Mỹ Nam Bảng

Chương 1016: Ngọt Ngào Như Mật Dính Lấy Nhau



 

Đường Bất Hưu thấy Đường Giai Nhân mặc một thân vải thô, bộ đồ này của mình còn là lột từ trên người c.h.ế.t xuống, lập tức cảm thấy xấu hổ vô cùng. Hắn giơ móng vuốt lên, vẫy vẫy tay với Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân vui vẻ nhảy đến bên cạnh Đường Bất Hưu, ngoan ngoãn ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn hắn.

 

Đường Bất Hưu hỏi: "Đi theo vi sư, đã từng bị đói chưa?"

 

Đường Giai Nhân nhớ lại trước kia, đáp: "Thường xuyên bị đói. Ngươi đều không cho ta ăn nhiều đồ ăn."

 

Đường Bất Hưu lập tức cảm thấy mình không phải là người a! Hắn cam đoan: "Sau này sẽ không thế nữa. Vi sư có sức lực, nhất định có thể cho ngươi ăn ngon miệng."

 

Đường Giai Nhân gật gật đầu, nói: "Hưu Hưu, chúng ta cứ sống ở đây có được không? Đợi trời sáng, ngươi c.h.ặ.t cây dựng một cái chòi nhỏ, sau đó khai hoang trồng trọt, hoặc là xuống sông bắt cá? Hay là dệt vải, cắt vải may áo? Ta cảm thấy, những việc này ngươi đều làm được."

 

Đường Bất Hưu nhướng mày, hỏi: "Ta làm được?"

 

Đường Giai Nhân nghiêm mặt nói: "Được! Nhất định được!"

 

Đường Bất Hưu hỏi: "Vậy ngươi làm gì?"

 

Đường Giai Nhân hai tay chống cằm, nói: "Ta có thể nhìn ngươi c.h.ặ.t cây dựng nhà, nhìn ngươi khai hoang trồng trọt, nhìn ngươi xuống sông bắt cá, nhìn ngươi dệt vải, cắt vải may áo..." Đôi mắt sáng lấp lánh, "Hưu Hưu, ta sẽ luôn nhìn ngươi!"

 

Trong mắt người ngoài, Đường Giai Nhân nhất định là đầu óc có vấn đề, mới nói ra những lời này. Đường Bất Hưu nghe xong lời nàng, cũng cảm thấy có chút không đúng lắm, nhưng vì ánh mắt sáng lấp lánh và dáng vẻ đầy mong đợi của nàng, lại cảm thấy không có gì là không thể. Chỉ cần nàng luôn nhìn hắn như vậy, hắn sẽ vui sướng khác thường. Còn về việc những công việc đó có nặng nhọc hay không, có dễ làm hay không, hoàn toàn không nằm trong sự suy xét của hắn.

 

Hắn vươn tay xoa xoa đầu Đường Giai Nhân, cười đáp: "Chủ ý này không tồi, vi sư cảm thấy khả thi."

 

Đường Giai Nhân hoan hô một tiếng, vui vẻ vô cùng.

 

Đường Bất Hưu nói: "Đừng động đậy."

 

Đường Giai Nhân lập tức dừng lại, hỏi: "Sao vậy?"

 

Đường Bất Hưu nói: "Trên đầu ngươi rớt một chiếc lá non."

 

Đường Giai Nhân lắc đầu, né tránh tay Đường Bất Hưu, tự mình đưa tay lên đầu sờ một cái, sờ thấy chiếc lá non, liền nhổ phắt xuống, ném vào miệng, nhai nhóp nhép.

 

Đường Bất Hưu nhìn đến mức trợn mắt há hốc mồm. Một lúc lâu sau, hỏi: "Đói rồi?"

 

Đường Giai Nhân gật đầu.

 

Đường Bất Hưu nhìn con cá đen rơi trên mặt đất, vội vàng nhặt lên, đem ra bờ nước rửa sạch, sau đó lại nướng lại một chút, lúc này mới từ từ gỡ sạch xương cá, đút thịt cho Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân ăn từng ngụm từng ngụm, nước mắt lưng tròng, cố nhịn mới không rơi xuống.

 

Đường Bất Hưu phát hiện trong mắt Đường Giai Nhân có ánh lệ, tim liền thắt lại, dò hỏi: "Sao vậy? Tại sao lại khóc? Là cá không ngon sao?"

 

Đường Giai Nhân lắc lắc đầu, ngậm thịt cá, lúng b.úng nói: "Ta chỉ cảm thấy thật hạnh phúc, cứ thế c.h.ế.t đi, cũng rất vui vẻ."

 

Đường Bất Hưu sầm mặt xuống, quát: "Nói bậy!"

 

Đường Giai Nhân hít hít mũi, cười nói: "Ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi, tự nhiên là nói bậy rồi." Nàng nằm xuống đống cỏ khô, "Ta no rồi, ngươi tự ăn đi."

 

Đường Bất Hưu nhìn nửa con cá còn lại trong tay, nói: "Vi sư không đói." Lời còn chưa dứt, trong bụng đã truyền ra tiếng sôi ùng ục vì đói.

 

Đường Giai Nhân ngậm c.h.ặ.t miệng, bả vai run rẩy, cười đến mức suýt sặc.

 

Đường Bất Hưu rũ mắt nhìn bụng mình, nói: "Nó là một đứa thành thật."

 

Đường Giai Nhân gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đồng ý.

 

Đường Bất Hưu ăn một miếng cá, cảm thấy xương dăm quá nhiều, thà chịu đói, cũng không muốn ăn miếng thứ hai.

