Mỹ Nam Bảng

Chương 658: Cắt Đứt Một Nhúm Lông



 

“G.i.ế.c hắn!”

 

“Đúng, g.i.ế.c hắn!”

 

Nàng có thể vung đôi bàn tay trắng ngần, đẩy hắn vào chỗ c.h.ế.t một lần, thì sẽ có lần thứ hai.

 

Chỉ cần Chiến Thương Khung c.h.ế.t, sẽ không ai biết nàng từng làm gì, mấy vị đường chủ trong Chiến Ma Cung này cuối cùng cũng sẽ chia năm xẻ bảy, nàng có thể tiếp tục hành tẩu giang hồ, vô ưu vô lự.

 

Đường Giai Nhân hạ quyết tâm xong, quyết định đích thân "chăm sóc" Chiến Thương Khung, cho đến khi tiễn hắn chầu Tây thiên.

 

Trong số những kẻ ép c.h.ế.t Công Dương Điêu Điêu, nàng hận nhất là Chiến Thương Khung!

 

Quan hệ giữa hai người không hề tầm thường, lại còn có tầng quan hệ như vậy... Mẹ kiếp, đầu óc nàng chắc chắn có vấn đề rồi! Chiến Thương Khung rất có thể không phải là anh em họ của Công Dương Điêu Điêu, cho nên hắn căn bản chẳng quan tâm đến sống c.h.ế.t của Công Dương Điêu Điêu. Hơn nữa, Chiến Thương Khung từng nói, nương hắn dặn rằng, nếu nương của Công Dương Điêu Điêu sinh ra một đứa con gái, thì để hai người kết làm phu thê. Lúc đó não nàng chưa nảy số, Công Dương Điêu Điêu chắc cũng tưởng Chiến Thương Khung bị ngốc, nên không vạch trần sự thật, mà sự thật chính là —— anh em họ thì không thể kết làm phu thê!

 

Nghĩ như vậy, Đường Giai Nhân thật sự càng thêm hận Chiến Thương Khung.

 

Trong lòng hắn rõ ràng biết mình là ai, lại coi những người xung quanh như quân cờ mà đùa giỡn. Từ cuộc đối thoại của đám người Hoàng Như Ý vừa rồi không khó để đoán ra, toàn bộ Chiến Ma Cung đều không biết thân phận thật sự của Chiến Thương Khung. Ừm... cũng chưa chắc là tất cả đều không biết, cái tên Vương Lam Hải kia có thể biết chút gì đó, nếu không sao có thể trở thành tâm phúc thực sự của Chiến Thương Khung chứ?!

 

Ánh mắt Đường Giai Nhân trở nên lạnh lẽo, nhìn lên bậc thang.

 

Kẻ đeo mặt nạ mặt đỏ đi ở vị trí áp ch.ót quay đầu lại, nhìn Đường Giai Nhân thêm một cái.

 

Đường Giai Nhân cảm thấy, cái nhìn này của hắn mang ý vị khá khác thường.

 

Hắn là ai?

 

Có nhận ra mình không?

 

Tại sao luôn như có như không nhìn về phía nàng?

 

Hắn che kín mít thành cái dạng kia, thật đúng là không dễ đoán.

 

Tuy nhiên, một người khác, nàng lại đã đoán ra thân phận thật sự của hắn.

 

Mặt nạ của tên giả diện nhân Sói Dữ và đôi bàn tay kia nàng nhận ra, chính là tên giả diện nhân Sói Dữ muốn lấy mạng Đoan Mộc Diễm ở Bá Bá Lâu, mà thân phận thật sự của người này, chính là —— vị Quyền thúc bên cạnh Hạ Kiên!

 

Một luồng khí tức âm lãnh và mùi vị như thể pha trộn giữa nghĩa trang và tiệm t.h.u.ố.c, khiến người ta tránh còn không kịp.

 

Nàng thật không hiểu nổi, mùi nặng như vậy, trừ phi dùng giấy dầu bọc kín mình từ đầu đến chân, không lọt một tia mùi nào, bằng không dù có gói mình thành cái bánh chưng thì có ích gì? Hừ...

