Mỹ Nam Bảng

Chương 1015: Khâu Khâu Vá Vá Vì Nàng



 

Thích một người, có lẽ sẽ biến chất theo sự xoay vần của tinh tú, nhưng phần tình cảm thích thú từng có đó, lại tồn tại trong một khoảng thời gian cố định, không mất đi vẻ đẹp trong ký ức.

 

Nếu như gói ghém một người vào trong tim, thì cho dù là bãi bể nương dâu, trời long đất lở, thậm chí là quên mất bản thân mình là ai, cũng sẽ không vứt bỏ đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm đó.

 

Đường Bất Hưu sau một giấc ngủ dậy, quên mất mình là ai, không biết Đường Giai Nhân là ai, nhưng vẫn sẽ rung động vì Nấm, vẫn nguyện ý bảo vệ nàng, tin tưởng nàng, chiến đấu vì nàng. Hắn yêu nàng, chưa bao giờ là biểu hiện bên ngoài, mà là một loại tình cảm mãnh liệt có thể làm chấn động linh hồn.

 

Lời của Đường Bất Hưu, không phải là lời tỏ tình cảm động nhất, nhưng lại giống như một luồng nội lực cuồn cuộn không dứt, từ từ rót vào cõi lòng Đường Giai Nhân, cho nàng dũng khí tiếp tục đối mặt với đủ loại âm mưu quỷ kế, cùng với, sự hoảng sợ bất an khi biến thành một cái cây lớn.

 

Đường Giai Nhân nhìn Đường Bất Hưu, lẩm bẩm lặp lại lời hắn: "Vô cùng vui sướng..."

 

Đường Bất Hưu bỗng nhiên mỉm cười, như ngàn vạn cây cối trăm hoa đua nở, khoảnh khắc rực rỡ, kinh diễm nhân gian.

 

Đường Giai Nhân cách đống lửa, nhìn nụ cười của hắn, trong lúc kinh diễm, trong lòng đột nhiên run lên, giống như... sự kinh hãi tột độ.

 

Nàng tự nhủ với bản thân đừng nghĩ nhiều, nhưng lại không kìm được mà nghĩ đến chiều hướng tồi tệ nhất.

 

Đường Bất Hưu phát hiện ra sự khác thường của Đường Giai Nhân, hỏi: "Lẽ nào vi sư không phải là mỹ nam t.ử? Sao cười một cái, lại khiến đồ nhi sầu não nhíu mày?"

 

Đường Giai Nhân không muốn Đường Bất Hưu lo lắng, giãn đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t ra, nói: "Không nhìn nổi người khác đẹp hơn ta. Sư phụ cũng không được."

 

Đường Bất Hưu thừa biết Đường Giai Nhân đang trêu chọc cho hắn vui, vẫn phối hợp cười ha hả.

 

Tiểu nam oa cách đó một đoạn, đang dùng đá đập cá. Nghe thấy tiếng cười, nhíu mày nói: "Kẻ ngốc mới cười như vậy!"

 

Đường Giai Nhân và Đường Bất Hưu nghe xong, nhìn nhau cười, đồng thời nhào về phía tiểu nam oa.

 

Tiểu nam oa giật nảy mình, phòng bị nói: "Các ngươi làm gì?!"

 

Đường Bất Hưu một tay xách tiểu nam oa lên, tung lên cao, cười nói: "Tung lên cao nào."

 

Tiểu nam oa lạnh lùng nói: "Trò này không vui."

 

Đường Bất Hưu hô: "Nào, Nấm, đỡ lấy!" Hắn vung tay, ném tiểu nam oa về phía Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân vươn tay đỡ lấy có chút vụng về, dọa tiểu nam oa kêu oai oái: "Buông ta ra! Buông ra!"

 

Đường Giai Nhân dùng sức ném đi, hô: "Đỡ lấy!"

 

Đường Bất Hưu vươn tay, bắt lấy tiểu nam oa, tiếp tục tung ra ngoài.

 

Hai người chơi đùa không diệc lạc hồ.

