Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 53



Ngay lúc ấy, Lưu góa phụ quay sang nhìn Hoắc Kình, nhỏ giọng hỏi:

“Hoắc đại ca, nương tử của tiệm mộc mời ta sang nhà ngồi chơi một lát. Ta có thể qua đó được không?”

A Nguyên đang ăn ở trong nhà họ Hoắc nên vẫn muốn hỏi ý hắn trước. Nếu Hoắc Kình không muốn nàng qua lại với những người trong ngõ, nàng sẽ từ chối lời mời của nương tử tiệm mộc.

Nhưng lời nàng nói lọt vào tai người khác lại giống như một cô vợ nhỏ rụt rè đang xin phép phu quân.

Lưu góa phụ không phải người trong ngõ Cây Hòe. Hơn nữa, mọi người trong ngõ cũng chỉ mới biết từ hôm qua rằng Hoắc Kình và A Nguyên không phải anh em, mà là một đôi có tình ý với nhau. Vì vậy, ả ta hoàn toàn không biết chuyện của A Nguyên, nghe vậy liền kinh ngạc trợn tròn mắt.

Đứng bên cạnh, Hứa nương tử nghe thấy giọng nói dè dặt của A Nguyên thì càng thêm chắc chắn rằng Hoắc thợ rèn là kẻ lừa gạt tình cảm của cô nương trẻ tuổi mà không muốn chịu trách nhiệm.

Hoắc Kình nhìn A Nguyên một lúc rồi khẽ gật đầu.

“Đi đi.”

A Nguyên quay sang nói với Hứa nương tử:

“Để ta về cất đồ trước, lát nữa sẽ sang.”

Giọng nói dịu dàng, mềm mại của nàng khiến ai nghe cũng dễ sinh thiện cảm. Nghĩ rằng nàng bị lừa gạt, Hứa nương tử lập tức thấy thương xót cô nương nhỏ này.

A Nguyên cúi đầu, lặng lẽ đi ngang qua Hoắc Kình và Lưu góa phụ. Ánh mắt Lưu góa phụ dừng trên vầng trán trắng mịn và hàng mi cong vút của nàng, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Vừa bực bội vừa không cam tâm.

Chẳng lẽ nàng ta đã bị cô nương này nhanh chân giành mất người rồi sao?

A Nguyên đi qua cửa hàng, vào hậu viện. Thấy nàng đi khuất, Hoắc Kình nhìn theo một lúc rồi nói:

“Ta vào trong một lát.”

Nói xong, hắn quay người đi về phía hậu viện.

Trong cửa hàng chỉ còn lại Hứa nương tử và Lưu góa phụ nhìn nhau.

Hứa nương tử vốn biết tiếng Lưu góa phụ là người lẳng lơ, thích v* v*n đàn ông khắp nơi. Không nhịn được, nàng lên tiếng châm chọc:

“Có vài người đúng là chẳng biết xấu hổ. Lần nào vấp ngã cũng ngã đúng vào lòng đàn ông, lại còn là đàn ông đã có người thương. Không hiểu da mặt sao mà dày đến vậy. Ngươi nói có đúng không, Lưu góa phụ?”

Lưu góa phụ bị ám chỉ thẳng thừng, tức đến đỏ bừng cả mặt. Muốn cãi lại nhưng như vậy chẳng khác nào tự nhận người kia là mình, đành phải cắn răng im lặng.

A Nguyên mang thức ăn vào bếp. Vừa quay người lại, nàng đã thấy Hoắc Kình đứng ngoài cửa.

Nhớ đến cảnh hắn vừa đỡ Lưu góa phụ, trong lòng nàng lại dâng lên cảm giác chua xót như vừa uống phải một vò giấm lâu năm.

Chua đến nghẹn lòng.

“Hoắc đại ca...”

Nàng khẽ gọi, giọng buồn buồn.

Hoắc Kình nói:

“Ta chỉ muốn hỏi xem tiền mua thức ăn còn đủ dùng không.”

A Nguyên cúi đầu đáp:

“Vẫn đủ.”

Hắn đứng chắn ngay cửa bếp, khiến nàng nhất thời không thể đi ra. Hai người đều không biết phải nói gì thêm, không khí trở nên im lặng.

Một lúc lâu sau, Hoắc Kình mới lên tiếng:

“Lúc nãy ta đang rèn sắt. Khi vừa quay người lại, Lưu góa phụ đột nhiên ngã về phía ta. Bên cạnh là lò lửa, ta không thể đẩy ả ta ra ngay được.”