 

Hiện giờ nàng đã biết, Hạ Kiên là người của Nhị vương gia, nhưng lại chưa hiểu rõ, hắn rốt cuộc là người thế nào của Nhị vương gia?

 

Hơi đau đầu đây.

 

Ra khỏi hầm băng, Đường Giai Nhân cảm thấy không còn lạnh như vậy nữa. Nàng đi theo sau mọi người, bước vào nhà chính.

 

Trong nhà chính có một chiếc giường và một chiếc sập, Hoàng Như Ý đang nằm trên sập, quần áo mở toang, đai lưng quấn trên vết thương đã bị cắt đứt, trên cái bụng trắng lóa toàn là m.á.u tươi. Da thịt chỗ vết thương lật ra, trông vô cùng đáng sợ. Phương Hắc T.ử đang dùng hai bàn tay đầy m.á.u xử lý vết thương cho Hoàng Như Ý. Đường Giai Nhân liếc nhìn một cái, cảm thấy Phương Hắc T.ử rất có thể sẽ tự tay làm c.h.ế.t Hoàng Như Ý.

 

Phương Hắc T.ử thấy có người lên, lập tức ồm ồm giọng gấp gáp hét:

 

“Vị thần y kia, ông mau xem cho Hoàng Như Ý đi, hắn sắp không xong rồi!”

 

Đám người Vương Lam Hải đặt Chiến Thương Khung lên giường, sau đó khiêng ra từng cây nến to bằng cổ tay, thắp sáng căn phòng như ban ngày. Nghe thấy lời này, tất cả đều nhìn về phía Phương Hắc T.ử và Hoàng Như Ý phía sau hắn.

 

Giả diện nhân Sói Dữ đáp:

 

“Cung chủ của các ngươi rời khỏi hầm băng, m.á.u huyết toàn thân sẽ từ từ lưu thông trở lại, các đại kinh mạch nếu không để độc tố tích tụ bài xích ra ngoài trước, sau đó mở ra từng cái một, hắn... t.h.u.ố.c thang khó cứu.”

 

Phương Hắc T.ử giơ hai bàn tay đầy m.á.u lên, ngây ngốc. Hắn ngây người hỏi:

 

“Thế... thế không thể cùng cứu sao?”

 

Giả diện nhân Sói Dữ cười lạnh nói:

 

“Các ngươi đâu có trả cái giá để cứu hai người.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phương Hắc T.ử lập tức nói:

 

“Ông cần bao nhiêu bạc? Ông nói đi!”

 

Giả diện nhân Sói Dữ lấy ra kim châm rỗng ruột, đầy trào phúng nói:

 

“Bạc có thể cứu mạng, nhưng không giành giật được với thời gian.”

 

Phương Hắc T.ử còn định nói gì đó, Vương Lam Hải lại lên tiếng:

 

“Hắc đường chủ, ngươi chăm sóc tốt cho Hoàng đường chủ, đừng làm phiền thần y cứu chữa cung chủ.” Ánh mắt hắn trầm xuống, “Đây là đại sự.”

 

Phương Hắc T.ử nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, quay đầu nhìn Hoàng Như Ý, cơ thể căng cứng như con thú bị nhốt, nhưng lại luống cuống không biết làm sao.

 

Sắc mặt Hoàng Như Ý xanh xao, rõ ràng là mất m.á.u quá nhiều, cả người sắp đuổi kịp Chiến Thương Khung rồi. Đáng tiếc, hắn vĩnh viễn không phải là Chiến Thương Khung, cho nên trong điều kiện chỉ có thể cứu sống một người, hắn đành bị vứt bỏ.

 

Đường Giai Nhân nhíu mày, trong lòng không được thoải mái cho lắm.

 

Trên giường, giả diện nhân Sói Dữ đã chỉ huy Viên Lục Dã và Vương Lam Hải làm giá cắm nến, hai tay mỗi người nâng một cây nến to bằng cổ tay, lần lượt đứng ở đầu giường và cuối giường, sau đó sai Hà T.ử Lãng chuẩn bị chậu đồng và các vật dụng cần thiết.

