Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 52



Nàng cất giọng trong trẻo nói với Hoắc Kình - người vẫn đang lầm lì ăn bữa sáng:

"Hoắc gia, ta ra ngoài trước đây ạ."

Nói đoạn, nàng không đi ra bằng cửa tiệm phía trước như mọi khi nữa, mà dứt khoát chọn đi đường cửa sau.

Hoắc Kình nhìn cánh cửa viện vừa khép lại, khẽ nhíu mày. Trông nàng có vẻ vẫn giống như trước, nhưng lại có gì đó rất khác. Cứ cho là có điểm không giống đi, thì cũng chỉ có thể nói là nàng đã không còn cố ý trốn tránh người trong ngõ nữa rồi.

A Nguyên vừa bước ra khỏi viện liền thầm thở phào một tiếng. Trong lòng nàng kỳ thực vẫn có chút không dám đối mặt với Hoắc gia, nhưng nàng chỉ có thể giả vờ như không hiểu những lời vạch rõ ranh giới của hắn ngày hôm qua. Bảo nàng từ bỏ nhanh như vậy, nàng rốt cuộc vẫn không cam lòng.

Vừa ra khỏi viện, mấy người hay tụ tập buôn chuyện trong ngõ bấy giờ đều đồng loạt hướng mắt nhìn về phía A Nguyên.

Mọi người trong ngõ đều đã biết tiểu nương tử trong nhà của Hoắc thợ rèn chẳng phải muội muội họ Hoắc nào cả, mà chính là cô nhân tình nhỏ được hắn giấu kỹ trong nhà. Chính vì thế, ánh mắt họ nhìn A Nguyên đều mang theo vài phần mập mờ, cợt nhả.

A Nguyên tuy có lòng muốn kết giao, nhưng ánh mắt của họ lại khiến nàng cảm thấy không thoải mái. Hơn nữa nàng quả thật cũng đang vội vã cho kịp giờ, phải mang đồ thêu đến giao lúc tiệm vừa mở cửa, còn vắng khách. Thành thử nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà chào hỏi họ.

Đêm qua A Nguyên trằn trọc không ngủ được nên làm thêm được hai chiếc túi thơm, cộng với mười chiếc làm từ mấy hôm trước, tổng cộng là mười hai chiếc.

Mang đến tiệm thêu, chưởng quỹ kiểm tra một lượt rồi đều cười khen tắm tắt. Một chiếc giá năm văn, sau khi trừ đi số tiền hương liệu và vải vóc đã ứng trước, chưởng quỹ đưa cho A Nguyên bảy mươi hai văn tiền.

Mỗi chiếc túi thơm tính ra chỉ lãi ròng được khoảng hai văn, nên trong bảy mươi hai văn này, thực chất chỉ có tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu văn là tiền công nàng kiếm được trong chuyến này. Cộng với số tiền lẻ còn dư từ trước, trong tay nàng chỉ có vỏn vẹn tám mươi lăm văn tiền.

A Nguyên lại bỏ tiền mua thêm một ít hương liệu và dây tua rua. Về phần vải vóc, tuy hai thước vải mua hôm trước cũng còn đủ để làm khoảng ba mươi cái túi thơm nữa, nhưng ngày hành kinh của nàng sắp đến rồi. Mấy chiếc yếm mặc trông không còn vừa vặn nữa, mặc vào vừa nghẹt vừa khó chịu. Nàng đành phải bấm bụng cắt thêm ba thước vải. Sau một hồi chi tiêu, tiền bạc trên tay nàng chỉ còn đúng mười văn lẻ.

A Nguyên nhìn mười văn tiền trơ trọi trong túi. Nào chỉ có túi tiền trống rỗng, đến cả cõi lòng nàng lúc này cũng trống trải hụt hẫng theo. Ý nghĩ kiếm tiền và ý nghĩ "quyến rũ" Hoắc gia bỗng chốc đều trở nên quan trọng ngang nhau.

Rời khỏi tiệm thêu, A Nguyên ghé qua chợ mua thức ăn. Mua xong ít thịt và rau xanh, nàng liền thong thả đi về. Lúc đi ngang qua tiệm mộc, bỗng nhiên có người gọi giật lại:

"Hoắc nương tử, xin dừng bước một chút."

A Nguyên chẳng biết người ta đang gọi ai nên cứ thế cắm cúi đi tiếp, nhưng chỉ một lát sau đã bị ai đó vỗ nhẹ vào vai. Nàng giật nảy mình, quay đầu lại nhìn thì thấy một phụ nhân tầm hai mươi tuổi trông khá lạ mặt.

Phụ nhân này cười nói:

"Lúc nãy ta thấy cô ở trong tiệm, gọi mấy tiếng liền mà cô chẳng thưa, nên ta mới phải đuổi theo ra đây này."

A Nguyên ngơ ngác đáp:

"Nhưng ta đâu có quen biết tỷ."

Phụ nhân kia liền bảo:

"Cô không quen ta, nhưng ta lại biết cô đấy nha, cô chẳng phải người nhà của Hoắc thợ rèn bên tiệm rèn đó sao."

Cách gọi này nghe có chút kỳ lạ, nhưng A Nguyên cũng không tiện đứng ra giải thích, đành ôn tồn hỏi:

"Tỷ tìm ta có chuyện gì không ạ?"

Phụ nhân cười hớn hở:

"Tất nhiên là có việc rồi. Ngày hôm qua Hoắc thợ rèn có đến tiệm nhà ta đặt làm cho cô một bộ bàn ghế trang điểm, một chiếc hộp trang điểm và cả tủ quần áo nữa. Nhưng hắn lại chưa chọn kiểu dáng mẫu mã, vừa khéo hôm nay gặp được cô ở đây nên ta muốn hỏi qua một chút."