“Nếu thật sự đẩy người ngã bị thương, e rằng ả ta sẽ bám lấy không buông.”

A Nguyên nghe vậy thì sững người. Một lúc sau mới nhận ra, Hoắc Kình đang giải thích với nàng rằng giữa hắn và Lưu góa phụ không có gì cả.

Vị chua trong lòng lập tức tan biến, chỉ còn lại niềm vui âm thầm lan tỏa.

Nhưng vui mừng xong, nàng lại thấy khó hiểu.

A Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn:

“Ta biết Hoắc đại ca không phải người tùy tiện. Chỉ là... vì sao huynh lại giải thích những chuyện này với ta?”

Hoắc Kình thoáng khựng lại trước câu hỏi ấy, rồi nghiêm giọng đáp:

“Ta chỉ cảm thấy nàng nên biết.”

Quả thật, hắn chỉ nghĩ rằng nàng cần biết chuyện này, chứ chưa từng suy nghĩ sâu xa hơn.

Nói xong, Hoắc Kình quay người rời đi. Vài bước sau, hắn vén rèm trở lại cửa hàng.

A Nguyên đứng ngây người trong bếp, vẻ mặt ngơ ngác.

Hoắc đại ca... rốt cuộc có ý gì?

Sao nàng mãi vẫn không hiểu?

*

Ngoài cửa hàng, Lưu góa phụ vẫn chưa rời đi. Thấy Hoắc Kình quay lại một mình, ả ta đưa mắt nhìn về phía sau lưng hắn.

Không thấy A Nguyên đi ra, ả ta miễn cưỡng cười hỏi:

“Hoắc thợ rèn, cô nương lúc nãy là nha đầu trong nhà sao?”

Vừa nghe câu này, Hứa nương tử lập tức trừng mắt nhìn sang. Hoắc Kình cũng khẽ nhíu mày.

Thấy sắc mặt hai người thay đổi, Lưu góa phụ hơi chột dạ nhưng vẫn giả vờ vô tội:

“Chẳng lẽ ta hiểu lầm sao? Chỉ là thấy quần áo cô nương ấy đã cũ nên mới nghĩ vậy.”

A Nguyên đang mặc quần áo cũ của cô mình, vá víu nhiều chỗ, quả thật không đẹp mắt.

Nghe Lưu góa phụ nói vậy, Hứa nương tử nhìn Hoắc Kình với ánh mắt càng thêm khó hiểu.

Rõ ràng kiếm được không ít tiền, ngày nào cũng có thịt cá, vậy mà lại không mua cho cô nương ấy vài bộ quần áo tử tế.

Hoắc Kình nhìn Lưu góa phụ, giọng lạnh hẳn đi:

“Nàng ấy không phải nha đầu.”

Sắc mặt hắn lạnh lùng hơn thường ngày vài phần. Lưu góa phụ lập tức hiểu ra.

Cô nương kia đúng là người trong lòng của Hoắc Kình.

Ả ta không cam tâm.

Từ nửa năm trước, ả ta đã để mắt đến Hoắc thợ rèn. Dù không mong được hắn cưới làm vợ, nhưng nếu có thể qua lại với hắn vài lần, lại kiếm thêm chút lợi lộc thì cũng tốt.

Đã có người thứ nhất thì biết đâu sẽ có người thứ hai. Ả ta vẫn còn cơ hội.

Nghĩ vậy, Lưu góa phụ không muốn làm căng, liền cười xin lỗi:

“Là ta hiểu lầm.”

Hoắc Kình không đáp lời, quay người tiếp tục rèn sắt.

Một lúc sau, A Nguyên từ trong nhà bước ra. Nàng nhìn Hoắc Kình một cái rồi quay sang Hứa nương tử, nhẹ giọng nói:

“Ta xong rồi.”

Từ lúc bước ra, nàng không hề nhìn Lưu góa phụ lấy một lần.

Nàng từng gặp ả ta một lần trước đây, không chắc ả ta có nhận ra mình hay không. Dù đang đeo khăn che mặt, nàng vẫn muốn cẩn thận hơn, tránh đối diện ánh mắt và hạn chế tiếp xúc.

Thấy Lưu góa phụ vẫn chưa có ý định rời đi, Hứa nương tử xoay chuyển ý nghĩ rồi cười nói:

“Thấy Lưu góa phụ hay qua giúp tiệm rèn của Hoắc thợ rèn như vậy, không biết khi nào mới ghé sang giúp cửa hàng nhà ta một tay?”