Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 54



Lưu góa phụ vốn không có thu nhập, ngày thường đều dựa vào dăm ba lời ngon tiếng ngọt để bòn rút chút tiền bạc tiêu xài từ những gã đàn ông đến vụng trộm với mình. Nhưng số tiền đó chỉ vừa đủ cho ả chi dùng, chứ đâu có dư dả để đến tiệm rèn mua đồ thường xuyên. Mỗi lần ả mò đến đây, nếu không mua vài cây kim khâu thì cũng là sửa mấy món đồ lặt vặt, một lần chỉ tốn có vài văn tiền, đào đâu ra tiền lẻ mà lui tới tiệm mộc làm gì?

Hứa nương tử nói thế, chẳng phải là đang muốn vạch trần tâm tư nghe ngóng của ả ngay trước mặt mọi người sao? Cho dù Hoắc thợ rèn vốn đã sớm biết rõ tim đen của ả, nhưng việc bị người ta bóc mẽ công khai giữa bàn dân thiên hạ lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Nụ cười trên mặt Lưu góa phụ khựng lại, có chút gượng gạo nói:

"Ta chợt nhớ ra ở nhà còn có chút việc, xin phép về trước vậy."

Nói đoạn, ả ta xách giỏ vội vã rời đi. Hứa nương tử nhìn theo bóng lưng hớt hải chạy trốn của ả, khẽ hừ lạnh một tiếng trong lòng.

Ngay sau đó, nàng ta thu hồi ánh mắt, cười hớn hở bảo với A Nguyên:

"Chúng ta qua viện nhà ta nói chuyện đi."

Nói rồi, nàng ta rất mực thân tình mà nắm lấy tay A Nguyên dắt ra khỏi tiệm.

Hoắc Kình tay cầm kìm nung sắt, ánh mắt vẫn hướng về phía cửa ra vào. Ánh mắt hắn găm chặt trên bộ y phục đang mặc trên người A Nguyên, cho đến khi bóng dáng nàng hoàn toàn khuất dạng mới chịu thu hồi tầm mắt.

Y phục quả thực đã quá cũ, hơn nữa lại không hề vừa vặn. Mà thứ không vừa vặn đâu chỉ có lớp áo mặc bên ngoài.

Trong tâm trí Hoắc Kình gần như ngay lập tức hiện lên khung cảnh mấy hôm trước khi nàng mặc chiếc yếm không vừa người hớt hải chạy ra ngoài. Hơi thở bỗng chốc nghẹn lại, hắn vội dời mắt nhìn về phía thanh sắt đang nung đỏ rực.

Thần sắc ngoài mặt trông thì có vẻ bình thản, nhưng yết hầu hắn đã liên tục trồi sụt mấy bận, đôi mắt đen sâu thẳm chợt tối sầm lại, đong đầy những suy tư u uẩn. Thanh sắt trong lò đã nung đỏ từ lâu mà hắn vẫn quên bẵng, chưa từng kẹp ra khỏi bếp lửa.

Cõi lòng hắn bấy giờ, nửa điểm cũng chẳng thể bình yên.

A Nguyên đi theo Hứa nương tử sang tiệm mộc. Hứa nương tử tự giới thiệu qua về bản thân mình, còn A Nguyên chỉ khẽ thốt nói mình họ Tô, chứ không hề để lộ tên thật.

Họ Tô là họ của phụ thân A Nguyên. Kể từ khi rời khỏi nhà họ Hà, nàng đã không còn muốn có bất cứ dây dưa gì với nhà đó nữa, đương nhiên nàng lại càng không thể nói với người ngoài rằng mình họ Hà.

Hai người đi ngang qua ngõ nhỏ, người xung quanh đều đồng loạt ngoái nhìn với ánh mắt đầy hiếu kỳ. Có người không nhịn được liền lên tiếng dò hỏi:

"Hứa nương tử, cô đang dẫn nương tử nhà Hoắc thợ rèn đi đâu đấy?"