Nghe vị phụ nhân nói Hoắc gia đặt làm bàn ghế, hộp trang điểm và tủ quần áo cho mình, A Nguyên bỗng chốc ngẩn ngơ, sau đó vội lắc đầu nguầy nguậy:

“Ta nghĩ tỷ hiểu lầm rồi, những thứ đó không phải đặt làm cho ta đâu."

Phụ nhân kinh ngạc thốt lên:

"Nhưng Hoắc thợ rèn nói rõ với nhà ta là làm cho tiểu nương tử trong nhà của hắn mà, chẳng nhẽ trong nhà của hắn còn có tiểu nương tử thứ hai sao?"

Tất nhiên là chỉ có một mình nàng rồi!

Đôi mắt hạnh của A Nguyên khẽ mở to:

"Hoắc gia nói là làm cho ta sao?"

Vị phụ nhân gật đầu, sau đó kéo tay A Nguyên lúc này hẵng còn đang nghệt mặt ra đi về phía sân nhà mình:

"Cô cứ vào đây xem thử đi, xem xem thích những kiểu dáng nào."

Hôm qua nghe phu quân kể lại là Hoắc thợ rèn đã tự miệng thừa nhận tiểu nương tử kia là mỹ nhân hắn nuôi trong sân, nhưng có vẻ là tiểu nương tử không chịu gật đầu đòi danh phận, hay là Hoắc thợ rèn không muốn cho danh phận gì đó. Trong lòng nàng ta tò mò đến phát điên, nhưng lại chẳng muốn đứng buôn dưa lê với đám bà tám dài lưỡi ngoài ngõ, thành ra chỉ có thể tìm cách tiếp cận tiểu nương tử này để dò hỏi ngầm.

A Nguyên bị kéo vào trong tiệm mộc, Hứa thợ mộc và cậu đồ đệ đang làm việc bấy giờ cũng thoáng ngẩn người.

Hứa nương tử liền gạt đi:

"Hai người cứ bận việc của mình đi, để ta tiếp khách."

Có lẽ chợt nhận thấy đứng ngay ngoài tiệm thì bất tiện cho việc nghe ngóng dò hỏi, mà dẫn thẳng người từ cửa chính ra hậu viện thì lại không hay lắm, Hứa nương tử nghĩ ngợi một lát rồi quay sang bảo A Nguyên:

"Tiểu nương tử này, hay là ta cùng cô qua nói với Hoắc thợ rèn một tiếng, rồi mời cô sang sân nhà ta ngồi chơi, ta sẽ nói kỹ năng hơn với cô về mấy mẫu mã kia nhé."

"Ta..."

A Nguyên định bụng từ chối, nhưng sực nhớ ra bản thân mình vốn đang muốn làm quen với mọi người, tốt nhất lại là những nữ nhân đã có chồng, thế là nàng liền nuốt lời từ chối ngược vào trong, gật đầu:

"Vậy để ta qua hỏi ý Hoắc gia một chút."

"Được thế thì còn gì bằng!"

Nụ cười trên mặt Hứa nương tử càng thêm phần rạng rỡ.

Một phụ nhân, một tiểu nương tử, mỗi người đều đang ôm một chút tính toán nhỏ trong lòng.

A Nguyên vốn tính tình nhu mì, còn Hứa nương tử lại là người thẳng thắn, bộc trực. Tiệm mộc cách tiệm rèn chỉ có vài gian nhà, suốt quãng đường ngắn ngủi ấy, Hứa nương tử cứ ríu rít nói cười với A Nguyên rất mực thân tình.

Hai người vừa đi đến trước cửa tiệm rèn, Hứa nương tử còn đang nói:

"Ta bảo cô nghe, cái bàn trang điểm này ấy à, nhất định phải đóng kiểu dáng thật đẹp..."

Âm thanh bỗng chốc nghẹn ứ lại ngay khoảnh khắc hai người ngẩng đầu bước chân vào tiệm rèn, đập vào mắt họ là cảnh tượng Hoắc Kình đang ôm chặt một nữ nhân trẻ tuổi, ăn mặc lòe loẹt, diêm dúa trong lòng.

A Nguyên trợn tròn hai mắt. Hứa nương tử ở bên cạnh lại càng chấn kinh tột độ.

Hoắc thợ rèn ngoài mặt trông có vẻ là người đoan chính, không ngờ sau lưng lại là hạng người ăn chơi hỗn loạn đến thế này!

Cái gì mà bảo tiểu nương tử nhà người ta chỉ ham tiền ham sắc chứ, đây rõ ràng là gã khốn lừa gạt con gái nhà lành, không muốn cho người ta một danh phận chính thức thì có!

Hoắc Kình sững sờ trong một nhịp thở, ngay sau đó sắc mặt hắn lập tức sa sầm xuống. Hắn dứt khoát đẩy mạnh Lưu góa phụ đang ngã dúi dụi trong lòng mình ra, lạnh giọng quát:

"Đứng cho vững vào."

Lưu góa phụ đưa mắt nhìn ra phía cửa, cố tình vờ vịt đỏ mặt, thẹn thùng cúi thấp đầu, tạo nên một bầu không khí mờ ám, khó lòng phân định đúng sai.

A Nguyên tin Hoắc gia không phải là hạng người buông thả, tùy tiện. Thế nhưng khi tận mắt nhìn thấy người đàn ông của mình đang ôm ấp một nữ nhân khác, cõi lòng nàng vẫn như bị một mũi kim nhọn hoắt đâm mạnh vào, đau đớn đến nghẹt thở.