Mỹ Nam Bảng

Chương 1032: Ta Có Thể



 

Người trốn sau gốc cây, từ từ bước ra.

 

Đường Giai Nhân nói: “Ồ, là ngươi. Vừa rồi ngươi cưỡi trên ngựa, muốn kéo ta cùng chạy.”

 

Nữ nhân đó gật đầu, vén mũ màn lên.

 

Đường Giai Nhân chớp chớp mắt, cười. Nói: “Ngươi là cái... cái...”

 

Sở Lan nhắc nhở: “Như phu nhân.”

 

Đường Giai Nhân gật đầu, nói: “Đúng đúng, Như phu nhân.”

 

Tiêu Như Nhi hơi ngượng ngùng nói: “Làm gì còn Như phu nhân nào nữa? Vương phủ đã bị niêm phong, ta chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương trốn thoát ra ngoài thôi.”

 

Đường Giai Nhân hỏi: “Sao ngươi lại đến đây?”

 

Tiêu Như Nhi cười ngượng ngùng, đáp: “Ta tưởng Mạnh Thủy Lam sẽ đến, nên... nên đến xem thử.”

 

Đường Giai Nhân gật đầu thấu hiểu, nói: “Ta cũng đang thắc mắc đây, kẻ thạo tin như hắn, sao lại không đến góp vui. Chắc là có việc chậm trễ rồi.” Hơi khựng lại, “Cảm ơn ngươi vừa rồi đã vươn tay cứu giúp.”

 

Tiêu Như Nhi vội xua tay, nói: “Không không, ta cũng không cứu được cô. Nhiều người như vậy, ta cũng không dám ở lại nghênh chiến, chỉ muốn kéo cô chạy.”

 

Đường Giai Nhân cười nói: “Nhiều người như vậy, ngươi có thể vươn tay với ta, ta đã rất biết ơn rồi. Ngươi đi tìm Mạnh Thủy Lam đi, ta còn phải bận, không rảnh rỗi nói chuyện với ngươi nữa.”

 

Tiêu Như Nhi không đi, chỉ lẳng lặng nhìn Đường Giai Nhân bận rộn.

 

Đường Giai Nhân nhìn Tiêu Như Nhi, hỏi: “Còn việc gì sao?”

 

Tiêu Như Nhi nói: “Ta nghĩ, Mạnh Thủy Lam nhất định sẽ tìm đến cô, cho nên... ta muốn ở đây đợi huynh ấy.”

 

Đường Giai Nhân tùy ý ừ một tiếng: “Ồ.” Quay đầu tiếp tục bận rộn.

 

Tiêu Như Nhi có chút không có việc gì làm, thấy không ai để ý đến mình, liền cũng hùa theo giúp đỡ dựng chiếc kiệu mềm đơn giản. Chỉ có điều, động tác của cô ta vô cùng chậm chạp, hoàn toàn là bộ dạng mười ngón tay không dính nước mùa xuân.

 

Sở Lan chê cô ta vướng víu, trực tiếp nói: “Ngươi tránh sang một bên đi.”

 

Tiêu Như Nhi buông thõng tay, ngoan ngoãn lùi sang một bên, nói: “Không ngờ, ngươi lại là người của Đường Giai Nhân.”

 

Sở Lan không giải thích quá trình này, chỉ gật đầu.

 

Tiêu Như Nhi lại nhìn sang Vũ Thiên Quỳnh.

 

Vũ Thiên Quỳnh hoàn toàn không thèm để ý đến cô ta. Người khác không để ý đến người ta, là cao ngạo lạnh lùng, Vũ Thiên Quỳnh chỉ là rất tùy ý trong mắt không có ngươi mà thôi.

 

Sau khi mọi người làm xong chiếc kiệu mềm đơn giản, liền khiêng Đường Bất Hưu lên kiệu. Chiếc kiệu mềm này không ngồi được, chỉ có thể nằm thẳng, trông giống một chiếc giường đơn giản hơn.

