Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 30



Vị chưởng quỹ đang lau bàn nhận thấy có khách vào tiệm liền mỉm cười ngẩng đầu lên. Thấy là một tiểu nương tử bịt mặt, ông hơi ngẩn người một chút nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.

Ông cười hỏi:

"Tiểu nương tử muốn mua gì chăng?"

A Nguyên đứng trong tiệm, vẫn không tránh khỏi căng thẳng. Nàng thầm hít một hơi thật sâu rồi mới hỏi:

"Chưởng quỹ, ở đây ông có thu mua đồ thêu không ạ?"

Chưởng quỹ không vì nàng không mua đồ mà đổi thái độ, chỉ là ánh mắt ông rơi lên đóa hoa thêu trên chiếc khăn che mặt của nàng. Trên khăn có thêu một hoa nhỏ, tuy hơi cũ nhưng không khó để nhận ra người thêu hoa này rất khéo tay. Công phu thêu hoa nhỏ này quả thực còn tốt hơn những món đồ thêu lẻ tẻ mà tiệm vẫn thu mua bên ngoài.

Đồ thêu của các Tú phường lớn thì loại tốt thường có giá rất cao, một số tiệm nhỏ không gánh nổi giá nhập hàng quá đắt nên thường sẽ nhập một ít hàng cao cấp từ phường, còn lại thì thu mua lẻ bên ngoài. Thu mua lẻ có một cái lợi là rẻ hơn ở Tú phường rất nhiều, nhưng tay nghề lại không đồng đều, nên họ chỉ chọn lọc kỹ mới thu.

Chưởng quỹ hỏi:

"Bông hoa nhỏ trên khăn này là do tiểu nương tử tự thêu sao?"

A Nguyên nghe vậy liền chạm tay lên chiếc khăn che mặt, rồi gật đầu:

"Là đồ ta thêu lúc trước ạ."

Nghe đúng là nàng tự thêu, chưởng quỹ liền cười bảo:

"Có thu, nhưng về phần bao nhiêu tiền thì phải xem tận mắt món đồ mới định giá được."

Nghe thấy tiệm có thu đồ thêu, đôi mắt A Nguyên chợt bừng sáng, dường như đã nhìn thấy hy vọng.

Chưởng quỹ lại nói tiếp:

"Nhưng cũng không phải cái gì ta cũng thu, còn phải xem chỗ ta đang thiếu loại hàng nào."

Thấy tiểu nương tử nhìn mình bằng ánh mắt đầy mong đợi, chưởng quỹ mỉm cười rồi mở sổ sách ra xem lướt một lượt.

"Còn hơn nửa tháng nữa là đến Trung thu rồi, vài ngày tới ta cũng sẽ nhập một ít túi thơm nhỏ. Nếu thêu đẹp, cô nương cứ giao tới trong vòng năm ngày thì ta đều nhận hết."

A Nguyên trong lòng mừng rỡ. Nàng thầm tính toán, ở nhà Hoắc gia, ngoài nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa nàng cũng chẳng có việc gì làm, thời gian rảnh rỗi rất nhiều. Mặt thêu của túi thơm nhỏ, không tốn quá nhiều thời gian. Loại hoa văn phức tạp thì một ngày có thể làm xong một cái. Còn nếu thêu mẫu hoa đơn giản mà tinh xảo thì một ngày làm hai cái cũng đủ sức, năm ngày tính ra có thể làm được mười mấy cái đấy!

Chưởng quỹ thấy niềm vui hiện rõ trong mắt nàng, sợ nàng mừng quá sớm nên bổ sung thêm một câu:

“Tất nhiên, nếu làm không tốt ta sẽ không thu đâu."

"Ta hiểu."

A Nguyên rất tự tin vào tay nghề thêu thùa của mình. Hồi còn ở nhà họ Hà, kế tỷ thường xuyên mang những món đồ nhỏ do nàng thêu ra ngoài khoe khoang là tự tay mình làm. Lâu dần, người trong thôn thực sự tin là vậy, còn thường xuyên khen ngợi kế tỷ nàng thêu thùa giỏi giang.

Chưởng quỹ thấy nàng đã đồng ý thì nói tiếp:

"Nếu là túi thơm, để tránh việc dùng hàng kém chất lượng trộn vào, nên hương liệu bỏ trong túi thơm đều phải mua ở chỗ ta, như vậy không vấn đề gì chứ?"

"Không vấn đề gì ạ."

A Nguyên vội vàng gật đầu đáp ứng.

"Vậy được, cô nương cứ thêu trước một mẫu, ngày mai mang qua đây cho ta xem, nếu ổn ta sẽ cho cô cái giá đại khái."

