Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 73



Vân nương đang đưa nữ nhi trở về thôn Trần Gia thì đụng ngay Lưu goá phụ ăn mặc lòe loẹt đi tới.

Bình thường lúc đông người, Lưu góa phụ sẽ tránh xa hai người họ. Nhưng lúc này chỉ có Vân nương và nữ nhi bà, nên ả ta không nhịn được mà tiến lên dò hỏi.

Trước đó ở tiệm rèn gặp đôi phu phụ đi tìm nữ nhi, Lưu góa phụ vô cùng tò mò.

“Vân nương, đứa cháu gái đến nương nhờ nhà bà đâu rồi? Sao lâu lắm không thấy nữa?”

Vân nương nhíu mày, rồi nói:

“Ta cũng không biết nó đi đâu.”

Vừa nói, Vân nương vừa kéo nữ nhi mình nhanh chóng rời đi, rõ ràng không muốn nhiều lời với ả ta.

Nhìn hai mẫu tử kia vội vã đi ngang qua mình rồi tránh xa, Lưu góa phụ hướng theo bóng lưng họ khinh miệt “phỉ” một tiếng.

Đang định lên trấn xem tiệm rèn của Hoắc thợ rèn có mở cửa chưa thì nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa đến gần.

Ả ta quay đầu nhìn lại, liền thấy Hoắc thợ rèn cưỡi một con ngựa đen bóng loáng đang phi tới.

Anh tuấn cao lớn, oai phong lẫm liệt, nhìn đến mức đôi mắt Lưu góa phụ lấp lánh.

Hoắc Kình ghìm cương ngựa dừng lại trước mặt Lưu goá phụ, trầm giọng hỏi:

“Nhà Vân nương ở đâu?”

Lúc còn ở tiệm rèn, Hoắc Kình từng nghe Lưu góa phụ nhắc tới tên cô cô của A Nguyên khi nói chuyện với phu thê Hà Dự.

Nghe thấy hai chữ “Vân nương”, Lưu góa phụ lập tức hoàn hồn.

Thì ra không phải tới tìm ả ta!

Sắc mặt lập tức tối sầm lại, nhưng lại tò mò vì sao Hoắc thợ rèn muốn tìm Vân nương, bèn chỉ về một hướng:

“Vừa rồi bà ấy dẫn trưởng nữ đi về phía đó.”

Lời vừa dứt, ả ta còn chưa kịp phản ứng thì một trận bụi đất đã tung lên chui thẳng vào mũi miệng.

Ả ta ho sặc sụa một hồi.

Đến khi hoàn hồn lại thì không còn thấy bóng dáng Hoắc thợ rèn đâu nữa!

Vân nương dẫn Đại Hoa còn chưa vào thôn đã bị chặn lại.

“Hoắc thợ rèn?”

Nhìn người đàn ông trước mặt vừa nhảy xuống ngựa, Vân nương ngẩn người.

Hoắc thợ rèn ở Thanh Thủy trấn sao lại xuất hiện ở thôn Trần Gia?

Lại còn xuất hiện ngay trước mặt bà?

Hoắc Kình sải bước tới, dừng trước mặt Vân nương.

Khẽ chắp tay hành lễ, rồi trực tiếp hỏi:

“Xin hỏi, A Nguyên hiện giờ ở đâu?”

Nghe thấy tên A Nguyên, Vân nương vốn còn đang khó hiểu lập tức đầy vẻ cảnh giác nhìn Hoắc Kình.

“Hoắc thợ rèn, sao ngươi biết A Nguyên nhà ta?”

Hoắc Kình muốn nói gì đó, nhưng nhất thời nghẹn lời, không biết nên bắt đầu từ đâu.

A Nguyên chưa từng nhắc với cô cô mình rằng nàng ở trong tiệm rèn, điều này Hoắc Kình rất rõ.

Nếu cô cô nàng biết, sớm đã tìm tới rồi.

Nhưng nếu trả lời không đủ thỏa đáng, chỉ e rằng A Nguyên đã gả cho người khác mất rồi, không còn kịp nữa.

Suy nghĩ trong chớp mắt, Hoắc Kình trầm giọng nói:

“Ta và A Nguyên đã tự ý đính ước với nhau, mong cô cô thành toàn.”

Vốn dĩ Hoắc Kình có gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Cho nên khi nói câu này, hoàn toàn không nhìn ra chút dấu vết nói dối nào.

Vân nương vừa nghe bốn chữ “tự ý đính ước” thì mắt mở tròn xoe.

Một lúc lâu sau mới nghẹn ra được một câu:

“Ai là cô cô của ngươi!”

