Mỹ Nam Bảng

Chương 1031: Thiên Quỳnh Thiên Tầm



 

Đường Giai Nhân nghe thấy giọng nói này, thật sự là... sống mũi cay cay!

 

Lúc cô đi, hắn vẫn còn hôn mê bất tỉnh, lúc này vậy mà lại tìm được đến đây.

 

Thiên Quỳnh, Vũ Thiên Quỳnh.

 

Đường Giai Nhân phóng tầm mắt nhìn qua.

 

Trong đám đông, Vũ Thiên Quỳnh bước tới giữa thế giới chỉ còn lại màu xám trắng đen. Bộ hồng y đó, tuy có chút rách rưới, nhưng vẫn giống như một đóa Mạn Châu Sa Hoa nở rộ, nhẹ nhàng đong đưa trong gió, bung nở ra vẻ đẹp tuyệt thế chỉ khi c.h.ế.t mới có duyên được chiêm ngưỡng.

 

Trên đầu hắn không vương ba ngàn sợi phiền não, trên cổ đeo một chuỗi Phật châu phẩm chất bình thường, trong tay vẫn là chuỗi Phật châu thiếu mất một hạt kia, nhìn có vẻ như đã rời xa phàm trần tục thế, nhưng lại mang theo sức mạnh cám dỗ người ta sa ngã vào chốn hồng trần cuồn cuộn.

 

Khuôn mặt tựa như nữ t.ử vương chút phong trần, nhưng không thể che lấp được hàng chân mày và ánh mắt sạch sẽ dịu dàng kia.

 

Chỉ có Đường Giai Nhân biết, đôi mắt đó khi mê hoặc lòng người, sẽ câu hồn đoạt phách đến nhường nào.

 

Theo sát phía sau Vũ Thiên Quỳnh, là Sở Lan trong bộ trường bào màu lam.

 

Sau khi nhìn thấy Đường Giai Nhân, hắn vắt chân lên cổ chạy tới, quỳ một gối xuống đất, ôm quyền nói: “Thỉnh an chủ t.ử.”

 

Đường Giai Nhân nói: “Suýt chút nữa thì quên mất, Bất Hưu Môn chúng ta có ba người.” Chỉ chỉ Sở Lan với mọi người, “Đây còn một người nữa.” Nhìn Sở Lan, “Đứng lên đi. Giữ chút sức lực, chúng ta phải đ.á.n.h cho bọn chúng khóc cha gọi mẹ.”

 

Sở Lan vui vẻ đáp: “Nặc!” Đứng dậy, ưỡn thẳng lưng tắp.

 

Vũ Thiên Quỳnh đi một mạch đến trước mặt Đường Giai Nhân, rũ mắt nhìn cô, trong ánh mắt không còn sự mập mờ và lưu luyến, mà giống như đôi phu thê già, chỉ muốn biết đối phương bình an, bản thân liền thấy bầu trời xanh thẳm.

 

Đường Giai Nhân bị hắn nhìn chằm chằm có chút ngại ngùng, nói: “Ta... ta có việc gấp, đi trước đây. Ngươi... ngươi vẫn khỏe chứ?”

 

Vũ Thiên Quỳnh nói: “Khỏe hay không khỏe, nàng tự mình kiểm tra một chút là biết. Ta nói, không tính.”

 

Đường Giai Nhân cảm thấy lời này của Vũ Thiên Quỳnh nói có chút không đứng đắn nha, nhưng nhìn lại biểu cảm của hắn, cô lại cảm thấy là mình đa tâm rồi. Ừm, chắc chắn là mình đa tâm rồi.

 

Vũ Thiên Quỳnh hơi khựng lại, tiếp tục nói: “Bốn người.”

 

Đường Giai Nhân hỏi: “Bốn người gì?”

 

Vũ Thiên Quỳnh xoay người, nhìn những kẻ đang thèm thuồng như hổ rình mồi kia, nói: “Bất Hưu Môn, bốn người.”

 

Đường Giai Nhân thật sự là... muốn cảm động đến khóc rồi!