A Nguyên gật đầu:

"Ngày mai cũng tầm giờ này ta sẽ mang túi thơm tới. Vậy túi thơm này có yêu cầu gì về vải vóc hay hoa văn thêu không ạ?"

Chưởng quỹ suy nghĩ một chút rồi nói:

"Tiệm của ta cũng không phải tiệm lớn gì, dùng vải bông bình thường là được, còn về hoa văn thêu cũng không cần quá cầu kỳ, tinh tế đẹp mắt là ổn."

A Nguyên thầm ghi nhớ lời chưởng quỹ, sau đó chọn một số vật dụng cần thiết cho việc thêu thùa trong tiệm. Vì đã bước được bước chân đầu tiên, ngọn lửa kiếm tiền trong lòng nàng càng cháy mãnh liệt, cả người như tràn đầy sinh lực.

A Nguyên chọn một miếng vải màu hồng và một miếng màu xanh chàm trong tiệm. Một thước mười văn tiền, tổng cộng mua hai thước. Hai thước vải đã có thể làm được rất nhiều túi thơm rồi. Chưởng quỹ cũng là người tốt, không ép nàng phải mua nhiều vải, nàng nói muốn một thước ông liền cắt đúng một thước.

Ngoài ra, nàng còn mua hương liệu, chỉ thêu, chỉ kết tua rua và cả khung thêu. Chuyến này tốn của A Nguyên bốn mươi văn tiền, trong tay chỉ còn lại hơn hai mươi văn, nên nàng chưa mua vải làm tiểu y và dây nguyệt sự, đành đợi đến lúc kiếm được tiền rồi tính sau.

Thấy chưởng quỹ là người dễ nói chuyện, lại vừa mua đồ của ông nên nàng nảy ra ý định nhờ ông nhắn tin giúp. Nếu nàng ra trấn chờ người của thôn Trần Gia thì cũng chẳng mấy ai quen nàng, mà có quen cũng chưa chắc đã chịu giúp. Chuyện mẫu thân nàng và gã Hà Dự đến thôn Trần Gia tìm nàng chắc chắn đã đồn khắp làng trên xóm dưới, giờ nàng tuyệt đối không thể quay về đó được.

Do dự hồi lâu, A Nguyên mới mở lời:

"Chưởng quỹ, ta muốn nhờ ông giúp một việc nhỏ."

Chưởng quỹ nhìn nàng, cười đáp:

"Chỗ ta không cho mua chịu đâu nhé."

A Nguyên lắc đầu:

"Không phải mua chịu ạ, ta chỉ muốn hỏi xem chưởng quỹ có quen biết ai ở thôn Trần Gia cách đây mười dặm không?"

Trên trấn chỉ có vài tiệm vải thế này, dân làng trong vòng mười dặm đều sẽ lên trấn họp chợ, tiệm vải đã mở hơn hai mươi năm, đương nhiên ông quen biết không ít người ở các làng.

"Quen thì sao nào?"

A Nguyên ôn tồn nói:

"Chỉ là muốn nhờ chưởng quỹ nhắn giúp vài lời."

Thái độ nàng rất tốt, giọng nói dịu dàng nghe rất êm tai. Cộng thêm đôi mắt đẹp khiến chưởng quỹ nhìn cũng thấy thuận mắt, nên ông mở lời:

"Cô nương cứ nói xem muốn nhắn lời gì."

A Nguyên ngẫm nghĩ rồi nói:

"Nếu chưởng quỹ có gặp người thôn Trần Gia, xin nhờ họ nhắn lại với Vân nương - Nương tử của Trần Đại Thắng trong thôn, rằng cháu gái của bà ở trên trấn vẫn rất tốt, bảo bà đừng lo lắng."

Trần Đại Thắng là phu quân của cô cô nàng, thôn xóm cũng chỉ có bấy nhiêu chỗ, đại đa số người trong thôn đều biết nhau, dù có trùng tên thì chỉ cần biết nương tử tên Vân nương là sẽ tìm đúng người ngay.

Chưởng quỹ ngẩn người:

"Chỉ nhắn mỗi câu này thôi sao, không còn lời nào khác?"

A Nguyên khẽ lắc đầu:

"Không còn gì nữa ạ, làm phiền chưởng quỹ giúp cho một tiếng."

Chưởng quỹ mỉm cười nhận lời:

"Được thôi, cũng chỉ là nhắn một câu chuyện nhỏ thôi mà."

A Nguyên rối rít cảm ơn rồi mới bước ra khỏi tiệm. Trời vẫn còn sớm, nàng bắt đầu tính xem một trăm văn tiền Hoắc gia đưa nên mua những gì. Ngày hôm qua gạo và bột mì đã gần cạn, sau khi đóng cửa tiệm hắn đã đi mua thêm mười cân gạo và năm cân bột mì rồi.