Mỹ Nam Bảng

Chương 1044: Giai Nhân Nói Ra Chân Tướng



 

Đường Giai Nhân rũ rũ mảnh vải trong tay, nói: "Hóa ra không phải lúc nào cũng tàng hình được."

 

Tiêu Như Nhi ngậm miệng không đáp.

 

Hoàng Như Ý vừa định đứng dậy, Tiêu Như Nhi lập tức lên tiếng: "Đúng, khoảng chừng thời gian hai chén trà, khả năng tàng hình sẽ biến mất."

 

Hoàng Như Ý lại ngồi xuống.

 

Đường Giai Nhân tiếp tục hỏi: "Tại sao lại tàng hình được?"

 

Tiêu Như Nhi thẳng thắn đáp: "Ta cũng không biết. Ta từng cứu một người, hắn vì báo đáp ta, đã đưa cho một hồ lô nước. Hắn nói, bôi thứ nước đó lên người, có thể khiến kẻ khác không nhìn thấy mình. Ta đã thử, quả thực rất hữu dụng."

 

Đường Giai Nhân hỏi: "Nước đó đâu?"

 

Tiêu Như Nhi đáp: "Hôm nay đã dùng sạch chút nước ít ỏi còn sót lại rồi."

 

Đường Giai Nhân tin ả mới là có quỷ! Nàng đưa mảnh vải trong tay cho Mạnh Thủy Lam, nói: "Huynh nghiên cứu thử xem."

 

Mạnh Thủy Lam nhận lấy, đưa lên mũi ngửi ngửi, không nhận ra mùi vị gì, liền l.i.ế.m thử một cái, rồi đi sang một bên để suy ngẫm.

 

Đường Giai Nhân nói với Mạnh Thiên Thanh: "Trông chừng ca ca đệ một chút. Lỡ như miệng huynh ấy biến mất, nhớ chăm sóc huynh ấy cho tốt."

 

Mạnh Thiên Thanh vội kéo Mạnh Thủy Lam lại, không cho hắn tự ý rời đi.

 

Đường Giai Nhân tiếp tục thẩm vấn Tiêu Như Nhi: "Ngươi có thể nói thật, cho ta biết, là kẻ nào phái ngươi ám sát Hưu Hưu và Thu Nguyệt Bạch không? Ngươi nói cho rõ ràng, hôm nay ta sẽ thả ngươi đi."

 

Đôi mắt Tiêu Như Nhi khẽ run lên.

 

Đường Giai Nhân tiếp tục dụ dỗ: "Hơn nữa, ta sẽ cho ngươi m.á.u, cho ngươi m.á.u một cách tình nguyện, để ngươi mỗi tháng không phải chịu cảnh đau đớn muốn c.h.ế.t đi sống lại nữa."

 

Đôi mắt Tiêu Như Nhi lại run lên, ả từ từ ngẩng đầu, nhìn về phía Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân đáp lại bằng một ánh mắt khích lệ, nói: "Ta chưa bao giờ lừa người." Lừa người, chính là để lừa c.h.ế.t người.

 

Tiêu Như Nhi nuốt nước bọt cái ực.

 

Đường Giai Nhân nói: "Hơn nữa, ta cũng vô cùng tò mò, ngươi làm thế nào mà theo dõi được Thu Nguyệt Bạch và Hưu Hưu?" Nàng vươn tay, sờ sờ trên đầu Tiêu Như Nhi, mò ra một con Hồng Tuyến Khiên cái, ném cho Chiến Thương Khung.

 

Chiến Thương Khung bỏ con Hồng Tuyến Khiên cái vào lại trong hộp, để nó đoàn tụ với nam nhân của mình.

 

Tiêu Như Nhi kinh ngạc: "Hồng Tuyến Khiên!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đường Giai Nhân nhướng mày, cười nói: "Ngươi cũng tinh mắt đấy chứ, còn biết đây là Hồng Tuyến Khiên. Nói nghe xem, còn biết những gì nữa? Sự kiên nhẫn của ta sắp tuyệt chủng đến nơi rồi đấy nhé."