 

Lúc này, người còn dám đến lội vũng nước đục, tuyệt đối là chân ái! Ồ, không không không, là tình bạn chân chính! Ừm, chính là tình bạn.

 

Không ai biết Vũ Thiên Quỳnh là ai, cũng không ai biết Sở Lan là ai, đều tưởng rằng hạ gục hai người vô cùng dễ dàng. Thế là, hỗn chiến đến cuối cùng, những người còn lại chỉ có đám Đường Giai Nhân.

 

Kết cục kẻ c.h.ế.t, người bị thương, kẻ bỏ chạy, Đường Giai Nhân ngã ngồi lên bụng một cái xác.

 

Không ngờ, cái xác đó giả c.h.ế.t, rên rỉ một tiếng.

 

Đường Giai Nhân rũ mắt nhìn gã đó, không còn sức lực hỏi: “Còn muốn huyết nhục của ta nữa không?”

 

Gã đó khóc lóc t.h.ả.m thiết, nói: “Cô nãi nãi, ta ăn huyết nhục của chính mình, cũng không dám tơ tưởng đến của ngài nữa.”

 

Đường Giai Nhân nhếch môi cười.

 

Gã đó nhìn đến ngẩn ngơ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vũ Thiên Quỳnh vươn tay, kéo Đường Giai Nhân lên, nói: “Trên người hắn không sạch sẽ.” Tung một cước, đá vào một bên cổ gã đàn ông kia, khiến gã ngất xỉu.

 

Đường Giai Nhân vừa định nói, ta không quan tâm sạch sẽ hay không sạch sẽ, chỉ muốn ngồi một lát, Vũ Thiên Quỳnh đã kéo Đường Giai Nhân sang một bên, tự mình ngồi lên tảng đá, sau đó kéo cô ngồi lên đùi mình.

 

Đường Giai Nhân: “...”

 

Vũ Thiên Quỳnh dùng ống tay áo lau m.á.u trên mặt Đường Giai Nhân, nói: “Gầy đi nhiều quá.”

 

Đường Giai Nhân định đứng dậy, Vũ Thiên Quỳnh ôm lấy vòng eo của Đường Giai Nhân, nói: “Cứ coi ta như một khúc gỗ, một cái đệm êm, một tấm bồ đoàn là được.”

 

Đường Giai Nhân nín nhịn nửa ngày, nặn ra một câu: “Ngươi là người.”

 

Vũ Thiên Quỳnh nói: “Lẽ nào, nàng thà ngồi trên bụng kẻ ác, cũng không nguyện ý ngồi trên đùi ta? Ta là người, cũng là người nhà.”

 

Đường Giai Nhân quay đầu nhìn Đường Bất Hưu trên đống x.á.c c.h.ế.t, nói: “Hưu Hưu chưa chắc đã cho ngươi nhập môn.”

 

Vũ Thiên Quỳnh nhếch khóe môi, nở nụ cười đầu tiên, nói: “Ngã Phật từ bi, bần tăng sẽ cảm hóa hắn.”

 

Đường Giai Nhân nhìn Vũ Thiên Quỳnh, kinh ngạc nói: “Ngươi vào Bất Hưu Môn, chính là mở ra sát lục, cái đó... không liên quan gì đến cảm hóa các thứ đâu nhỉ?”

 

Vũ Thiên Quỳnh nói: “Chuyện này phải xem xét thế nào. Bần tăng cảm hóa Bất Hưu môn chủ, một lòng đi theo, sẽ có một ngày, hắn sẽ đồng ý cho bần tăng... nhập môn.” Khi nói đến hai chữ nhập môn, Vũ Thiên Quỳnh rõ ràng khựng lại một chút, sau đó tiếp tục nói, “Còn về cảm hóa và sát lục, thì là tiên lễ hậu binh. Phàm là kẻ tham lam huyết nhục của nàng, nếu bần tăng có thể khuyên phục, tự nhiên là buông hạ đồ đao lập địa thành Phật, nếu không thể khuyên phục, bần tăng sẽ cho hắn đi tìm Phật tổ, Phật tổ tự nhiên có thể khuyên phục hắn.”