 

Hắn cắm cành cây xiên cá xuống đất, nhắm mắt lại, chuẩn bị chợp mắt một lát. Nói thật, hắn một chút cũng không buồn ngủ, nhưng nếu mình không ngủ, sợ Nấm sẽ nhìn chằm chằm hắn cả đêm.

 

Đường Giai Nhân thấy Đường Bất Hưu nhắm mắt rồi, lưu luyến liếc nhìn nửa con cá một cái, cũng nhắm mắt lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Một lúc lâu sau, Đường Bất Hưu lặng lẽ hé một con mắt nhìn Đường Giai Nhân.

 

Không ngờ, Đường Giai Nhân cũng mở một con mắt, đang nhìn hắn.

 

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, giống như lần đầu tiên gặp gỡ giữa biển người mênh m.ô.n.g, kinh diễm thời gian, dịu dàng năm tháng. Hai người nhìn nhau cười, chỉ cảm thấy vô cùng tốt đẹp, không còn mong cầu gì hơn.

 

Đường Bất Hưu dùng giọng điệu dịu dàng thấp giọng hỏi: "Không ngủ được, hửm?"

 

Đường Giai Nhân gối đầu lên cánh tay mình, gật gật đầu, nói: "Hưu Hưu, ngươi nói xem có kỳ lạ không? Ngươi rõ ràng không nhớ ta nữa, nhưng đối với ta vẫn giống hệt như trước kia. Ngươi gỡ xương cá cho ta, kiên nhẫn như vậy. Nhưng đến lượt mình ăn, lại chê xương cá nhiều, một ngụm cũng không muốn ăn."

 

Đường Bất Hưu cười nói: "Sủng ngươi, dường như đã trở thành một thói quen, tự nhiên như hít thở vậy."

 

Đường Giai Nhân dời mắt đi, ngượng ngùng nói: "Ồ, ngươi nói vậy cũng đúng nhỉ."

 

Đường Bất Hưu khẽ gọi: "Nấm..."

 

Đường Giai Nhân nhìn Đường Bất Hưu, đáp: "Hả?"

 

Đường Bất Hưu mỉm cười, nói: "Không có gì, ngươi ngủ đi."

 

Đường Giai Nhân ừ một tiếng: "Vâng." Ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

 

Một lúc lâu sau, nàng đột nhiên mở mắt nhìn Đường Bất Hưu, nói: "Ta biết ngay mà, ngươi đang nhìn trộm ta!"

 

Đường Bất Hưu nói: "Cái này tuyệt đối là oan uổng."

 

Đường Giai Nhân ngồi dậy, đi đến bên cạnh Đường Bất Hưu, ngồi xuống, chất vấn: "Oan uổng chỗ nào?"

 

Đường Bất Hưu đáp: "Ta đang nhìn trộm, sao có thể nói là nhìn chằm chằm?"

 

Đường Giai Nhân hừ một tiếng, nói: "Coi như ngươi có lý!"

 

Tầm mắt Đường Bất Hưu rơi vào trên tóc Đường Giai Nhân, khẽ khựng lại.

 

Đường Giai Nhân nhạy bén bắt được, lập tức giơ tay lên sờ tóc, trong miệng còn hỏi: "Sao vậy? Lại dính vụn cỏ à?" Ngón tay sờ thấy một mầm non chưa bung nở bên thái dương, trực tiếp nhổ xuống. Đau, cũng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

 

Đường Giai Nhân vươn tay, định ném mầm non vào miệng ăn.

 

Đường Bất Hưu lại nhanh ch.óng xuất thủ, cản trước miệng Đường Giai Nhân, tóm lấy cái mầm non kia, kẹp trên đầu ngón trỏ nghịch ngợm, nghi hoặc nói: "Lúc này sao lại có mầm non tươi mới như vậy?"

 

Đường Giai Nhân vươn tay ra cướp, trong miệng nói: "Ngươi ngay cả mình là ai cũng không nhớ, còn có thể nhớ được sự thay đổi của bốn mùa sao?"

 

Đường Bất Hưu né tránh tay Đường Giai Nhân, trực tiếp ném mầm non vào miệng nhai.

 

Khóe miệng Đường Giai Nhân giật giật, rụt tay về.

 

Đường Bất Hưu nuốt mầm non xuống, nói: "Mùi vị rất thanh mát, còn có chút ngọt ngào. Không tồi." Hắn vươn tay ra, xoa xoa hai cái lên đầu Đường Giai Nhân, nói đùa, "Để ta xem xem, còn mầm non nào giấu đi không."

 

Đường Giai Nhân vội vàng nhảy ra xa, nói: "Nam nữ thụ thụ bất thân!"

 

Đường Bất Hưu híp mắt nhìn Đường Giai Nhân, nói: "Vừa nãy là ai, cởi cái váy cũng... khụ..."

 

Đường Giai Nhân trừng mắt, Đường Bất Hưu nuốt hết những lời còn lại vào trong bụng. Để lấy lòng Đường Giai Nhân, Đường Bất Hưu đề nghị: "Ta đi hái quả dại cho ngươi ăn."

 

Đường Giai Nhân hỏi: "Ngươi biết chỗ nào có quả dại sao?"

 

Đường Bất Hưu đáp: "Nhiều cây cối như vậy, kiểu gì cũng có quả dại mọc. Hơn nữa, vi sư có một loại trực giác, phía trước không xa có quả dại." Hắn tùy ý chỉ về một hướng.

 

Đường Giai Nhân nghiêm túc hỏi: "Nghiêm túc chứ?"

 

Đường Bất Hưu gật gật đầu, đáp: "Cực kỳ nghiêm túc."