Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 74



Vân nương rất tinh mắt, nhìn thấy phía sau một gốc cây lớn ở đằng xa có lộ ra một góc váy màu hồng đào.

Bà lập tức nghĩ tới Lưu góa phụ vừa mới gặp ở phía trước, nên người trốn sau gốc cây rất có khả năng chính là Lưu góa phụ!

Sợ ả ta nghe được những điều không nên nghe, Vân nương vội hạ thấp giọng:

“Ngươi đi đi, ta thật sự không biết A Nguyên ở đâu, cho dù có biết cũng tuyệt đối sẽ không nói cho ngươi.”

Nói xong, bà kéo nữ nhi quay người vội vã rời đi.

Hoắc Kình nhìn bóng lưng Vân nương rời xa, không ngăn cản, chỉ nhận ra phía sau có người lén lút theo dõi, ánh mắt hơi trầm xuống.

Hắn đanh mặt quay đầu nhìn lại một cái.

Đại khái cũng biết là ai, nhưng hiện tại hắn không có thời gian rảnh để để ý tới ả ta.

Nếu Vân nương không chịu nói, vậy hắn tự mình đi tra.

Chỉ cần nàng vẫn chưa gả chồng là được.

Hoắc Kình hối hận rồi, cũng đã nghĩ thông suốt.

Chẳng qua chỉ là vai vế mà thôi.

A Nguyên đâu phải là người nhà họ Hà, cho dù mẫu thân nàng là người nhà họ Hà thì đã sao?

Chỉ cần hắn đủ cứng rắn, người khác nói vài câu đàm tiếu thì có sao?

Nếu không được chấp nhận, cùng lắm rời khỏi trấn Thanh Thủy, đi về phương Bắc cũng chẳng có gì ghê gớm.

Chỉ là hắn tỉnh ngộ quá muộn.

A Nguyên e rằng đã đi rất xa rồi.

Nghĩ tới đây, ngay cả hơi thở hít vào lồng ngực cũng như mang theo từng luồng khí lạnh.

A Nguyên rốt cuộc đã đi đâu?

Hoắc Kình trầm tư một lát.

Hắn nhớ tới việc A Nguyên thường làm đồ thêu đem tới cửa hàng trong trấn giao bán.

Chỉ cần nơi nàng tới không quá xa trấn Thanh Thủy, nhất định nàng vẫn sẽ mang đồ thêu tới cửa hàng đó.

Hiện giờ chỉ cần tìm được đó là cửa hàng thêu nào, rồi ôm cây đợi thỏ là được.

A Nguyên là người có tính cách tùy ngộ nhi an, cho nên đi tới đâu cũng có thể nhanh chóng thích nghi.

Ở ni cô am được vài ngày, A Nguyên cũng khoác lên người một bộ áo ni cô màu xám.

Áo rộng thùng thình, lại đội thêm một chiếc mũ ni cô hơi lớn che kín tóc, nhìn chẳng khác nào một tiểu ni cô xinh xắn.

Mà lúc này phía sau A Nguyên đang có bốn cái đầu trọc nhỏ từ hai đến năm tuổi đi theo.

Sư thái trên núi nói không cần nàng phải trợ cấp tiền bạc, chỉ cần giúp trông nom mấy tiểu đoàn tử này là được.

Vì vừa mới bắt đầu chăm chúng nên tạm thời A Nguyên cũng không có thời gian làm thêu thùa.

Ngày trước khi rời đi, nàng đã giao hết toàn bộ khăn tay và túi thơm mà chưởng quầy đặt làm.

Hiện giờ trong tay nàng cũng có khoảng hai trăm hai mươi văn tiền.

Nàng đã nói với chưởng quầy rằng sau này có lẽ không tiện thường xuyên mang đồ thêu tới nữa, mong có thể kéo dài thời gian giao hàng.

Mà chưởng quầy khó khăn lắm mới gặp được một tiểu nương tử khéo tay như vậy, nên cũng đồng ý.

Ông nói chỉ cần nàng có thời gian thì làm thêm khăn tay, túi thơm hay túi đựng đồ.

Chỉ cần ông đang cần mà nàng vừa khéo mang tới, có bao nhiêu ông cũng sẽ thu.

Ban ngày A Nguyên phải trông lũ tiểu đoàn tử, thỉnh thoảng còn xuống nhà bếp phụ việc.

Cho nên chỉ tới tối trước khi đi ngủ mới có thể thêu thùa một chút.

Muốn mang thêm một đợt đồ thêu tới giao, e rằng cũng phải nửa tháng sau.

“Tô cư sĩ, Tô cư sĩ, Huệ Tố không bước qua được ngưỡng cửa.”

Giọng trẻ con non nớt vang lên từ phía sau.

