Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 94



A Nguyên ở nhà họ Hà có một căn phòng nhỏ riêng của mình. Nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, ngoài một chiếc giường gỗ đơn sơ ra thì cũng chỉ có một chiếc bàn được đóng sơ sài bằng vài tấm ván. Ngay cả chiếc gương đồng kia cũng là nàng dành dụm bạc suốt một thời gian dài mới mua được.

Hoắc Kình suy nghĩ một chút rồi nói:

“Khoảng chừng bảy trăm văn.”

Nghe đến bảy trăm văn, đôi mắt hạnh của A Nguyên lập tức mở to:

“Nhiều bạc như vậy sao!”

Thấy A Nguyên kinh ngạc đến thế, Hoắc Kình nghĩ ngợi một lát, rồi từ chuồng ngựa đi ra. Hắn rửa tay xong, bước lên bậc hành lang rồi nói với nàng:

“Nàng theo ta.”

Nói rồi đi vào nhà chính, tiến vào trong phòng.

A Nguyên do dự một chút ngoài cửa phòng, cuối cùng vẫn đi theo vào trong.

Sau khi vào phòng, Hoắc Kình lấy từ trong rương gỗ ra một bọc đồ được bọc bằng vải, đồng thời lấy luôn một thỏi bạc trong ngực áo ra.

Quay người lại, Hoắc Kình mở bọc đồ ấy ra. Bên trong là mấy xâu tiền đồng và một ít bạc vụn.

Sau đó hắn đưa toàn bộ số bạc trong tay cho A Nguyên.

Nhìn số bạc trong tay Hoắc gia, A Nguyên kinh ngạc hỏi:

“Hoắc gia, huynh làm gì vậy? Mua thức ăn cũng đâu cần nhiều bạc như thế?”

A Nguyên chưa từng thấy một thỏi bạc lớn như vậy. Ngay cả đám bạc vụn kia, nàng cũng chưa từng một lần nhìn thấy nhiều đến thế.

Hoắc Kình nói:

“Trước kia chỉ có một mình, ta nghĩ bạc chỉ cần đủ dùng là được, cũng chưa từng nghĩ tới việc tích cóp, nên số bạc trước đó chẳng còn lại bao nhiêu. Một tháng trước, mấy ngày ta đi vắng là vào núi săn bắn, bán những con thú săn được, được năm lượng. Hôm nay trên núi cứu được công tử nhà Tri huyện huyện Võ An, nên nhận mười lượng làm thù lao. Hiện giờ đại khái có hơn mười sáu lượng bạc. Giờ ta chỉ có chừng ấy bạc thôi. Sau này kiếm được nhiều hơn, sẽ không để nàng phải chịu thiệt.”

Trong lòng A Nguyên run lên.

Nàng nghĩ, ý của Hoắc gia là muốn giao cho nàng quản lý việc trong nhà sao?

Nghĩ đến khả năng ấy, vành tai A Nguyên đỏ lên, cúi đầu xuống, e thẹn nói:

“Ta với Hoắc gia còn chưa thành thân mà, chuyện này không vội đâu.”

Hoắc Kình kéo tay nàng lại, đặt số bạc vào lòng bàn tay nàng.

“Nàng muốn mua gì thì tự quyết định, không cần quá mức tiết kiệm bạc cho ta.”

Cầm số bạc nặng trĩu trong tay, nhưng A Nguyên lại chẳng dám tiêu xài bừa bãi chút nào.

“Đúng rồi, sắp sang thu rồi, nàng có thể may trước vài bộ y phục.”

Hoắc Kình nghĩ một chút, đại khái biết A Nguyên sẽ không nỡ tiêu bạc, bèn bổ sung:

“Nàng may vài bộ, tiện thể cũng may cho ta hai bộ.”

Nghe Hoắc gia nhắc tới việc may y phục, A Nguyên liền gật đầu:

“Vậy vài hôm nữa ta sẽ đến cửa hàng vải xem thử vải vóc.”

Hoắc Kình “ừ” một tiếng, rồi nói:

“Sáng mai ta sẽ đến thôn Trần Gia tìm cô cô của nàng, mời bà ấy tới gặp nàng. Khi ấy sẽ nói rõ mọi chuyện.”

Nhắc đến cô cô, A Nguyên cũng cảm thấy cần nhanh chóng nói rõ mọi chuyện với cô cô.

Dù sao cô cô thật lòng quan tâm nàng. Trước đây không nói là vì bất đắc dĩ, nhưng bây giờ đã đến nước này rồi, cũng không thể tiếp tục giấu nữa.

Hoắc Kình từ trong phòng bước ra, A Nguyên cũng theo ra ngoài.

