Tiêu Như Nhi nghe xong những lời của Đường Giai Nhân, cả người liền ỉu xìu.
Ả luôn cho rằng mình từng bước tính toán cẩn thận, lại không ngờ tới, Đường Giai Nhân vậy mà đã sớm nghi ngờ, nhưng vẫn luôn nhẫn nhịn không phát tác, cho đến bước cuối cùng, dùng m.á.u thịt dụ dỗ ả, khiến ả hiện nguyên hình, không thể che giấu.
Trong lòng Tiêu Như Nhi vừa bi lương vừa bất lực, vừa tràn ngập hận ý lại cũng có một sự nhẹ nhõm không ai hay biết. Cứ diễn kịch mãi như vậy, mặc dù có được sự đặc sắc khi đùa giỡn người khác, nhưng... những mưu mô cực nhọc trong đó, cũng thực sự khiến người ta cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Tiêu Như Nhi cười cười, nói: "Ngươi nói không sai. Vở kịch này, quả thực là do một tay ta mưu tính mà ra. Các ngươi nhiều người như vậy, kẻ tự xưng là hào kiệt võ lâm được mấy người, kẻ tự xưng là ma đầu lại được mấy người, cuối cùng chẳng phải vẫn bị ta tính kế vào trong đó sao? Hahaha... hahahaha..."
Đường Giai Nhân nhìn không lọt mắt nụ cười vui vẻ giả tạo của Tiêu Như Nhi, lập tức nói: "Mau ngậm miệng lại đi. Cẩn thận Hoàng Như Ý tiếp tục đút da chân vào miệng ngươi đấy." Nói xong, chính nàng cũng bị suy nghĩ của mình làm cho buồn nôn.
Tiêu Như Nhi lập tức ngậm miệng, khuôn mặt vặn vẹo đến khó coi.
Đường Giai Nhân nói: "Những gì ngươi muốn biết, ta đều nói cho ngươi rồi. Những gì ta muốn biết, ngươi có thể nói được rồi đấy."
Tiêu Như Nhi rũ mắt không nói.
Đường Giai Nhân thở dài thườn thượt, nói: "Hoàng Như Ý, phân tới đây."
Hoàng Như Ý đứng dậy, xoa xoa bụng, nói: "Đợi đấy." Hắn lê đôi giày, quay người định đi ra sau gốc cây.
Trong mắt Tiêu Như Nhi lại hiện lên vẻ kinh hoàng, lắc đầu nói: "Không không, các ngươi không thể đối xử với ta như vậy."
Đường Giai Nhân cười khẩy nói: "Rượu ngon thức ăn ngon tiếp đãi sao? Ngại quá, không có. Nhưng mà, chúng ta cũng bao no."
Ánh mắt Tiêu Như Nhi vội vã nhìn về phía Mạnh Thủy Lam, hét lên: "Thủy Lam Thủy Lam, cứu ta... cầu xin huynh, cho dù không cứu ta, thì cũng g.i.ế.c ta đi, đừng để bọn họ sỉ nhục ta như vậy."
Mạnh Thủy Lam nói: "Làm người quý ở một chữ thành. Ngươi không hề có chút thành tín nào, sao có thể coi là người? Để mỗ nghĩ xem, làm sao phá giải bí mật tàng hình của ngươi, rồi mới tính tiếp."
Sắc mặt Tiêu Như Nhi trong nháy mắt trở nên trắng bệch, đôi môi không ngừng run rẩy, bộ dạng đó quả thực vô cùng đáng thương. Nếu không phải biết ả ta tâm ngoan thủ lạt đến mức nào, thì thật sự sẽ sinh lòng thương xót đối với ả.
Tiêu Như Nhi run rẩy hỏi: "Thủy Lam, huynh thực sự chán ghét ta đến vậy sao?"
Mạnh Thủy Lam đáp: "Không phải chán ghét, mà là... cực kỳ chán ghét."
