Mỹ Nam Bảng

Chương 1090: Chân Tướng Và Mục Đích



 

Đường Giai Nhân thổn thức một hồi, hỏi: “Người này vậy mà che giấu bản thân kín như bưng suốt nửa năm trời?”

 

Y Đóa Liên gật đầu, đáp: “Quả thực là vậy. Trong khoảng thời gian đó, ta từng thử từ biệt hắn, lại bị hắn nhốt trong phòng, không cho ra ngoài. Ta có lòng muốn lấy lòng, giả vờ không muốn rời đi, an tâm sống qua ngày cùng hắn, định bụng nhân lúc hắn đi vắng thì lén chạy trốn, nào ngờ lại phát hiện bản thân bị cô lập trên một đỉnh núi tuyệt đẹp, nếu không có khinh công tuyệt thế của hắn đưa đi, thì vạn lần không thể xuống được.”

 

Đường Giai Nhân cảm thán: “Hắn làm vậy là muốn cứu bá mẫu, hay là muốn giam cầm bá mẫu đây?”

 

Y Đóa Liên khẽ thở dài như có như không, đáp: “Cả hai đều có đi.”

 

Đường Giai Nhân hỏi: “Vậy cuối cùng bá mẫu ra ngoài bằng cách nào?”

 

Trong mắt Y Đóa Liên xẹt qua một tia không tự nhiên, nhưng vẫn nghiêm túc đáp: “Cuối cùng... ta sinh cho hắn một đứa con trai.”

 

Mắt Đường Giai Nhân trừng lớn ngay tức khắc: “Lại sinh nữa à?!”

 

Y Đóa Liên dường như đã nghĩ sẵn cách đối mặt với tình cảnh này, liền cười nói: “Đúng vậy, sinh con trai. Sau khi sinh con trai, hắn nới lỏng cảnh giác với ta. Hai năm trước, cả ta và con trai đều sốt cao không lùi, hắn bó tay hết cách, chỉ đành đưa mẹ con ta xuống núi tìm thầy chạy chữa.” Bà cười tự giễu, “Ta tuyệt đối không phải một người mẹ tốt. Ta bỏ lại Vong Xuyên, chạy đi thăm Vô Địch, Điêu Điêu và Trác Lan Đạt. Lúc này mới biết, Vô Địch đã trở thành Cung chủ Chiến Ma Cung, còn Điêu Điêu và Trác Lan Đạt đã là thần y lừng lẫy giang hồ. Còn về Diễm nhi, tuy bặt vô âm tín, nhưng ta vẫn kiên tin rằng nó còn sống.”

 

Chiến Thương Khung lạnh lùng nói: “Đã trở về rồi, vì sao không đến gặp ta? Hay là đang nghĩ đến chuyện quay lại đỉnh núi kia, cùng ân nhân cứu mạng và đứa con trai mới sinh của bà hưởng thụ niềm vui gia đình?”

 

Y Đóa Liên nghiêm mặt nói: “Không, không phải như vậy. Khi ta tìm được con, vừa khéo nghe thấy con và Viễn Cảnh đối thoại. Ta không biết Viễn Cảnh nói gì với con, chỉ nghe con nói, nương của con đã c.h.ế.t rồi, sau này không cho phép ai nhắc tới. Ta nghĩ, con là không muốn gặp ta.”

 

Chiến Thương Khung bỗng nhiên có xúc động muốn lật bàn! Hắn nghiến răng nói: “Năm xưa bà ngã xuống núi, khi ta tìm được bà, bà đã qua đời rồi.”

 

Trác Lan Đạt nói: “Ngươi chắc chắn nữ t.ử năm xưa ngươi cõng về, chính là nương thân?”

 

Chiến Thương Khung cao giọng: “Làm sao có thể không chắc chắn?!”

 

Trác Lan Đạt dùng ngón trỏ xoa xoa nốt ruồi lệ chí màu đỏ nơi khóe mắt, nói: “Ta thấy chưa chắc.”