 

Tiêu Như Nhi hít sâu một hơi, cuối cùng cũng mở miệng: "Được, ta có thể nói cho ngươi biết tất cả những gì ngươi muốn biết. Nhưng mà, ngươi phải trả lời ta một câu hỏi trước, làm sao ngươi biết được, ta chính là tên sát thủ tàng hình kia? Ngươi đừng hòng lừa gạt ta."

 

Đường Giai Nhân mỉm cười, đáp: "Được, không lừa ngươi. Đầu tiên bắt đầu từ việc Điêu Điêu rơi xuống sông băng. Sông băng nứt toác, là do Uy Vũ Báo, chứ không phải nguyên nhân nào khác. Lúc đó ta cứ tưởng lầm là huynh đệ Mạnh gia muốn dồn Hưu Hưu vào chỗ c.h.ế.t, nhưng sau này khi ta tiến hành dung hợp với Ma Liên Thánh Quả thêm một lần nữa, lại cảm thấy sự việc không hề đơn giản như vậy. Huynh đệ Mạnh gia cũng đâu phải kẻ ngốc, cớ sao lại lấy Uy Vũ Báo ra nổ sông? Làm như vậy, sau khi ta biết chuyện, chắc chắn sẽ hận c.h.ế.t bọn họ.

 

Tiếp đó, ta mở một cái Bá Bá Lâu, kẻ đeo mặt nạ Thần Tài xuất hiện, muốn g.i.ế.c Hưu Hưu. Trong tay kẻ đeo mặt nạ Thần Tài có Uy Vũ Báo, rõ ràng là có mối liên hệ thiên ty vạn lũ với Bách Xuyên Các. Thế nhưng lúc đó, huynh đệ Mạnh gia cũng đang ở Bá Bá Lâu, chẳng có lý do gì lại không trực tiếp ra tay cả.

 

Tiếp theo, thích khách tàng hình bắt đầu ra tay với Hưu Hưu và Nguyệt Bạch. Sau khi bị thương, liền trốn biệt tăm.

 

Vận Bút xuất hiện. Ả ta đến từ Tam Nhật Tiểu Trúc, trong tay còn có Uy Vũ Báo. Ả ta trông có vẻ giống hệt thích khách tàng hình, thế nhưng... ả ta cũng quá yếu rồi. Ả ta muốn m.á.u của ta, nhưng đến cả ta mà cũng không đối phó nổi. Một kẻ vô dụng như vậy, sao ta có thể coi ả là sát thủ tàng hình được. Hơn nữa, ở trước mặt ta, ả ta đến cả khả năng giấu đi một bàn chân nhỏ cũng không có.

 

Ta đã bỏ bạc ra, đưa t.h.i t.h.ể ả ta về Tam Nhật Tiểu Trúc.

 

Vừa quay lưng, ta liền đến phủ của Nhị Vương gia. Mục đích là, vừa dụ thích khách tàng hình ra mặt, vừa khiến hắn phải kiêng dè. Ta đợi mấy ngày liền, cũng chẳng thấy kẻ nào lảng vảng đến gần mình. Ồ, đúng rồi, lúc ở trong phủ, bên cạnh Hạ Tam Nương có một nha đầu, tên là Tứ Hỷ, đó là người của ngươi đúng không. Còn Tiểu Hợp thì sao, ngươi nhớ Tiểu Hợp chứ? Tên của nàng ta trong phủ là Sơ Dung, là nha đầu nhị đẳng của Tập phu nhân. Sau này, nàng ta lấy tên giả là Tiểu Hợp để tiếp cận ta, bộ dạng đáng thương vô cùng, cứ như sắp c.h.ế.t đến nơi vậy. Ta cũng ngốc, mặc dù từng nghi ngờ, nhưng lại cảm thấy nước mắt và sự tuyệt vọng của nàng ta đều vô cùng chân thật, thế là đã cho nàng ta vài giọt m.á.u. Vài giọt m.á.u này, vừa là cọng rơm cứu mạng của nàng ta, cũng vừa là bùa đòi mạng của nàng ta. Nàng ta c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t một cách không rõ ràng, đến cả t.h.i t.h.ể cũng bị người cha hờ nhận đi mất.