Mọi biểu cảm của Tiêu Như Nhi đều cứng đờ trên mặt, nửa ngày sau mới tiếp tục nói: "Hôm nay huynh chạy tới, giả vờ trở mặt với Đường Giai Nhân vì ta, thực ra là đã sớm nghi ngờ ta rồi?"
Mạnh Thủy Lam đáp: "Vận Bút xuất thân từ Bách Xuyên Các, hẳn là ăn cây táo rào cây sung trộm đi mấy viên Uy Vũ Báo. Về chuyện này, mỗ đã phái người điều tra, nhưng không có kết quả. Chính vì không có kết quả, ta mới biết, đây là có nội gián. Lại không ngờ tới, sẽ là ngươi. Hôm nay đến đây, vốn là muốn tiếp ứng Giai Nhân rời đi, lại thấy nàng ấy xảy ra tranh chấp với ngươi." Hắn hơi khựng lại, "Mỗ cũng chỉ là nhanh trí mà thôi. Mỗ nghĩ, nếu cứ để nàng ấy bức cung ngươi, ngươi chưa chắc đã thổ lộ sự thật. Chỉ có cách đưa ngươi đi, xem ngươi có hành động gì, mới có thể dòm ngó được chân tướng. Thế là, mỗ giả vờ muốn lấy m.á.u của nàng ấy cho ngươi, thực chất là lấy m.á.u của chính mình đút cho ngươi uống. Để ngươi không nghi ngờ, mỗ còn cố ý dùng cành cây đ.â.m rách vết thương, nói dối là do cành cây quẹt phải."
Tiêu Như Nhi bình tĩnh hỏi: "Ý huynh là, huynh chưa từng nghi ngờ ta, nhưng vì nàng ta nghi ngờ ta, cho nên... huynh liền nhận định ta có vấn đề?"
Mạnh Thủy Lam mỉm cười, nói: "Ngươi nói đúng một nửa, còn một nửa nữa, ngươi cần biết, lúc trước, trong khách sạn, sau khi ngươi đóng giả thành tráng hán g.i.ế.c c.h.ế.t năm tên tráng hán khác, bị chúng ta liên thủ đả thương, có một vết thương, tình cờ nằm ngay bên hông chỗ ngươi bị thương. Mỗ nghĩ, hổ vồ người, xưa nay luôn là một vuốt m.ổ b.ụ.n.g moi r.u.ộ.t, nó phải làm thế nào, mới có thể nhẹ nhàng cào xước hông ngươi, mà không làm tổn thương đến nội tạng? Hơn nữa, góc độ cào xước đó, cũng quả thực quá hiểm hóc. Lúc mỗ xử lý vết thương cho ngươi, phát hiện vết thương đó của ngươi thoạt nhìn m.á.u me đầm đìa đáng sợ, nhưng lại không hề làm tổn thương đến nội tạng. Hơn nữa, dưới vết thương mới lại có vết thương cũ. Tuy không quá rõ ràng, nhưng chắc chắn là do chủy thủ gây ra. Mỗ bị tên thích khách tàng hình kia hành hạ đến mức khá phiền não, thấy gió thổi cỏ lay liền cảnh giác thêm vài phần. Hơi liên tưởng một chút, lại phát hiện khả năng ngươi là hắn rất lớn. Thế là, mỗ và Giai Nhân liền hợp lực diễn một vở kịch như vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiêu Như Nhi nghiến răng cười nói: "Tên tiểu nhân bỉ ổi nhà huynh!"
Mạnh Thủy Lam cũng không giận, chỉ mở quạt xếp chậm rãi phe phẩy, cười nói: "Quá khen quá khen. Mỗ so với kẻ đứng sau ngươi, quả thực chính là quân t.ử quang minh lỗi lạc rồi. Thế nào, bây giờ đã định khai báo rõ ràng chưa?"
Hoàng Như Ý hừ hừ một tiếng, thò đầu ra từ sau gốc cây, nói: "Đừng vội, để ả từ từ suy nghĩ, khai báo cho rõ ràng, ta... dạo này ta hơi bốc hỏa, quả thực có chút khô khan."
