Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 29



Giờ đây cũng không cần bữa nào cũng gặm màn thầu nữa, chỉ cơm trắng và thịt mà một ngày tính ra cũng chỉ tốn chừng sáu bảy mươi văn.

Cứ như vậy, chỉ cần nàng có thể nấu cơm đúng giờ, thì cho dù không dọn dẹp sân bãi cũng chẳng sao, huống hồ nàng cũng chỉ là bận bịu việc riêng của mình mà thôi. A Nguyên nghe hắn nói vậy, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng thầm tính toán, đợi vài ngày nữa sẽ đến các tiệm nhỏ hỏi thăm, nếu họ thu mua thì nàng sẽ dùng chút bạc lẻ trong tay để mua ít đồ dùng cần thiết cho việc thêu thùa. Chỉ là đến lúc đi hỏi, nàng chắc chắn không thể để lộ diện mạo thật của mình, tránh để tin tức truyền đến tai Lưu quản sự ở Tú phường kia.

Tên Lưu quản sự kia vốn muốn ép nàng phải khuất phục, nếu để lão biết được, kiểu gì lão cũng sẽ gây sức ép với các tiệm nhỏ, đến lúc đó làm gì còn tiệm nào dám nhận đồ thêu của nàng nữa? A Nguyên không hề ngốc, nàng thận trọng lắm.

Hôm nay là ngày A Nguyên quyết định ra ngoài.

Sáng sớm, sau khi làm xong bữa sáng, cũng như mọi khi, nàng đợi Hoắc Kình luyện võ xong mới bưng thức ăn ra. Hoắc Kình rửa mặt, cầm tấm khăn vải trên sào tre lau qua một lượt rồi treo trả lại chỗ cũ.

Hắn nhìn A Nguyên đang bưng màn thầu và bánh bao ra. Biết hôm nay nàng định ra ngoài, hắn ngẫm nghĩ một lát rồi lên tiếng nhắc nhở:

"Lát nữa nếu cô muốn ra ngoài, hãy đi bằng cửa chính của tiệm."

A Nguyên hơi ngẩn ra một chút. Hoắc Kình giải thích:

“Buổi sáng, lúc mới mở cửa, trên phố chính chưa có mấy người, còn ngõ sau thì người lại đông.”

A Nguyên nghe vậy, lập tức lộ vẻ cảm kích.

"Đa tạ Hoắc gia đã nhắc nhở, nếu không có lẽ ta đã đi ngõ sau rồi."

Nàng vốn định cứ thế bịt mặt bằng khăn che rồi đi ra như lần trước.

Hoắc Kình nhìn nàng, đúng lúc có vài tia nắng xuyên qua kẽ lá của cây đa lớn ngoài tường rào chiếu vào. Ánh nắng buổi sớm dịu nhẹ rơi trên gương mặt A Nguyên, cũng rọi vào đôi mắt hạnh của nàng, khiến ánh mắt nàng long lanh hơn, ngay cả nụ cười cũng thêm phần rạng rỡ.

Hoắc Kình dời mắt khỏi gương mặt nàng, bước lên hành lang rồi ngồi xuống chiếc bàn cao mới đóng. A Nguyên đặt bánh bao và màn thầu lên bàn. Vì Hoắc gia vốn ít nói lại tốt bụng nhắc nhở mình nên tâm trạng nàng cực kỳ tốt, khóe miệng khẽ cong, bên má lộ ra lúm đồng tiền nông nông.

Sau khi lặng lẽ ăn xong bữa sáng, A Nguyên dọn dẹp bát đĩa, còn Hoắc Kình đi mở cửa tiệm. Chẳng bao lâu sau, hắn đứng ở cửa sau tiệm gọi khẽ:

"Có thể đi rồi."

Nghe tiếng gọi, A Nguyên vội thắt chiếc khăn che mặt lại rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng. Hoắc Kình đứng ở cửa sau nhìn nàng giờ chỉ còn lộ ra đôi mắt, khẽ cau mày như có điều không hiểu.

A Nguyên giải thích:

"Trên trấn có người ở thôn Trần Gia, có thể bọn họ sẽ nhận ra ta."

Với lại nàng cũng sợ mẫu thân và kế phụ vẫn chưa rời đi, nên cẩn thận vẫn hơn.

Khi nàng đi đến trước mặt Hoắc Kình, hắn không lùi lại tiệm mà lấy ra một xâu tiền một trăm văn đưa cho nàng.

"Trong bếp còn cần thêm gì, cô cứ tự xem mà mua sắm."

Hoắc Kình bình thản nói.

