thân dỗ ngủ, nên tối nay không thấy phụ thân đâu, con bé có chút quấy khóc.
A Nguyên phải dỗ rất lâu mới dỗ ngủ được.
Sau đó chính nàng cũng ngủ say.
Có lẽ vì động tác của Hoắc Kình rất nhẹ.
Hắn vào phòng mà A Nguyên đang ngủ say cũng không hề phát hiện.
Cho đến khi hắn lên giường, từ phía sau ôm lấy nàng, A Nguyên mới giật mình tỉnh giấc.
Trong thoáng chốc tim nàng thót lại.
Nhưng vừa ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy, cơ thể liền tự nhiên thả lỏng.
Nàng cọ cọ vào lồng ngực rộng lớn kia, giọng mềm mại hỏi:
“Hoắc gia về lúc nào vậy?”
Vì Viên Viên vẫn đang ngủ, Hoắc Kình hạ thấp giọng:
“Vừa về không lâu. Ta đã tắm ngay ở tiệm rèn rồi.”
Bình thường rèn sắt xong người đầy mồ hôi.
Sau khi đóng cửa tiệm hắn đều tắm rửa rồi mới về.
Bởi vậy trong tiệm cũng có y phục để thay.
Trong lúc nói chuyện, hắn vùi mặt vào hõm cổ A Nguyên, hít sâu một hơi.
Mùi sữa thơm đậm đà trên người nàng lập tức tràn vào hơi thở.
Hoắc Kình bèn ôm nàng chặt hơn.
Hoắc gia đột nhiên trở nên dính người như vậy, khiến vành tai A Nguyên đỏ bừng lên.
Dù đã thành thân lâu như thế, nàng vẫn rất dễ ngượng ngùng.
“Hoắc gia hôm nay sao vậy?”
A Nguyên nhỏ giọng hỏi.
Giọng Hoắc Kình trầm thấp:
“Không sao cả. Chỉ là muốn ôm nàng như thế này thôi.”
A Nguyên cũng ngoan ngoãn để hắn ôm.
Hai người tựa vào nhau.
Lặng lẽ cảm nhận sự ấm áp đang chậm rãi chảy trôi.
“A Nguyên.”
“Hửm?”
“Sau này, một nhà ba người chúng ta cứ bình bình đạm đạm như vậy mà sống hết một đời.”
A Nguyên nhìn Tiểu Viên Viên đang ngủ phía trước mình.
Rồi khẽ bật cười:
“Được.”
Bàn tay nhỏ mềm mại lặng lẽ siết chặt bàn tay lớn của Hoắc gia.
Hoắc Kình liền đan năm ngón tay mình vào năm ngón tay nàng, mười ngón tay quấn chặt lấy nhau.
Hạnh phúc không nhất định phải là đại phú đại quý, vinh hoa phú quý bủa quanh.
Giống như hiện tại, có một người trượng phu yêu thương mình, có một nữ nhi đáng yêu, không xảy ra chuyện gì sóng gió, bình bình đạm đạm sống trong một tiểu viện nhỏ, cũng là hạnh phúc.