 

Chiến Thương Khung vốn định nổi giận, nhưng nghĩ đến chứng bệnh mình từng mắc phải hồi nhỏ, cũng không còn khẳng định chắc nịch như vậy nữa. Hắn cẩn thận nhớ lại, nghiêm túc nói: “Ta chắc chắn. Lúc đó, người được ta cõng về trên núi, quả thực là t.h.i t.h.ể của nương không sai. Khi ấy, cha nuôi Viễn Cảnh và chú Cận Hỉ đều không có mặt, một mình ta lo liệu hậu sự cho nương. Là ta, chính tay đặt một viên Định Nhan Châu vào miệng bà, lại đưa bà vào Băng Tinh Quan, niêm phong quan tài, để t.h.i t.h.ể bà không rữa nát. Đến nỗi, một năm sau, khi cha nuôi Viễn Cảnh và chú Cận Hỉ trở về, đều không dám tùy tiện mở Băng Tinh Quan, chỉ sợ hủy hoại nhục thân của nương.”

 

Nghe lời này, tất cả mọi người đều lộ ra biểu cảm không thể tin nổi.

 

Đường Bất Hưu nói: “Vị tuyệt đỉnh cao thủ khinh công trác tuyệt kia, nhất định đã giở thủ đoạn, khiến ngươi lầm tưởng nương ngươi đã c.h.ế.t, sau đó dùng một cái xác khác, đ.á.n.h tráo nương ngươi.”

 

Ánh mắt Chiến Thương Khung sáng lên, nói: “Chính là như vậy!”

 

Đoan Mộc Diễm nói: “Nói như vậy, kẻ đó vẫn luôn đi theo nương. Cho nên mới biết nương lăn xuống núi, kịp thời ra tay hành sự.”

 

Trác Lan Đạt nói: “Kẻ này... là ai?”

 

Y Đóa Liên trầm ngâm: “Ta cũng không quen biết người nào như vậy.”

 

Đường Giai Nhân b.úng tay một cái, nói: “Chắc chắn là một kẻ ái mộ. Hơn nữa còn là cầu mà không được.” Tự mình nói xong, còn gật đầu khẳng định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đường Bất Hưu nói: “Nấm nói rất đúng.”

 

Y Đóa Liên cảm thán: “Kẻ ái mộ nhiều như vậy, làm sao mà biết rõ được?”

 

Đường Giai Nhân: “...”

 

Trác Lan Đạt hỏi: “Ngài không thăm Vô Địch là có nguyên nhân, vậy tại sao không đến thăm ta?”

 

Y Đóa Liên đáp: “Đã từng có duyên gặp con một lần, nại hà... lúc đó nhìn thấy kẻ kia, ta chỉ đành lẩn trốn, muốn tìm lại con thì đã không dễ dàng. Điêu Điêu hành nghề y cứu đời, nay đây mai đó không cố định. Còn con, thỉnh thoảng mới xuất hiện một lần, làm sao có thể dễ dàng gặp được? Trong lòng ta mang nỗi hổ thẹn, bèn đi khắp nơi dò la, muốn tìm Nhị trưởng lão, lấy Cổ Vương trong cơ thể hắn, dẫn Thiên Ty Vạn Lũ trong người con ra, nhưng mãi vẫn không tìm được người này. Mãi về sau, ta biết được Chiến Thương Khung quả thực có cất giữ một t.h.i t.h.ể nữ, coi đó là ta. Ta cũng mượn cớ đó thoát thân, thuận tiện hành sự.

 

Khi ta biết Diễm nhi đã trở lại Hoàng cung, cũng từng nghĩ đến chuyện đi gặp mặt một lần, chỉ là... trong lòng hoang mang lo sợ, vừa mong mỏi lại vừa không dám đến gần. Nương nghe nói, hai mắt con đã mù, chỉ sợ sự xuất hiện của mình mang lại nguy hiểm cho con. Nương nghĩ, với tính cách của Đoan Mộc Phụng Tuấn, nếu biết nương giả c.h.ế.t lừa hắn, nhất định sẽ nổi trận lôi đình. Nếu nương cứ mãi không xuất hiện, hắn nhất định sẽ mang lòng áy náy, đối xử t.ử tế với con.”