Được gọi là "nương tử nhà Hoắc thợ rèn" xem ra vẫn còn là một cách gọi dễ nghe, bởi lẽ ai nấy đều thừa biết mối quan hệ giữa hai người họ vốn danh không chính ngôn không thuận. Thế nhưng cái thời buổi loạn lạc này, bất kể là nữ nhân có chồng hay không có chồng, hay là những cô nương chưa gả đi chăng nữa, kẻ chọn cách khép hờ cánh cửa để làm nơi buôn phấn bán hương kín đáo nhiều không sao đếm xuể.

So với những chuyện đồi bại đó, việc Hoắc thợ rèn nuôi một tiểu nương tử trong viện xem ra vẫn còn là chuyện hết sức bình thường. Giống như mấy nhà quyền quý, chẳng phải họ cũng nuôi năm thê bảy thiếp ở bên ngoài đó sao. Hoắc thợ rèn chưa lập gia thất, nuôi một nữ nhân trong nhà cũng chẳng có ai nói năng được gì, có điều rắc rối duy nhất là sau này nhi nữ nhà lành sẽ chẳng ai thèm gả cho hắn nữa.

Hứa nương tử liền đáp lại một câu:

"Ta dẫn cô ấy sang viện nhà ta ngồi chơi nói chuyện chút thôi."

Mấy mụ đàn bà nghe thấy thế lập tức hào hứng hẳn lên, nhao nhao đòi theo:

"Hay là chúng tôi cũng sang viện nhà cô chơi một chuyến nhé?"

A Nguyên đang khẽ cúi đầu, nghe thấy họ đòi đi cùng thì tim bỗng thắt lại, nàng thực sự không thể ứng phó nổi với ngần ấy người.

Hứa nương tử cười bảo:

"Tiểu nương tử nhà họ Hoắc tính tình bẽn lẽn lại nhút nhát, ta sợ các thẩm qua làm cô ấy sợ mất, thôi để hẵng dịp sau đi."

Mặt mấy mụ hàng xóm thoáng cứng đờ, trong bụng thầm nghĩ: Người đã lôi người ta về tận viện nhà mình rồi còn bày đặt sợ người khác làm tiểu nương tử sợ hãi cái nỗi gì nữa!

Hứa nương tử quả thực không muốn để họ chen chân vào rồi người một câu tôi một lời mà làm tiểu nương tử hoảng sợ. Nàng ta bây giờ là thật lòng xót thương cho tiểu cô nương này.

Hứa nương tử đại khái là vì bản thân tính tình quá đỗi thẳng thắn, bộc trực, không câu nệ tiểu tiết, nên nàng ta ta cực kỳ thích kết giao, ở chung với những tiểu nương tử kiều diễm mềm mại, tính tình ôn nhu nói năng lại ngọt ngào dễ nghe. Nàng ta thậm chí còn từng đùa với tướng công của mình rằng nếu mình sinh ra làm thân nam nhi, nhất định sẽ là một gã lãng tử đa tình.

Nàng ta dẫn A Nguyên vào trong cái sân nhỏ của nhà mình rồi thuận tay đóng chặt cửa viện lại, cách biệt hoàn toàn với những ánh mắt dòm ngó, soi mói từ bên ngoài.

Trong sân nhà Hứa nương tử có dựng một giàn nho, hiện tại đang đúng vào mùa nho ra quả. Chỉ thấy trên giàn treo lủng lẳng từng chùm nho xanh mướt, căng mọng vô cùng bắt mắt, khiến người ta nhìn vào mà thèm thuồng nhỏ dãi. Dưới giàn nho có kê một bộ bàn ghế nhỏ.

Hứa nương tử dẫn A Nguyên đến ngồi dưới giàn nho, cười nói:

"Cô thật là có phúc ăn uống nha, chùm nho này vừa vặn đến độ hái được rồi, rượu hoa quả ta tự tay ủ từ năm ngoái cũng vẫn còn. Cô cứ ngồi đây đợi chút, ta vào rửa ít quả mang ra."

Nói rồi, nàng ta ấn A Nguyên ngồi xuống, vào trong nhà mang ra một bầu rượu hoa quả nhỏ, lại dùng kéo cắt một chùm nho mang đi rửa sạch.

Một lát sau, Hứa nương tử bưng ra một chậu nước rửa quả, đon đả mời mọc:

"Cô mau nếm thử đi."