Bản thân hắn không biết nấu ăn, thiếu cái gì cũng chẳng hay, thấy nàng nấu nướng giỏi nên mới đưa tiền để nàng tự đi mua. Nếu nàng làm thêm được món gì mới lạ thì người được hưởng phúc phần cũng chính là hắn.

A Nguyên khẽ mở to mắt, ngẩn ngơ nhìn hắn:

"Hoắc gia, huynh không sợ ta cầm tiền này chạy mất sao?"

Sao hắn lại có thể tin tưởng nàng đến thế?

Hoắc Kình khẽ nhướng mày, như thể đang hỏi một chuyện hiển nhiên:

"Cô còn nơi nào khác để đi sao?"

Cái đầu nhỏ của A Nguyên gục xuống, lí nhí đáp: \

"Không có..."

Nàng đã hiểu, hèn chi Hoắc gia chẳng lo nàng ôm tiền bỏ trốn. Nhưng nàng vẫn không nén nổi thấp thỏm mà hỏi:

"Vậy huynh không sợ tôi tiêu xài bừa bãi sao?"

"Cô không có gan đó đâu."

Nhìn cái bộ dạng dè dặt của nàng, dù hắn có đưa thêm bao nhiêu nàng cũng chẳng dám tiêu xài hoang phí.

Nghe vậy, A Nguyên cúi đầu nắm chặt lấy vạt áo đến mức hơi nhăn nhúm. Nàng thầm nghĩ giờ mình đâu có còn sợ hắn nữa. Có điều lời này nàng không nói ra miệng.

"Cầm lấy đi, ta ra ngoài xem trên phố có người không."

A Nguyên đành phải nhận lấy xâu tiền đồng kia. Một trăm văn tiền cầm trong tay nặng trịch. Sau khi đưa tiền cho nàng, Hoắc Kình xoay người ra tiệm phía trước.

A Nguyên suy nghĩ một hồi, vẫn không để xâu tiền này chung với tiền của mình, nàng lấy tấm giẻ lau bàn sạch trong sân bọc lại cẩn thận. Tiền sinh hoạt Hoắc gia đưa, phải cầm chắc trong tay mới yên tâm.

Hai chữ "sinh hoạt" vừa hiện lên trong đầu, A Nguyên liền sững người. Chỉ có phu thê mới đưa tiền sinh hoạt cho nhau, nàng và Hoắc gia chẳng có quan hệ gì, nếu nói xa hơn thì nàng cũng chỉ là đầu bếp cho hắn mà thôi. Hắn đưa tiền cho nàng mua thức ăn và gia vị, tính ra cũng hợp tình hợp lý.

A Nguyên thầm hạ quyết tâm. Nếu Hoắc gia đã tin tưởng giao tiền cho mình như vậy, nàng nhất định phải tính toán thật kỹ lưỡng, không thể để hắn thất vọng.

Hoắc Kình ra ngoài nhìn con phố vắng vẻ rồi quay lại tiệm, gọi vọng vào cửa sau:

"Đi được rồi."

Nghe tiếng, A Nguyên chỉnh lại khăn che mặt rồi bước ra khỏi tiệm. Trên phố không có một bóng người, nàng bước ra ngoài rồi ngoái đầu lại nhìn hắn, dịu dàng nói:

"Ta sẽ về sớm để nấu cơm ạ."

Hoắc Kình gật đầu, nhìn nàng rời đi rồi mới quay vào tiệm. Đối với việc nàng muốn kiếm tiền, hắn không có ý kiến gì, càng không định can thiệp. Hắn cũng chỉ dự định thu lưu nàng ngắn thì ba tháng, dài thì nửa năm. Coi như nàng đã nấu cơm cho hắn bấy lâu, lúc nàng đi, hắn cũng sẽ đưa cho nàng một ít lộ phí.

Sáng sớm, dân làng từ các làng lân cận đi chợ đa phần đều chưa tới trấn, nên các cửa tiệm vừa mở cửa cơ bản là chưa có khách. A Nguyên đứng ngập ngừng trước một tiệm nhỏ hồi lâu, nhưng nghĩ đến việc ngay cả chuyện đi xin Hoắc gia cưu mang nàng còn dám làm, thì còn chuyện gì không dám nữa?

Vì thế, nàng lấy hết can đảm bước vào trong tiệm. Tiệm này bán đủ mọi thứ vật dụng, có vải vóc, đồ thêu và cả hoa cài tóc. Chưởng quỹ là một người đàn ông trung niên tròn trịa, dáng vẻ hiền từ, có lẽ là kiểu người "tâm khoan thể béo" nên trong trấn nổi tiếng là tính tình tốt.

Lúc ở Tú phường A Nguyên tuy ít nói nhưng tai thính lắm. Nàng biết vị chưởng quỹ này tính tình hiền lành nên mới dám tìm đến đây.