 

Đường Giai Nhân líu lưỡi.

 

Vũ Thiên Quỳnh mỉm cười, nói: “Nữ thí chủ, có hài lòng với câu trả lời này không?”

 

Đường Giai Nhân v.út cái đứng dậy, nói: “Đại sư, đạo hạnh của ngài cao quá rồi! Chúng ta vẫn nên nghiên cứu trước xem làm thế nào kéo môn chủ ra, cứu tỉnh lại đã.”

 

Sở Lan tựa vào gốc cây, lạnh nhạt nói: “Cuối cùng cũng có thể làm chính sự rồi.” Nhìn hai người dính lấy nhau, hắn liền thấy khó chịu. Bổ sung thêm, là khó chịu thay cho Thu thành chủ. Dưới m.ô.n.g chủ t.ử, đáng lẽ phải là đùi của Thu thành chủ, từ khi nào lại biến thành của tên lừa trọc đó? Mặc dù hắn và Vũ Thiên Quỳnh đồng hành suốt chặng đường này, đã có tình nghĩa khá sâu đậm, nhưng... dưới m.ô.n.g chủ t.ử bắt buộc phải là đùi của Thu thành chủ, đây là vấn đề nguyên tắc, không được phép thay đổi lung tung.

 

Tiểu nam oa lạnh lùng nói: “Còn biết cứu người cơ đấy? Thấy một tên tiểu bạch kiểm là không biết mình là ai nữa rồi phải không? Hừ!”

 

Vũ Thiên Quỳnh hoàn toàn không thèm để ý đến tiểu nam oa. Sự khinh miệt như vậy, khiến tiểu nam oa nổi trận lôi đình.

 

Đường Giai Nhân xua tay, nói: “Được rồi, đều bớt tranh cãi đi, cứu người quan trọng hơn.” Cô xắn tay áo lên, sau đó đi vòng quanh đống x.á.c c.h.ế.t một vòng, nói, “Trạng thái này của Hưu Hưu, cũng không biết chúng ta đến gần có nguy hiểm hay không. Hay là, chúng ta dùng dây thừng tròng vào người hắn, sau đó kéo ra, đặt vào chiếc kiệu mềm có thể khiêng được đã chuẩn bị sẵn. Như vậy, tất cả chúng ta đều an toàn.”

 

Tiểu nam oa hỏi: “Lấy đâu ra dây thừng?”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Quần của bao nhiêu người thế kia, lột xuống vài cái là được chứ gì.”

 

Thế là, bắt đầu làm việc.

 

Sở Lan phụ trách làm chiếc kiệu mềm đơn giản chắc chắn, Vũ Thiên Quỳnh và Đường Giai Nhân phụ trách cởi quần áo người khác rồi kéo Đường Bất Hưu ra.

 

Có lẽ, lần này Đường Bất Hưu thật sự rơi vào trạng thái hôn mê sâu, vậy mà không hề giãy giụa, cũng không hề phản kháng. Theo lý thuyết, Đường Giai Nhân nên vui mừng, nhưng cô lại thở dài thườn thượt, nói với Đường Bất Hưu: “Không có ta, người biết làm sao đây?!”

 

Những người nghe thấy câu này, không ai không thở dài thườn thượt trong lòng, thầm nghĩ: Không có ta, ngươi biết làm sao đây?!

 

Người có thể lúc nào cũng đặt mình lên một tầm cao như vậy không nhiều, tình cờ thay, Đường Giai Nhân chính là một người như vậy. Mặt dày vô sỉ có thừa, tinh thần đ.á.n.h không c.h.ế.t lại càng có thừa.

 

Lúc mọi người đang làm việc khí thế ngất trời, một dải lụa trắng bay phấp phới sau gốc cây, lộ ra một góc.

 

Đường Giai Nhân và Vũ Thiên Quỳnh dừng động tác, cùng nhìn sang.

 

Sở Lan trực tiếp quát: “Ai?!”