 

Vũ Thiên Quỳnh và Sở Lan khiêng Đường Bất Hưu, cùng nhau đi ra ngoài.

 

Tiêu Như Nhi đi theo bên cạnh Đường Giai Nhân, không hề rời đi.

 

Đường Giai Nhân hỏi: “Ngựa của ngươi đâu?”

 

Tiêu Như Nhi huýt sáo một tiếng, con ngựa tự chạy về.

 

Đường Giai Nhân hỏi: “Ngươi không đi à?”

 

Tiêu Như Nhi đáp: “Ta đồng hành cùng cô, cùng nhau đợi Thủy Lam.”

 

Đường Giai Nhân nhìn con ngựa kia, nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt quả thực có chút đáng sợ.

 

Tiêu Như Nhi hỏi: “Cô... cô muốn làm gì?”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Ta đói rồi.”

 

Tiêu Như Nhi hỏi: “Cô muốn ăn thịt ngựa?”

 

Đường Giai Nhân gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiêu Như Nhi nhíu mày nói: “Vậy thì... tìm một chỗ, nướng đi.”

 

Đường Giai Nhân nhìn Tiêu Như Nhi với vẻ khá kinh ngạc, nói: “Ngươi hào phóng như vậy, không phải là có mưu đồ gì chứ?”

 

Tiêu Như Nhi cười nhạt, đáp: “Đã trải qua phồn hoa, cũng coi nhẹ thăng trầm, rất nhiều thứ đối với ta mà nói, đều không còn quan trọng nữa.”

 

Đường Giai Nhân quyết đoán nói: “Tới, g.i.ế.c ngựa nướng thịt!”

 

Tiểu nam oa hỏi: “Ngay tại đây sao?”

 

Đường Giai Nhân giơ tay chỉ một vị trí: “Gần đó có một con suối nhỏ, chúng ta ở ngay đó.”

 

Tiểu nam oa khinh bỉ nói: “Ngươi đúng là bất luận lúc nào ở đâu cũng đòi ăn.”

 

Đường Giai Nhân nói: “Trên đường ta đến đây, ngay trong khu chợ của thị trấn, còn có không ít người ngồi xổm, chờ lấy huyết nhục của ta đấy. Lúc này không ăn chút gì, e là sau này không có cơ hội nữa.” Thực ra, cô muốn ăn đồ ăn, chính là muốn trở nên mạnh mẽ, để bảo vệ bản thân, bảo vệ người của mình. Cô không muốn trở thành gánh nặng của bất kỳ ai.

 

Tiểu nam oa tưởng Sở Lan và Vũ Thiên Quỳnh sẽ không đồng ý, không ngờ, Sở Lan chỉ nhìn Đường Giai Nhân thật sâu một cái, gật đầu nói: “Trên đường tới đây, không ít cao thủ đều đang đổ dồn về phía này. Thuộc hạ và hòa thượng không dám chậm trễ, vừa dưỡng thương vừa phóng nhanh tới, nhưng vẫn suýt chút nữa thì muộn.”

 

Vũ Thiên Quỳnh nói: “Nếu Đường Bất Hưu có thể tỉnh lại, mấy người chúng ta liên thủ, nàng... không cần phải như vậy.”

 

Đường Giai Nhân cười cong mày cong mắt nói: “Ta không thể trở thành người cản trở được nha.” Dùng mũi chân hất một khúc gỗ lên, nắm c.h.ặ.t trong tay, chậm rãi tiến lên.

 

Vũ Thiên Quỳnh nhìn bước chân hơi chậm chạp của cô, khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì.

 

Mấy người đi một mạch đến bên bờ suối, rất nhanh đã làm thịt ngựa, nhóm lửa nướng lên.

