Mỹ Nam Bảng

Chương 1091: Dùng Hạt Lạc Thu Phục Lòng Người



 

Đêm đã khuya, những kẻ bên ngoài khách sạn nhìn chằm chằm vào cửa sổ tầng hai nơi ánh nến đang nhảy múa, nhưng thực khó mà dòm ngó được đại sảnh tầng một đã bị ván gỗ che chắn. Cho dù có một tia sáng lọt ra từ bên trong, nhưng vì không thể đến gần, chỉ có thể vọng đoán xem bên trong sẽ xảy ra chuyện gì.

 

Tuy nhiên, quá yên tĩnh.

 

Không gió, không cảnh, cũng không tiếng động.

 

Trong khách sạn đột nhiên truyền ra một tiếng "rầm", âm thanh không lớn, nhưng vẫn lọt vào tai những cao thủ đang ẩn nấp xung quanh, thế là bọn họ tìm mọi cách dòm ngó đôi chút. Cửa sổ không có cánh ở tầng hai kia liền trở thành mục tiêu mà đám người nóng lòng muốn thử.

 

Có kẻ không kìm nén được, phi thân áp sát cửa sổ, ghé tai nghe ngóng động tĩnh một chút, cuối cùng nhảy vào trong, rồi không còn động tĩnh gì nữa.

 

Lại qua một lúc, trong khách sạn lại truyền ra một tiếng "bịch".

 

Ngay sau đó, lại có cao thủ võ lâm như bóng đen đáp xuống cửa sổ, lắng nghe một lát rồi tung người nhảy vào phòng, truyền ra tiếng "phịch", rồi lại im bặt.

 

Cứ như vậy, sau khi liên tiếp năm tên cao thủ nhảy vào, không còn ai đến gần nữa.

 

Trong đại sảnh, Đường Giai Nhân một chân đạp lên ghế, ngẩng đầu nhìn trần nhà bị khoét rỗng, nói với năm người vừa lẻn vào: “Ta đạp đổ một cái ghế, các ngươi liền lẻn vào một người, lòng hiếu kỳ của các ngươi cũng nặng thật đấy.” Nàng mỉm cười, “Cảm giác từ cửa sổ tầng hai rơi thẳng xuống tầng một thế nào? Có chút bất ngờ nào trong đó không?”

 

Năm tên cao thủ mặc dạ hành y đứng bất động, một đám hộ vệ mặc giáp sắt cầm v.ũ k.h.í vây bọn họ vào giữa.

 

Đường Giai Nhân nhìn về phía Đường Bất Hưu, hỏi: “Hưu Hưu, Đường Môn chúng ta có loại độc d.ư.ợ.c nào có thể khiến người ta ngoan ngoãn nghe lời không?”

 

Đường Bất Hưu đáp: “Tự nhiên là Hướng Tả Hướng Hữu Cân Thượng Lai rồi.”

 

Đường Giai Nhân nói: “Cái tên quái dị thế?”

 

Đường Bất Hưu đáp: “Là do con tự đặt tên khi bốn tuổi đấy. Vốn dĩ, nó tên là Nô Tướng.”

 

Vừa nghe thấy hai chữ “Nô Tướng”, đừng nói là năm tên cao thủ, ngay cả những người có mặt tại đó cũng không giữ được bình tĩnh.

 

Độc của Đường Môn, thứ khiến người ta kinh hãi nhất, chính là Nô Tướng.

 

Loại độc này, tùy tâm mà sinh, nếu có dị tâm, bạo t.ử ngay tại chỗ!

 

Cho nên, Đường Giai Nhân đặt tên cho nó là “Hướng Tả Hướng Hữu Cân Thượng Lai” hoàn toàn không sai.