 

Đoan Mộc Diễm hiểu được nỗi khổ tâm của Y Đóa Liên, nhưng vẫn châm chọc nói: “Cho nên, ngài dứt khoát trốn đi, không gặp bất kỳ ai? Cứ coi như mình đã c.h.ế.t?”

 

Y Đóa Liên: “...”

 

Đường Giai Nhân nhíu mày, hung hăng ồn ào nói: “Ngươi nghe không hiểu sao? Bà ấy đang lén lút tìm Nhị trưởng lão, còn phải tránh né gã đàn ông không chịu lộ mặt kia...” Hơi ngừng lại, nhìn về phía Y Đóa Liên hỏi, “Sao bá mẫu không dịch dung? Như vậy ai có thể tìm được bá mẫu?”

 

Y Đóa Liên cười khổ sở, nói: “Trong cơ thể ta có một con Uyên Ương Cổ, bất luận ta ở đâu, hắn đều có thể tìm tới. Vì thế, ta chỉ có thể trốn đông trốn tây, thời khắc cảnh giác, trước khi hắn bắt được ta thì rời đi.”

 

Đường Giai Nhân xắn tay áo, giận dữ nói: “Quá đáng lắm rồi! Còn có kiểu truy thê như vậy sao! Bá mẫu cứ đợi ở đây, nếu hắn dám tới, ta... chọc cho hắn một lỗ, nhất định phải để bá mẫu nhìn xem hắn trông như thế nào!” Đột nhiên cúi đầu, ghé sát Y Đóa Liên, thì thầm, “Thật sự chưa từng thấy hắn trông ra sao ư? Chẳng lẽ... quá xấu, bá mẫu sợ hãi?”

 

Y Đóa Liên hờn dỗi trừng mắt nhìn Đường Giai Nhân một cái, nói: “Hắn nếu thẳng thắn đối đãi, xấu xí chút cũng chẳng sợ. Người thâm sâu khó lường như vậy, thực sự khiến người ta không thể yên tâm nương tựa. Đợi ngươi lớn thêm chút nữa sẽ hiểu, giữa hai người với nhau chỉ có thẳng thắn, mới là bước đầu tiên đi vào lòng nhau.”

 

Đường Giai Nhân không thẹn hỏi: “Vậy bước thứ hai thì sao?”

 

Y Đóa Liên khẽ rũ mắt, thản nhiên đáp: “Bước thứ hai... tên là... không dễ.”

 

Đường Giai Nhân không hiểu, còn muốn hỏi thêm, lại thấy Y Đóa Liên cười rạng rỡ, nói: “Được rồi, chuyện của ta đến đây là hết. Bây giờ, ai nói cho ta biết, các ngươi muốn bắt ai? Có ý đồ gì?”

 

Đường Giai Nhân lắc đầu, nói: “Bá mẫu còn chưa nói rõ. Vì sao lại đến đây?”

 

Y Đóa Liên nhìn vào mắt Đường Giai Nhân, nói: “Vốn định lấy m.á.u ngươi, cứu con ta.” Bà cười cong cong khóe mắt, “Nhưng giờ phát hiện ra, cho dù ta lấy đi m.á.u thịt của ngươi, bọn nó cũng chưa chắc chịu ăn.”

 

Đường Giai Nhân kéo dài giọng, nói: “Ồ...”

 

Y Đóa Liên hỏi: “Không ngạc nhiên sao?”

 

Đường Giai Nhân cười nói: “Quen rồi.”

 

Hai chữ này, khiến bao nhiêu người vì đó mà đau lòng, chua xót, thương cảm a.