A Nguyên trở về phòng mình, nhìn những món đồ nội thất trong phòng, trong lòng không nói rõ được là cảm giác gì.

Giống như đang giẫm trên một đám bông mềm mại, cảm thấy không chân thực, nhưng lại thấy ngọt ngào trong lòng.

Khóe môi không nhịn được hơi cong lên.

Cuối cùng nàng cũng có một mái nhà thuộc về riêng mình, không còn phải sống nhờ dưới mái hiên người khác nữa.

Nhà họ Trần.

Sáng nay lúc thức dậy, Vân nương thấy bà bà dẫn theo tiểu nhi tử và lão Tam cùng ra ngoài.

Trước đó bà cụ cũng chưa từng nhắc tới chuyện muốn đi đâu, nên Vân nương tò mò hỏi:

“Mẫu thân, mọi người định đi đâu vậy?”

Trong lòng Trần lão thái thái có chút chột dạ, nên cố tình sa sầm mặt nói:

“Chỉ có ngươi mới được ngày ngày chạy lên trấn sao? Chẳng lẽ ta đây đi xa một chuyến cũng không được? Hơn nữa ta đi thăm thân thích còn phải báo với ngươi nữa à!”

Vân nương không nói thêm gì, quay người đi cho gà ăn.

Trần lão thái thái ra khỏi sân, rời khỏi thôn Trần Gia rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Bà lén thở ra một hơi, rồi chân thành dặn dò hai nhi tử bên cạnh:

“Không được để nó biết chúng ta đang đi thôn Hà Gia. Nếu biết thì nó sẽ đi báo tin mất. Lúc Hà tú tài rời đi có nhét cho ta ba tiền bạc, bảo rằng nếu có tin tức của A Nguyên thì báo cho họ biết. Chờ tìm được người sẽ cho ta thêm hai lượng bạc. Nếu thật sự lấy được hai lượng, ta một lượng, hai huynh đệ các ngươi chia nhau một lượng còn lại.”

Hai huynh đệ nhìn nhau cười.

Chỉ cần đi cùng mẫu thân tới thôn Hà Gia một chuyến đã có thể được nửa lượng bạc, đúng là món hời lớn.

Nhưng nghĩ kỹ lại, Trần lão Tứ nghi hoặc nói:

“A Nguyên chỉ là kế nữ, lại được nuôi từ lúc bảy tám tuổi. Không phải nữ nhi thân sinh, cũng chẳng phải dưỡng nữ từ bé. Vậy sao Hà tú tài lại chịu bỏ nhiều tiền như thế để tìm một đứa kế nữ?”

Trần lão thái thái và Trần lão Tam nghe vậy đều nghi hoặc nhíu mày.

Suy nghĩ một lúc, Trần lão thái thái hiểu ra, liền cười khẩy một tiếng:

“A Nguyên sinh đẹp như thế. Nuôi bên cạnh mình, sau này thi đỗ cử nhân rồi đem tặng cho nhà quý nhân làm thiếp để lấy lòng, vậy chẳng phải quan chức sẽ cứ thế thăng lên mãi sao?”

Trần lão Tứ nghe vậy, đảo mắt một vòng, trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng:

“Vậy chúng ta phải lấy lòng Hà tú tài mới được. Biết đâu ông ta nhớ tới việc chúng ta giúp tìm kế nữ của ông ta, sau này còn có thể sắp xếp cho chúng ta mấy việc tốt!”

Trần lão Tam và Trần lão thái thái nghe vậy cũng lập tức vui mừng hẳn lên.

Trần lão thái thái sốt ruột nói:

“Vậy phải nhanh chóng tới thôn Hà Gia, báo cho Hà tú tài biết tin kế nữ nhà họ Hà đang ở ni cô am mới được.”

Nghĩ tới phú quý sau này, bước chân của ba mẫu tử càng lúc càng nhanh hơn, vội vã hướng về thôn Hà Gia.

Buổi chiều, Hoắc Kình đã nhổ sạch cỏ dại trong sân, còn A Nguyên thì mua gà và cá trở về.

Nhìn A Nguyên cầm dao làm thịt gà giết cá, Hoắc Kình khẽ nhíu mày.

A Nguyên trông vốn là một nữ tử mềm mại yếu đuối, còn con cá dưới đất thì nhảy tanh tách, vô cùng khỏe mạnh.

Chỉ nhìn thôi, Hoắc Kình cũng cảm thấy con cá lớn kia có thể bắt nạt nàng được.

Hoắc Kình đặt dao chẻ củi trong tay xuống, sải bước đi tới, cầm lấy con dao thái rau trong tay A Nguyên.

“Việc này để ta làm.”