 

Giả diện nhân mặt đỏ giống như một món đồ trang trí, đứng im lìm ở một bên.

 

Giả diện nhân Sói Dữ sờ tứ chi của Chiến Thương Khung, sau đó nói:

 

“Cởi áo bào của hắn ra.”

 

Không ai nhúc nhích.

 

Giả diện nhân Sói Dữ nói:

 

“Lão phu kiên nhẫn không tốt. Mau ch.óng lột sạch hắn đi.”

 

Vương Lam Hải và Viên Lục Dã cùng nhìn về phía Đường Giai Nhân. Theo bọn họ thấy, Hoa Cô chính là nữ nhân của cung chủ, để nàng ra tay là thích hợp nhất.

 

Đường Giai Nhân dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người, đành phải c.ắ.n răng tiến lên.

 

Lúc này, giả diện nhân mặt đỏ nãy giờ không nói năng hành động gì bỗng trực tiếp cầm lấy cây kéo trên sập, đi đến bên giường, định ra tay cắt áo bào của Chiến Thương Khung.

 

Vương Lam Hải nói:

 

“Chuyện này, không phiền các hạ nữa.” Hắn nhìn Đường Giai Nhân, ra hiệu cho nàng động thủ. Dù sao, nói một cách nghiêm túc, giả diện nhân mặt đỏ là người ngoài, Hoa Cô là người nhà. Giả diện nhân mặt đỏ cầm kéo, bất cứ lúc nào cũng có thể kết liễu tính mạng của cung chủ, còn võ công của Hoa Cô thì tầm thường, có thể g.i.ế.c Đoan Mộc Diễm là nhờ vào một cỗ tàn nhẫn. Giao kéo vào tay Hoa Cô, hắn yên tâm.

 

Đường Giai Nhân biết, lúc này không thể vặn vẹo, thế là bước tới, lấy cây kéo từ tay giả diện nhân mặt đỏ. Nàng phát hiện giả diện nhân mặt đỏ này thật đúng là vũ trang đến tận răng, ngay cả trên tay cũng đeo găng, không lộ ra một chút da thịt nào.

 

Sau khi Đường Giai Nhân cầm lấy kéo, nàng khều áo bào của Chiến Thương Khung lên, giả vờ căng thẳng, run rẩy hỏi:

 

“Cắt... cắt vào thịt thì làm sao? Cung... cung chủ có kêu đau không?”

 

Câu nói trước, khiến mọi người muốn tát c.h.ế.t nàng! Câu nói sau, thật sự là... sống sờ sờ muốn chọc người ta tức cười mà!

 

Nếu Chiến Thương Khung có thể bị nàng đ.â.m một nhát kéo tỉnh lại, hét lớn một tiếng đau, Vương Lam Hải sẽ lập tức quỳ xuống gọi nàng một tiếng cô nãi nãi.

 

Mọi người thầm mắng đầu óc nàng có vấn đề, nhưng tâm trạng luôn căng thẳng nãy giờ, lại vì Đường Giai Nhân mà thả lỏng được một phần.

 

Vương Lam Hải nói:

 

“Đừng nói nhiều, mau cắt ra đi.”

 

Đường Giai Nhân gật đầu, trấn định tinh thần, bắt đầu cắt.

 

Tay nàng run lên rồi lại run, dăm ba bận suýt nữa đ.â.m thẳng vào người Chiến Thương Khung. Đặc biệt là, khi nàng bắt đầu cắt quần lót của Chiến Thương Khung, tất cả những nam nhân chứng kiến cảnh này, đều cảm thấy đũng quần thắt lại!

 

Cách cắt này, thật sự là... quá kinh tâm động phách rồi!

 

Vương Lam Hải thề, hắn tuyệt đối đã nhìn thấy Hoa Cô cắt đứt một nhúm lông của cung chủ đại nhân.