 

Tiểu nam oa từ vẻ mặt khinh thường đến liều mạng la hét rồi đến vẻ mặt sống không bằng c.h.ế.t, cũng không mất bao lâu thời gian.

 

Cuối cùng, vẫn là Đường Giai Nhân chơi không nổi nữa, đặt tiểu nam oa xuống đất.

 

Tiểu nam oa trừng mắt nhìn hai người trân trân, nghiến răng nói: "Vương! Bát! Đản!" Chân mềm nhũn, đầu lắc lư, lại nằm lăn ra đất, ngất xỉu.

 

Đường Giai Nhân vội vàng thăm dò hơi thở của tiểu nam oa.

 

Không ngờ, tiểu nam oa vô cùng cảnh giác, lại nháy mắt mở bừng mắt, rống lên: "Không được chạm vào ta!"

 

Đường Giai Nhân bị dọa giật mình, cong ngón trỏ lại, b.úng một cái vào trán nó.

 

Hai mắt tiểu nam oa trợn ngược, thế mà lại ngất xỉu tiếp.

 

Đường Giai Nhân dùng ngón trỏ chọc chọc vào mặt tiểu nam oa, nói: "Đừng giả vờ, dậy đi."

 

Tiểu nam oa không nhúc nhích.

 

Đường Giai Nhân đe dọa: "Còn giả vờ nữa ném ngươi xuống nước đấy."

 

Tiểu nam oa vẫn không nhúc nhích.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Giai Nhân đi lột quần tiểu nam oa.

 

Đường Bất Hưu ho nhẹ một tiếng, hỏi: "Ngươi đây là muốn làm gì?"

 

Đường Giai Nhân đáp: "Búng tiểu ngưu của nó!"

 

Đuôi lông mày Đường Bất Hưu giật giật, nói: "Nấm, nó ngất thật rồi."

 

Đường Giai Nhân thu tay về, tiu nghỉu nói: "Thấy nó sinh long hoạt hổ thế cơ mà, sao không chịu ném thế nhỉ." Nàng chậm chạp bò dậy, phủi phủi bụi trên váy, bộ dạng tiếc nuối như chưa chơi đã.

 

Đường Bất Hưu vươn tay, túm lấy vạt áo tiểu nam oa, xách nó đến bên đống lửa, nhẹ nhàng đặt lên đống cỏ khô. Hắn nhìn Đường Giai Nhân, nói: "Cởi váy ra."

 

Đường Giai Nhân sửng sốt, mặt nháy mắt đỏ bừng. May mà trời tối, ánh lửa chiếu rọi hai bên má đỏ hây hây, sự ngượng ngùng của nàng không quá rõ ràng. Tim nàng đập thình thịch, cảm thấy... như vậy có chút kỳ quái. Nhưng mà, nàng không muốn cự tuyệt Đường Bất Hưu. Không phải vì mắc nợ, mà là vì... thích. Nàng hỏi: "Ngươi... được không?"

 

Đường Bất Hưu đáp: "Có gì mà không được? Vi sư cảm thấy mình có thể." Nói xong, rũ mắt xuống, thoạt nhìn cũng có vài phần ngượng ngùng.

 

Đường Giai Nhân không nói nhảm nữa, ba chân bốn cẳng cởi váy áo ra.

 

Đường Bất Hưu nhặt hai cái xương cá to lên, giơ lên, nhìn về phía Đường Giai Nhân. Đập vào mắt là hai cặp đùi thon dài. Đường Bất Hưu ngẩn người, sau đó cứng nhắc ngoảnh mặt đi, gian nan nói: "Mặc vào."

 

Đường Giai Nhân tức giận nói: "Ngươi bảo cởi thì cởi, bảo mặc thì mặc?! Ngươi lấy ta ra làm trò đùa đấy à!"

 

Đường Bất Hưu giơ cái xương cá trong tay lên, nói: "Ta muốn vá váy cho ngươi."