 

Nếu ta đoán không lầm, chuyện này là do ngươi xúi giục nàng ta làm đúng không. Ngươi biết Vận Bút không thành công, thế là nghĩ ra một chủ ý như vậy, để ta chủ động cho m.á.u. Có phải ngươi tưởng rằng, sau khi Tiểu Hợp nuốt m.á.u của ta, trong m.á.u của nàng ta sẽ có tác dụng chữa bệnh cứu người nhất định? Nhưng cuối cùng lại phát hiện ra, căn bản chẳng có tác dụng gì!

 

Viện của Tam Nương, cũng không phải là nơi ai muốn ra vào cũng được. Bởi vì Tứ Hỷ là người của ngươi, nên ả ta mới có thể thả Tiểu Hợp vào. Sau đó, Tứ Hỷ cũng biến mất. Chắc là bị ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t rồi nhỉ.

 

Lúc đó ta cũng thực sự sợ hãi một thời gian dài, sợ lòng tốt của mình, vừa hại c.h.ế.t mạng người, lại vừa hại luôn cả chút thiện lương mà ta vất vả lắm mới tích cóp được. May mà, Vương phi đã giúp ta kiểm tra sổ sách nhân sự trong Vương phủ, mới biết Tiểu Hợp không phải là người bịa đặt, mà là có thật. Ta từng nghi ngờ Tập phu nhân, thực sự rất nghiêm túc nghi ngờ bà ta.

 

Đáng tiếc, ngươi xuất hiện quá nhanh. Đáng lẽ ngươi phải ở trong Tam Nhật Tiểu Trúc, vậy mà lại xuất hiện trong phủ. Ánh mắt ngươi nhìn ta, cứ như có nỗi khổ khó nói, lại như muốn nói lại thôi. Ta liền biết, ngươi có lời muốn nói với ta.

 

Ta cũng muốn nghe xem ngươi nói gì, ngặt nỗi... thời gian không cho phép a. Ta bị hai cha con nhà đó thu thập cho đẹp đẽ, trực tiếp khiêng ra khỏi phủ, đem đi tặng cho Thái t.ử rồi.

 

Những chuyện tiếp theo, liền không liên quan đến ngươi nữa.

 

Cho đến hôm nay, ngươi đột nhiên xuất hiện muốn dẫn ta bỏ trốn, ta liền lén lút cười thầm. Ta không bỏ trốn cùng ngươi, ngươi liền ở lại. Chuyện này quả thực khó tin. Quan trọng nhất là, ta muốn g.i.ế.c ngựa của ngươi, ngươi vậy mà lại đồng ý! Này, ngươi thực sự coi mình là kẻ mặc người ta nắn bóp sao? Hơn nữa, Hưu Hưu đã nói rồi, chỉ khi có điều cầu xin, mới hạ thấp tư thế. Bộ dạng đó của ngươi, rõ ràng là muốn lấy lòng ta, muốn ăn vạ bên cạnh ta mà.

 

Tiêu Như Nhi, ngươi chưa bao giờ là một kẻ ngốc, nhưng mà, bởi vì sự giày vò sống không bằng c.h.ế.t, mới làm liều đúng không?

 

Ngươi bị Mạnh Thủy Lam bế đi, rồi lại lén lút quay lại, muốn lấy m.á.u của ta, chắc hẳn là ôm suy nghĩ đau đầu chữa đầu, đau chân chữa chân. Muốn giải độc và cổ trên người trước, sau đó mới đến tìm ta xin m.á.u, để tránh bị phản phệ đúng không?"

 

Đợi Đường Giai Nhân nói đến câu cuối cùng, sự khiếp sợ trong lòng Tiêu Như Nhi đã dần dần trở nên bình tĩnh, thậm chí đến một chút gợn sóng cũng không còn. Bị người ta nhìn thấu triệt để như vậy, ả lại giống như một tên hề nhảy nhót không ngừng diễn kịch, thật là nực cười a.

 

Tiêu Như Nhi cười khổ một tiếng, hỏi: "Ngươi đã nhìn thấu rồi, tại sao không ra tay với ta sớm hơn?"

 

Đường Giai Nhân đáp: "Ngươi sai rồi, ta chưa bao giờ nhìn thấu, ta chỉ luôn nghi ngờ mà thôi. Ta không dám chủ động xuất kích, ta sợ đứt dây động rừng. May mà, con rắn độc là ngươi đây, lại không chịu nổi sự cám dỗ từ m.á.u thịt của ta a."