 

Khi mùi thơm tỏa ra, Đường Giai Nhân đã tắm rửa sạch sẽ, sau đó ngồi bên cạnh Đường Bất Hưu, từ từ lau vết m.á.u trên mặt và tay hắn.

 

Những vết m.á.u đó đã khô lại, không dễ lau, cô liền nhẹ nhàng, lau đi lau lại nhiều lần. Lau mãi lau mãi, hốc mắt liền đỏ hoe. Cô không biết Hưu Hưu khi nào mới tỉnh, cũng không biết hắn còn có thể tỉnh lại hay không. Con đường phía trước, gian nan như vậy, cô có thể cõng hắn tiến bước, nhưng không biết có thể cõng đến đâu, liệu có còn ngày mai hay không. Vũ Thiên Quỳnh và Sở Lan không phải Bất Hưu Lão Tổ, bọn họ chỉ là xác phàm t.h.a.i thịt, không chịu nổi từng đợt truy tung và đ.á.n.h lén không có hồi kết.

 

Nghĩ đến đây, Đường Giai Nhân còn có chút tức giận. Giận bản thân vô năng, cũng giận Đường Bất Hưu chuyện gì cũng tự mình gánh vác. Bàn tay cô lau cho Đường Bất Hưu dùng thêm vài phần sức lực, dường như chỉ cần lau sạch vết m.á.u đó, thì mọi chuyện sẽ bình an.

 

Vũ Thiên Quỳnh vươn tay, nắm lấy tay Đường Giai Nhân, nhẹ nhàng rút chiếc khăn trong tay cô ra, đi đến bên dòng suối giặt sạch, sau đó lại quay trở lại, ngồi bên cạnh Đường Bất Hưu, từng chút từng chút lau mặt cho hắn.

 

Đường Giai Nhân nhìn Vũ Thiên Quỳnh và Đường Bất Hưu, cảm thấy... thật là hài hòa, thật là có tình yêu.

 

Ánh mắt Vũ Thiên Quỳnh dịu dàng, ngón tay nhẹ nhàng, Đường Bất Hưu cường tráng anh tuấn, trầm tĩnh lạnh lùng.

 

Khóe miệng Đường Giai Nhân giật giật, thu hồi ánh mắt.

 

Vũ Thiên Quỳnh không nhìn Đường Giai Nhân, nhưng lại hỏi: “Sao không nhìn nữa?”

 

Đường Giai Nhân lại đưa mắt nhìn sang, nói: “Hình ảnh quá đẹp đẽ, nhìn nhiều rồi sẽ không nỡ c.h.é.m g.i.ế.c nữa.”

 

Vũ Thiên Quỳnh nhìn Đường Giai Nhân, mỉm cười, nói: “Nàng luôn có nhiều lý do kỳ quái như vậy.”

 

Đường Giai Nhân không biết đáp lời thế nào, dứt khoát không nói.

 

Vũ Thiên Quỳnh nhìn Đường Giai Nhân hồi lâu, đột nhiên lên tiếng: “Đừng bỏ lại ta một mình rời đi nữa.”

 

Lông mi Đường Giai Nhân khẽ run lên một cái.

 

Vũ Thiên Quỳnh thu hồi ánh mắt, tiếp tục lau vết m.á.u trên mặt Đường Bất Hưu, nhạt giọng nói: “Bỏ lại cũng không sao, nàng đi, ta đuổi theo là được.”

 

Lông mi Đường Giai Nhân lại khẽ run lên một cái. Nửa ngày sau, khàn giọng nói: “Ta... không thể.”

 

Không thể cái gì? Không thể nhận phần tình cảm này?

 

Vũ Thiên Quỳnh cười dịu dàng như nước nói: “Ta có thể.”

 

Đường Giai Nhân cũng không biết cái không thể trong miệng mình là gì, cố tình Vũ Thiên Quỳnh lại nói hắn có thể.

 

Có thể cái gì?

 

Có lẽ không có lời giải.