A Nguyên quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Huệ Tố, cái đầu trọc nhỏ tuổi nhất mới hai tuổi, đang ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn nàng bằng đôi mắt đen tròn xoe.

Trái tim A Nguyên lập tức bị đôi mắt long lanh ấy làm mềm nhũn.

Trước mặt Huệ Tố là chiếc ngưỡng cửa cao tới bụng nhỏ của bé, chặn mất đường đi.

Ngưỡng cửa chính và ngưỡng cửa lớp thứ hai của ni cô am đều cao hơn nhà dân bình thường.

A Nguyên từng nghe mấy tiểu ni cô khác nói.

Trước đây Huệ Tố cũng đã thử rất nhiều lần muốn bò qua ngưỡng cửa này.

Nhưng lần nào cũng ngã lăn, đập đầu.

Cuối cùng bé chẳng buồn cố nữa.

Không qua được thì để người khác bế qua.

A Nguyên khẽ mỉm cười.

Rồi quay người lại bế bé lên.

Một cục bông mềm mềm, trên người còn mang theo mùi sữa nhàn nhạt, ôm trong lòng vô cùng dễ chịu.

Huệ Tố ngoan ngoãn tựa lên vai A Nguyên, giọng trẻ con hỏi:

“Huệ Tố là do sư phụ nhặt về, Tô cư sĩ cũng là do sư phụ nhặt về sao?”

Trẻ con trong am phần lớn là cô nhi.

Hoặc là những đứa trẻ bị các gia đình chỉ thích nam nhi bỏ trước cổng ni cô am.

Huệ Tố chính là một trong số đó.

A Nguyên đau lòng xoa xoa cái đầu trọc nhỏ của bé:

“Ta là tự mình lên núi.”

“Vậy mẫu thân của Tô cư sĩ cũng không cần Tô cư sĩ nữa sao?”

Trẻ con nói chuyện luôn không kiêng dè.

A Nguyên không giận, chỉ lắc đầu:

“Cũng không phải là không cần ta...”

“Vậy vì sao Tô cư sĩ lại lên núi?”

Nụ cười trên mặt A Nguyên nhạt đi đôi chút.

Nàng hơi cụp mắt xuống, lẩm bẩm:

“Ta không còn nơi nào để đi nữa.”

Sau khi nàng rời đi, Hoắc gia đại khái cũng chẳng có cảm giác gì.

Có lẽ ngay cả chuyện đêm đó đã làm gì cũng quên mất rồi.

Nghĩ tới chuyện này, cục tức trong lòng A Nguyên vẫn chưa tan.

Cho dù là ân nhân cũng không thể bắt nạt người khác như vậy!

Hừ!

A Nguyên bĩu môi, ôm tiểu Huệ Tố đầu trọc đi về thiền phòng.

Phía sau là mấy cái đầu trọc nhỏ ngoan ngoãn đi theo, xếp hàng từ cao xuống thấp.

Hoắc Kình canh chừng suốt nửa tháng.

Nhưng vẫn không đợi được con thỏ nhỏ đã chạy khỏi lồng kia.

Hắn canh bao lâu thì tiệm rèn đóng cửa bấy lâu.

Cộng thêm những ngày trước đó hắn đi vắng, tiệm rèn đã nửa tháng không mở cửa.

Hiện giờ cả ngõ Hòe Thụ đều biết tiểu nương tử được hắn nuôi trong viện đã bỏ đi mất.

Ngoài phu thê Hứa thợ mộc không tin ra.

Không chỉ người trong ngõ Hòe Thụ, mà cả người trong trấn đều nói tiểu nương tử hắn nuôi là một kẻ ăn cháo đá bát.

Mang theo tiền bạc rồi nửa đêm chạy theo tình nhân khác.

Chu goá phụ, chủ nhà của tiệm rèn, nghe được những lời đồn này thì sợ tiền thuê nhà của mình cũng bị tiểu nương tử kia cuỗm mất.

Vì thế trời còn chưa sáng hẳn đã vội vàng chạy tới thu tiền thuê.

Trời vừa tờ mờ sáng bà đã tới ngõ, gõ cửa hậu viện tiệm rèn.

Vừa gõ vừa lớn tiếng gọi vào trong:

“Hoắc thợ rèn có ở đó không? Ta là bà Chu đây, tới ngày nộp tiền thuê rồi!”

Những người còn đang ngủ nghe tiếng gọi ầm ĩ ấy liền tức giận chửi mấy câu trong nhà.

Tiếng chửi vang ra ngoài ngõ.

Nhưng bà Chu chẳng hề sợ hãi.

Trước đây lúc còn sống ở ngõ Hòe Thụ, bà vốn nổi tiếng đanh đá và lắm lời.

Chỉ có người khác sợ bà, chứ chưa bao giờ có chuyện bà phải sợ người khác.