Trên mặt A Nguyên hẵng còn đang đeo khăn che mặt, thành thử bất tiện cho việc ăn uống. Hứa nương tử tinh ý nhận ra ngay, nhưng nàng ta cũng không gặng hỏi lý do vì sao nàng phải che mặt, chỉ bảo:

"Lát nữa lúc về ta sẽ cắt cho cô một chùm mang theo, lại chiết thêm ít rượu hoa quả cho cô đem về nếm thử, uống cái rượu này vào, buổi tối ngủ ngon giấc cực kỳ."

A Nguyên vội vàng xua tay từ chối:

"Tỷ không cần phải khách khí như vậy đâu ạ."

Hứa nương tử gạt đi:

"Đều là đồ nhà tự trồng tự ủ cả, đáng bao nhiêu tiền đâu cơ chứ. Với lại hôm kia người đàn ông nhà cô còn mang sang biếu nhà tôi một bữa thịt thịnh soạn mà, coi như đây là chút quà đáp lễ đi."

A Nguyên hơi ngẩn ra, Hoắc gia hôm kia mang thịt sang tặng cho nhà họ Hứa sao?

Chưa đợi A Nguyên kịp nghĩ xem đó rốt cuộc là loại thịt gì, Hứa nương tử đã kéo tay nàng rỉ rả dặn dò:

"Cái mụ ở trong tiệm lúc nãy ấy, cô nhất định phải đề phòng cẩn thận vào. Mụ ta ấy à, chuyên môn chỉ thích dòm ngó, tăm tia đàn ông nhà người khác thôi, cô chỉ cần lơ là một chút là mụ ta sẽ quyến rũ gã thợ rèn nhà cô ngay."

A Nguyên cuống quýt định lên tiếng giải thích rằng Hoắc gia không phải người đàn ông của nàng, thế nhưng, giải thích thế nào cho đúng mực thì nàng lại vấp phải cái khó. Vả lại nàng và Hứa nương tử cũng chưa tính là thân thiết, nói nhiều lại dễ thành nói hớ, nói sai.

Suy tính một hồi, nàng chỉ đành lý nhí thanh minh:

"Ta và Hoắc gia thực ra không phải như tỷ nghĩ đâu ạ."

Hứa nương tử ghé sát mặt lại gần nàng, cũng cố ý hạ thấp giọng hỏi:

"Không phải như ta nghĩ, thế thì là như thế nào?"

Thấy Hứa nương tử bất thình lình ghé sát lại gần, A Nguyên giật nảy mình. Nàng vuốt ngực trấn tĩnh lại tâm thần một lát rồi mới thành thật đáp:

“Ta vốn là kẻ lâm vào cảnh không nhà để về, là do Hoắc gia tốt bụng rủ lòng thương xót, thu lưu ta mà thôi.”

Nghe xong câu nói này của nàng, trong đầu Hứa nương tử lập tức tự động hiện lên tình tiết của vô số cuốn tiểu thuyết diễm tình cổ xưa: Tiểu nương tử tội nghiệp không chốn dung thân, nam nhân tham lam nhìn trúng nhan sắc xinh đẹp liền lừa gạt cô nương về nhà, chiếm đoạt thân xác người ta xong xuôi rồi lại rũ bỏ trách nhiệm, không chịu cho một danh phận đàng hoàng.

Hình tượng Hoắc thợ rèn chính trực trong lòng Hứa nương tử bỗng chốc sụp đổ cái rầm, rơi rụng xuống tận đáy xã hội.

Nàng ta vỗ đùi cái đét, quả quyết bảo:

"Bất kể là tốt bụng hay ác ý, hiện tại đối với cô mà nói, việc quan trọng nhất, cấp bách nhất chính là phải làm sao bắt gã Hoắc thợ rèn kia cưới cô vào cửa, danh chính ngôn thuận cho cô một cái danh phận!"

Nghe thấy năm chữ "bắt Hoắc thợ rèn cưới cô", trái tim A Nguyên bỗng nảy lên một nhịp rộn ràng, đôi mắt hạnh của nàng cũng lập tức sáng bừng lên lấp lánh. Nàng ngước đôi mắt ngập tràn sự hiếu kỳ và mong đợi nhìn Hứa nương tử, lí nhí hỏi:

"Vậy... vậy ta nên làm thế nào bây giờ ạ?"