Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 95



A Nguyên đành đứng sang một bên, nhỏ giọng nói:

“Ta mười hai tuổi đã biết giết cá mổ gà rồi, ta không sợ đâu.”

Hơn nữa, khoảng thời gian đáng sợ nhất cũng đã qua rồi.

Lần đầu tiên A Nguyên cầm dao giết gà khi mười hai tuổi, tay nàng run lẩy bẩy.

Nàng sợ lắm, nhưng nàng còn sợ Hà lão thái thái hơn.

Lão thái thái đứng bên cạnh nhìn chằm chằm. Nếu nàng không giết gà, lão thái thái sẽ véo cánh tay nàng, véo đến khi bầm tím mới thôi.

Hoắc Kình cúi đầu, trầm giọng nói một câu:

“Sau này để ta làm.”

Rồi cầm dao lên, gọn gàng dứt khoát mổ bụng con cá.

A Nguyên mỉm cười, rồi ngồi sang một bên nhặt rau.

A Nguyên rất thích những ngày tháng hiện tại.

Tốt nhất là cứ bình bình lặng lặng như vậy, đừng xảy ra bất cứ chuyện xấu nào nữa.

Trong lúc A Nguyên nấu cơm, Hoắc Kình đã nhổ sạch cỏ dại trong sân.

Tiểu viện vốn lạnh lẽo quạnh quẽ dường như lại khôi phục được chút sinh khí, không còn vẻ âm u tĩnh mịch như trước nữa.

Đã sắp đến giờ cơm tối, nhà nhà đều bắt đầu nấu ăn.

Từ sân nhà họ Hoắc càng tỏa ra từng đợt hương thơm hấp dẫn.

Sau khi A Nguyên làm xong hơn nửa bàn thức ăn, Hoắc Kình bê chiếc ghế dài trước đó đặt trong phòng nàng ra sân, đặt ở một bên bàn ăn.

Chiếc bàn ăn trước đây cũng là do Hoắc Kình tùy tiện đóng lấy, rất đơn giản, ngay cả ghế cao cũng chỉ làm có hai chiếc.

Giờ đã quyết định ổn định chuyện hôn sự, vốn nên đóng lại bộ mới.

Nhưng nghĩ tới việc có lẽ sẽ không ở lại trấn Thanh Thủy quá lâu, đóng thêm đồ nội thất cũng chỉ phí bạc.

Hoắc Kình nhận ra bản thân lại có suy nghĩ như vậy, cũng hơi kinh ngạc.

Xưa nay hắn vốn không quá để ý chuyện tiêu xài bạc, vậy mà giờ cũng đã có ý niệm tiết kiệm, tránh lãng phí.

Đặt ghế dài xuống, nghe thấy động tĩnh từ phía nhà bếp truyền tới, hắn quay đầu nhìn sang.

A Nguyên bưng một đĩa thức ăn từ bếp đi ra.

Đối diện ánh mắt của Hoắc gia, nàng nở một nụ cười nhàn nhạt, vừa e thẹn vừa dịu dàng.

Khi nàng đi tới gần, Hoắc Kình nhận lấy đĩa thức ăn trong tay nàng, đặt lên bàn rồi nói:

“Ta đi gọi phu thê Hứa thợ mộc sang.”

Nói rồi xoay người, bước xuống hành lang, đi ra khỏi sân.

Không lâu sau, Hoắc Kình trở lại, nói:

“Phu thê bọn họ lát nữa sẽ sang.”

A Nguyên liền vào bếp lấy bát đũa ra, bày lên bàn ăn.

Khoảng chừng thời gian một chén trà, hai phu thê nhà họ Hứa cũng tới.

Đương nhiên, họ còn mang theo chút quà.

Theo lời Hứa nương tử nói trước khi ra khỏi nhà, không thể vô duyên vô cớ hưởng lợi của người khác được.

Hứa nương tử đưa đồ cho A Nguyên.

A Nguyên từ chối, Hứa nương tử liền nói:

“Rượu hoa quả do ta tự ủ, còn có vài tấm vải. Đều là phu quân ta mua về. Ta chê màu sắc quá trẻ trung, không hợp với tuổi của ta nên vẫn để đó. Nếu muội không nhận, chẳng lẽ là chê sao?”

A Nguyên dở khóc dở cười:

“Ta không có ý đó.”

Hứa nương tử nhét thẳng đồ vào tay nàng:

“Nếu không có ý đó thì nhận lấy đi.”

A Nguyên không từ chối được, đành nhận lấy.

Sau khi đem vải cất vào phòng, nàng vào bếp lấy thêm hai cái bát, rồi mang vò rượu dùng để nấu ăn ra.

Hôm nay nấu ăn cần dùng rượu, nên A Nguyên đành bảo Hoắc gia lấy vò rượu đã cất đi ra.