 

Đường Bất Hưu bốc năm hạt lạc từ trên bàn, đưa cho Đường Giai Nhân, nói: “Đừng có động một chút là nhắc đến Hướng Tả Hướng Hữu Cân Thượng Lai, dọa người như vậy không tốt đâu. Đi, chia cho mỗi người bọn họ một hạt lạc, để trấn an tinh thần.”

 

Đường Giai Nhân đi đến trước mặt năm vị cao thủ, chia hạt lạc xuống.

 

Tay cầm hạt lạc của năm người kia bắt đầu run rẩy, giống như... đang cầm Hướng Tả Hướng Hữu Cân Thượng Lai.

 

Một người trong số đó giận dữ nói: “Khinh người quá đáng!” Hắn ném hạt lạc đi, định lao vào bắt Đường Giai Nhân.

 

Nam t.ử cao lớn đứng phía sau chếch bên Y Đóa Liên đột nhiên ra tay, đ.á.n.h ngã tên cao thủ kia.

 

Đường Giai Nhân cười khinh miệt, hơi hất cằm, nói: “Hàng loạt tuyệt đỉnh cao thủ đều bị chúng ta tàn sát hết rồi. Ngươi tưởng mình là ai? Cũng xứng động thủ trước mặt ta.” Khóe mắt toát ra ba phần bá khí duy ngã độc tôn, cùng sáu phần cuồng ngạo bễ nghễ thiên hạ.

 

Đường Giai Nhân như vậy, quả thực khiến người ta mềm nhũn đầu gối, phải nghiêm túc nhìn nhận. Nếu không biết dáng vẻ bình thường của Đường Giai Nhân, một bộ dạng mềm oặt dễ bắt nạt, ai có thể ngờ lúc này nàng lại có thể trấn áp mọi người như vậy? Rốt cuộc là đang diễn kịch, hay là khí thế ngạo nghễ toát ra từ trong xương tủy?

 

Tạm thời không có lời giải.

 

Cao thủ vừa động thủ bị khinh bỉ như vậy cũng mất hết tính khí. Dù sao, một nam t.ử trông chỉ như nô bộc cũng có thể hạ gục hắn trong một chiêu, bản thân quả nhiên chỉ là một phế vật vô dụng a.

 

Đường Giai Nhân nhìn về phía mấy người còn lại, nói: “Các ngươi chọn ăn hạt lạc này, từ nay về sau bán mạng cho ta. Hay là... đi bầu bạn với những tiền bối võ lâm kia, ngủ yên dưới lòng đất.” Nàng phì cười, “Dù sao hành thích Hoàng thượng và Quận chúa, cũng chỉ tru di cửu tộc mà thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời này, quá rợn người!

 

Bốn tên cao thủ toát mồ hôi lạnh, lén nhìn nhau, cuối cùng c.ắ.n răng, với quyết tâm coi cái c.h.ế.t như không, nuốt hạt lạc trong miệng xuống, quỳ một gối, ôm quyền nói: “Thề c.h.ế.t hiệu lực.”

 

Đường Giai Nhân học theo nụ cười vừa rồi của Y Đóa Liên, cười ha ha lớn tiếng.

 

Y Đóa Liên nói: “Nha đầu Đường gia học ta.”

 

Đường Bất Hưu nói: “Cười đẹp hơn bà nhiều.”

 

Y Đóa Liên: “...”

 

Tên cao thủ thứ năm nhặt hạt lạc bị mình ném xuống đất lên, ngậm nước mắt đưa vào miệng, nhíu mày, ngửa đầu nuốt xuống. Hắn cho rằng, hạt lạc mình ăn chắc chắn không phải hạt lạc bình thường, nhất định là hạt lạc đã ngâm trong kịch độc Nô Tướng.

 

Hạt lạc đáng ghét!

 

Đường Giai Nhân nhìn về phía Đường Bất Hưu, nói: “Hưu Hưu, cuối cùng con cũng biết tại sao Đường Môn và Bất Hưu Môn chúng ta đều nhân tài điêu linh như vậy rồi.”