Đường Giai Nhân liếc mắt nhìn Tiêu Như Nhi.
Tiêu Như Nhi nản lòng thoái chí nói: "Ta nói."
Trong lòng Đường Giai Nhân vui mừng, tiến lại gần Tiêu Như Nhi, nói: "Ngươi tốt nhất là nói cho rõ ràng rành mạch đừng có pha trộn giả dối, nếu không... ngươi hiểu mà."
Tiêu Như Nhi gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Đột nhiên, trong mắt ả xẹt qua một tia sáng tối tăm, vậy mà lại giãy đứt được dải lưng đang trói mình, một tay bóp c.h.ặ.t cổ Đường Giai Nhân, trong sự kinh hãi biến sắc của mọi người, quát lên: "Không ai được nhúc nhích! Nếu không, ta bóp c.h.ế.t nàng ta."
Vũ Thiên Quỳnh nói: "Buông nàng ấy ra, cho ngươi đi."
Tiêu Như Nhi cười nói: "Coi ta là kẻ ngốc sao? Nếu ta buông nàng ta ra, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ta. Các ngươi thật là ngốc đến đáng yêu. Đã biết ta là kẻ đeo mặt nạ Thần Tài, cũng biết ta là thích khách tàng hình, sao còn dám lơ là cảnh giác? Cho dù ta nhất thời không phòng bị, bị nàng ta khống chế, chẳng lẽ lại không biết tự cứu mình? Các ngươi... quá coi thường ta rồi."
Mạnh Thủy Lam từ từ tiến lại gần Tiêu Như Nhi, hỏi: "Võ công này của ngươi, rốt cuộc là học từ đâu?"
Tiêu Như Nhi cười lạnh nói: "Đứng lại! Ai còn dám bước tới, ta lập tức bóp c.h.ế.t nàng ta!"
Không ai dám nhúc nhích.
Tiêu Như Nhi đáp: "Võ công này của ta, đương nhiên là cùng một môn phái với huynh rồi. Chỉ có điều, lão già c.h.ế.t tiệt đó thích giấu giếm, ta đã trộm bí kíp võ công của lão, sao chép lại một bản, lúc này mới mượn cớ trong nhà có việc gấp gáp rời đi."
Ánh mắt Mạnh Thủy Lam lạnh lẽo hẳn đi, nói: "Thật là nhìn xa trông rộng."
Tiêu Như Nhi nhướng mày cười một tiếng, nói: "Cảm ơn sư ca khen ngợi."
Đường Giai Nhân nói: "Tiêu Như Nhi, dựa vào trực giác, ta biết ngươi chưa từng thích Mạnh Thủy Lam. Thế nhưng, nguyên nhân có thể khiến một nữ nhân điên cuồng đến mức này, cũng nhất định là vì một nam nhân. Để ta đoán xem, nam nhân này là ai?"
Tiêu Như Nhi đột nhiên siết c.h.ặ.t cổ Đường Giai Nhân, ánh mắt đầy vẻ tàn nhẫn nói: "Không có nam nhân nào cả, là ta chướng mắt con tiện nhân nhà ngươi! Đã sớm muốn tiễn ngươi chầu tây thiên rồi! Nếu không phải bên cạnh ngươi luôn có đám ngu xuẩn không có não này vây quanh, ngươi tưởng ngươi có thể sống đến ngày hôm nay sao? Hôm nay, ta muốn xem xem, ai có thể cứu ngươi! Đi!"
Tiêu Như Nhi bóp cổ Đường Giai Nhân định đi, lại phát hiện ánh mắt của Đường Giai Nhân rơi vào phía sau lưng ả, vậy mà lại mừng rỡ như điên.
Tiêu Như Nhi sợ Đường Giai Nhân cố tình làm ra vẻ huyền bí, đưa mắt quét qua một vòng, phát hiện đám người Vũ Thiên Quỳnh đều nằm trong tầm nhìn của ả, không có ai có thể đ.á.n.h lén ả cả.
Thế nhưng... tại sao... lại như có gai đ.â.m sau lưng?