Câu “tự ý đính ước” này là Hoắc Kình nói trong lúc nóng lòng.

Nếu không nói như vậy, e rằng sau hôm nay, A Nguyên thật sự sẽ trở thành thê tử của người khác.

Nhưng trăm tính ngàn tính, Hoắc Kình lại không tính tới chuyện hắn nuôi một tiểu nương tử trong nhà đã lan truyền khắp trấn Thanh Thủy.

Trấn Thanh Thuỷ nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ.

Trước đây Vân nương chưa từng nghe tin đồn này, nhưng lâu dần rồi cũng nghe thấy.

Chỉ mấy ngày trước, Vân nương từ miệng phụ nhân cùng thôn biết được Hoắc thợ rèn ở trấn nuôi một mỹ kiều nương không danh không phận trong nhà.

Bởi vậy ấn tượng về hắn lập tức trở nên rất tệ.

Giờ hắn lại còn nói đã tự ý định ước với A Nguyên, sao có thể không khiến Vân nương tức chết được!

Vân nương mắng:

“Ngươi gọi ai là cô cô hả?”

Dừng lại một chút rồi tiếp tục quát:

“Ngươi đừng hòng hủy hoại danh tiếng A Nguyên nhà ta, A Nguyên là một cô nương tốt!”

Sắc mặt Hoắc Kình vẫn bình tĩnh như thường, nghiêm túc nói:

“Nếu cô cô không tin, có thể hỏi A Nguyên.”

Khi nói câu này, Hoắc Kình cũng đang thăm dò.

Hắn muốn quan sát lời nói và biểu cảm của Vân nương để suy đoán xem A Nguyên có thật sự đã gả chồng hay chưa.

Nếu chuyện đó là giả, bây giờ đuổi theo vẫn còn kịp.

Trong lòng Vân nương giật mình.

Nhìn biểu cảm của hắn không giống giả vờ.

Hơn nữa còn có thể gọi đúng tên A Nguyên...

Chẳng lẽ A Nguyên thật sự bị hắn lừa rồi?

Nhưng A Nguyên ngoan ngoãn, biết an phận thủ thường như vậy.

Tuyệt đối không thể tùy tiện tự ý đính ước với người khác.

Nghĩ đến đây, Vân nương lập tức cứng rắn hơn.

Cho dù người trước mặt là một nam nhân cường tráng, bà vẫn trừng mắt nhìn thẳng:

“Ngươi đừng có ăn nói lung tung nữa, danh tiết của nữ nhi không thể để vài câu nói của ngươi hủy hoại được!”

Biết bà đang đề phòng mình, Hoắc Kình lại nói:

“Lúc ta quen biết A Nguyên là khi nàng trốn khỏi thôn Hà Gia.”

Hắn dùng chữ “trốn”, chứ không phải “bỏ nhà đi”.

Bởi vậy câu nói này khiến Vân nương sững sờ.

Vân nương vẫn luôn cho rằng ngoài tên súc sinh Hà Dự kia ra, chỉ có người cô cô như bà biết A Nguyên không phải bỏ nhà đi, mà là chạy trốn.

Ngay cả mẫu thân nàng cũng không biết A Nguyên thực ra là trốn đi!

Vậy Hoắc thợ rèn này làm sao biết được?!

Ngoài việc chính miệng A Nguyên nói cho hắn nghe, Vân nương không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.

Trong lòng Vân nương lập tức trở nên vô cùng phức tạp.

Lúc này Hoắc thợ rèn đối diện lại nói:

“Nếu chỉ vì muốn tìm cho A Nguyên một nơi nương thân mà tùy tiện gả nàng đi, e là không ổn.”

Nghe vậy, mắt Vân nương mở còn lớn hơn nữa.

Chuyện này mà hắn cũng biết!

Đại Hoa đứng bên cạnh tính tình thẳng thắn, buột miệng nói:

“Biểu tỷ không có gả chồng, tỷ ấy chỉ là đi... ưm...”

Lời còn chưa nói hết đã bị mẫu thân bịt miệng lại.

Vân nương không dám tùy tiện tiết lộ nơi A Nguyên đang ở cho người khác.

Hơn nữa bà vốn chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với Hoắc thợ rèn.

Cho nên mặc kệ có tự ý đính ước hay không.

“Ta không biết A Nguyên đi đâu, ngươi đừng hỏi ta. Cho dù ta có biết, ta cũng sẽ không nói cho ngươi!”

Khoảnh khắc nghe được câu: “Biểu tỷ không có gả chồng”

Tảng đá nặng ngàn cân đè trong lòng Hoắc Kình lập tức được trút bỏ.