 

Đường Bất Hưu nhướng mày, hỏi: “Ồ?”

 

Đường Giai Nhân cười cong cong mắt, nói: “Chúng ta phải đi lại trong giang hồ, thu nạp nhiều nhân tài mới được. Sư phụ xem, con đá đổ ghế năm lần, liền có năm vị cao thủ làm thuộc hạ, tốt biết bao. Tuy bọn họ võ công bình thường, nhưng làm chân chạy vặt, truyền lời thì vẫn được.”

 

Năm tên cao thủ thầm kêu oan trong lòng. Không phải bọn họ không lợi hại, là đối phương quá mạnh, được không hả? Thôi được rồi, bây giờ đều là người một nhà, không phân biệt ta người, không phân biệt ta người...

 

Đường Giai Nhân nói với năm tên cao thủ: “Bây giờ, chúng ta chơi trò mèo bắt chuột. Các ngươi lén lút ra ngoài, hễ thấy kẻ nào lảng vảng quanh khách sạn nhìn trộm thì bắt hắn lại đây. Bắt đủ mười người, ta sẽ giải độc cho ngươi, trả tự do cho ngươi.”

 

Mắt năm tên cao thủ đồng loạt sáng lên, nếu không vì tự do, ai muốn lang thang trong võ lâm chứ?

 

Một người trong số đó mở miệng nói: “Chúng ta đều là người trong võ lâm, nếu để bọn họ biết là chúng ta ra tay bắt người, e là... không ổn.”

 

Đường Giai Nhân nói: “Võ lâm tranh chấp không dứt, giữa các môn phái đ.á.n.h nhau đến c.h.ế.t còn thiếu sao?”

 

Người nọ im bặt.

 

Đường Giai Nhân tiếp tục nói: “Các ngươi đừng có lề mề nữa, lát nữa thỏ chạy hết rồi, ta còn cần ưng khuyển làm gì? Đi, hay là c.h.ế.t, tự mình chọn một cái.”

 

Năm người c.ắ.n răng, đồng thanh nói: “Đi!”

 

Đường Giai Nhân phất tay, năm người ôm quyền, lần lượt biến mất khỏi khách sạn.

 

Đường Giai Nhân thấy người đi hết rồi, lúc này mới bốc một nắm hạt lạc, ném một hạt vào miệng, cười như hồ ly.

 

Y Đóa Liên hỏi: “Ngươi đây là đang hát vở nào thế?”

 

Đường Giai Nhân nói: “Mấy người chúng ta bị thương khá nặng, thật sự động thủ với người khác thì có chút tốn sức. Thuộc hạ của Trác Lan Đạt tuy đông, nhưng cao thủ chân chính có thể lấy đầu người trong trăm bước, người đông không giải quyết được vấn đề. Cho nên, ta phải bắt lính tráng tạm thời dùng một chút. Nếu không... rất có thể không bước ra khỏi khách sạn này được đâu.”

 

Y Đóa Liên cười nói: “Không ngờ ngươi tuổi còn nhỏ, lại có thể bày mưu tính kế.”

 

Đường Giai Nhân nói: “Bị người ta hố nhiều rồi, bản thân cũng phải nghĩ chút biện pháp chứ.”

 

Nghe Đường Giai Nhân nói vậy, Đoan Mộc Diễm, Trác Lan Đạt và Chiến Thương Khung không ai không cảm thấy xấu hổ. Đã từng, bọn họ vì mục đích riêng mà vắt óc suy tính hố Đường Giai Nhân. Giờ nghĩ lại, bản thân lúc đó nhất định là đầu óc vào nước rồi.

 

Chiến Thương Khung đưa tay định bốc hạt lạc.

 

Đường Giai Nhân đập một cái vào tay hắn, nói: “Đừng động vào. Phải chừa ra năm mươi hạt, chuẩn bị hiếu kính cho các cao thủ võ lâm đấy.”