 

Đường Giai Nhân sửng sốt, cả khuôn mặt nháy mắt cảm giác như bốc cháy thành quả cầu lửa. Nàng luống cuống tay chân mặc lại quần áo lót, chân trái giẫm lên ống quần phải, suýt chút nữa ngã nhào.

 

Cuối cùng cũng mặc xong, nàng nắm c.h.ặ.t lấy váy ngoài, nói với Đường Bất Hưu: "Trời nóng, ta hóng mát chút."

 

Đường Bất Hưu không nhìn Đường Giai Nhân, một dòng m.á.u mũi lại từ từ chảy xuống.

 

Đường Giai Nhân la lên: "Ngươi chảy m.á.u mũi rồi!"

 

Đường Bất Hưu tiện tay lau đi, nói: "Trời nóng, chảy chút m.á.u cho mát mẻ." Hắn đứng dậy, "Ta đi rửa mặt."

 

Đường Giai Nhân ngồi trên tảng đá, ngoan ngoãn gật gật đầu.

 

Khi Đường Bất Hưu đi đến bên bờ suối, nghe thấy tiếng cười của Đường Giai Nhân, vô cùng sảng khoái. Hắn dùng tay ấn ấn n.g.ự.c, hít sâu một hơi, lẩm bẩm: "C.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, có lẽ chính là ý này?" Hắn lắc đầu cười, rửa sạch vết m.á.u, lúc này mới quay lại bên cạnh Đường Giai Nhân, ngồi xuống, lấy váy của nàng đi, trải ra, soi trước đống lửa nhìn nhìn.

 

Đường Giai Nhân nói: "Không có kim không có chỉ."

 

Đường Bất Hưu cầm lấy hai cái xương cá đã được lựa chọn kỹ càng, dùng đầu nhọn của một cái xương cá chọc vào phần đuôi của cái xương cá kia, sau đó... nhẹ nhàng b.úng một cái. Một cái lỗ nhỏ, liền xuất hiện ở phần đuôi của xương cá. Hắn nói: "Kim."

 

Đường Giai Nhân ghé sát lại, nheo một mắt nhắm vào cái lỗ nhỏ đó, tán thán nói: "Hưu Hưu thật giỏi!" Trong lòng thầm thở dài, cảm thấy nội lực của Hưu Hưu hẳn là vẫn còn.

 

Đường Bất Hưu cười đắc ý, cảm thấy toàn thân đều vô cùng khoan khoái. Cảm giác này, quả thực giống như nắng hạn gặp mưa rào a. Xem ra, hắn chính là thiếu được khen ngợi.

 

Đường Bất Hưu rút một sợi chỉ dài từ mép váy của Đường Giai Nhân ra, quấn từng vòng lên ngón tay, nói: "Chỉ."

 

Đường Giai Nhân vỗ tay khen: "Hưu Hưu uy vũ!"

 

Đường Bất Hưu vui vẻ không khép được miệng, trong lòng thầm nghĩ: Tiểu gia hỏa này có thể dỗ ngọt người ta đến c.h.ế.t. Nếu cho ta chọn một cách c.h.ế.t, phi cách này không thể.

 

Đường Bất Hưu từng mũi kim từng sợi chỉ khâu vá nghiêm túc, Đường Giai Nhân hai mắt hoa đào nhìn đến xuất thần.

 

Sau khi Đường Bất Hưu khâu xong, giũ giũ váy, đưa cho Đường Giai Nhân xem, đắc ý nói: "Ngươi xem tay nghề này của vi sư, nhìn là biết quanh năm luyện tập rồi."

 

Đường Giai Nhân gật đầu khen: "Đó là đương nhiên. Quần áo của ta đều là do ngươi khâu, tay nghề tự nhiên là giỏi rồi." Nàng cầm lấy váy, tròng lên người.

 

Đường Bất Hưu hỏi: "Bất Hưu Môn chúng ta, lấy gì để sống?"

 

Đường Giai Nhân suy nghĩ một chút rồi đáp: "Không biết a. Dù sao thì cũng là loại ngồi ăn núi lở đó thôi."

 

Đường Bất Hưu: "..."