Khi Hứa nương tử nhét vò rượu hoa quả vào tay nàng, nàng còn lén nhìn Hoắc gia một cái.

Bộ dạng chột dạ như kẻ trộm ấy khiến ngay cả Hứa nương tử cũng có chút không nhìn nổi.

Lần trước rốt cuộc nàng đã làm loạn đến mức nào sau khi say rượu mà giờ lại chột dạ như vậy?

A Nguyên mang rượu tới, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Hoắc Kình.

Đối diện là phu thê nhà họ Hứa.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Hứa nương tử lại nổi lên chút tâm tư trêu chọc, cười nói với A Nguyên:

“Nhiều món ngon thế này mà không uống chút rượu thì phí lắm. Bọn họ uống rượu mạnh, còn hai chúng ta uống chút rượu hoa quả, muội thấy sao?”

A Nguyên biết rượu trái cây rất ngon, trong lòng cũng có chút muốn uống.

Vì thế nàng quay đầu nhìn Hoắc gia bên cạnh, nhỏ giọng hỏi:

“Hoắc gia, ta có thể uống một chút không? Ta nhất định sẽ không uống nhiều.”

Lần trước chủ yếu là vì uống quá nhiều nên mới thành ra như vậy.

Nhưng nếu chỉ uống một chút thôi, chắc sẽ không sao.

Thấy nàng mang dáng vẻ trẻ con như thế, Hứa nương tử ngồi đối diện nhịn cười đến khó chịu, ngay cả Hứa thợ mộc cũng không nhịn được mà bật cười, trêu Hoắc Kình:

“Hoắc thợ rèn, huynh đây là nuôi tức phụ hay nuôi khuê nữ vậy?”

A Nguyên bị trêu đến đỏ bừng mặt.

Hứa nương tử lập tức dùng khuỷu tay huých trượng phu một cái, trách:

“Chàng nói linh tinh gì thế? Người ta sắp thành thân rồi đấy, đúng không, Hoắc thợ rèn?”

Nói xong, nàng nhìn Hoắc Kình, dường như muốn dò hỏi xem có thật sắp thành thân hay không.

Hôm nay sau khi trở về nhà, Hứa nương tử chưa từng ra ngoài nên không biết Hoắc thợ rèn đã nói với người trong ngõ chuyện thành thân.

Càng không biết Hoắc Kình đã cầu thân với A Nguyên.

Ngay cả những lời hôm nay trong ngõ cũng chỉ là nàng tự suy đoán mà thôi.

Dù sao người cũng đã đón về rồi, chẳng lẽ còn không thành thân?

Tuy nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn không khỏi lo lắng cho Tô tiểu nương tử.

Hoắc Kình sắc mặt không đổi, gật đầu:

“Đại khái trong mấy ngày tới sẽ lo liệu chuyện này. Chỉ mời mọi người trong ngõ tới ăn một bữa. Đến lúc đó còn phải nhờ Hứa tẩu tử giúp đỡ.”

So với sự thẳng thắn của Hoắc Kình, A Nguyên lại e thẹn cúi đầu xuống.

Nghe vậy, Hứa nương tử lập tức cười tươi như hoa:

“Được, được được. Đến lúc đó chỉ cần có chỗ nào cần ta giúp thì cứ nói, việc gì giúp được ta nhất định giúp.”

Nói rồi, nàng cầm vò rượu hoa quả mình mang tới, rót cho bản thân nửa bát nhỏ, rồi lại rót cho A Nguyên nửa bát.

Suốt bữa cơm, A Nguyên cũng uống không ít rượu hoa quả.

Gương mặt đỏ hồng, đầu óc cũng lâng lâng.

Nàng tựa lên cánh tay rắn chắc của người đàn ông bên cạnh.

Hoắc Kình từng thấy bộ dạng nàng sau khi say rượu nên không yên tâm, bèn nói với phu phụ Hứa gia:

“Ta đưa nàng vào phòng trước.”

Cơm cũng ăn gần xong, trời cũng đã tối.

Hứa thợ mộc hiểu ý, liền đặt chén rượu xuống đứng dậy:

“Chúng ta cũng ăn gần xong rồi. Nương tử ta cũng hơi choáng, bọn ta xin về trước.”

Quả thực Hứa nương tử uống còn nhiều hơn A Nguyên.

Nhưng tửu lượng nàng tốt, ngoài việc hơi đỏ mặt thì chẳng hề choáng váng chút nào.

Tuy nhiên nghe trượng phu nói vậy, nàng lập tức đưa tay đỡ trán, thuận thế tiếp lời:

“Ta quả thật không được khỏe lắm. Quan nhân, chàng đỡ ta một chút.”