Trong sự nơm nớp lo sợ của mọi người, Đường Giai Nhân cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ, hơn nữa còn thở phào một hơi thật dài, lẩm bẩm:
“Đổ mồ hôi đầy tay rồi.”
Mọi người thầm mắng: Chúng ta đều đổ mồ hôi đầy đũng quần rồi đây này!
Giả diện nhân Sói Dữ lạnh lùng mở miệng nói:
“Chiến Ma Cung quả nhiên nhân tài xuất lớp lớp.”
Lời này, thật sự là vả mặt.
Chiến Ma Cung có tám đường khẩu, tám vị đường chủ, mỗi người một chức vụ, mỗi người có cái lợi hại riêng, cố tình Hoa Cô chen chân vào trong đó, khăng khăng mở ra đường thứ chín chỉ có một vị đường chủ mà không có lấy một thuộc hạ.
Nói ra, đều thấy mất mặt.
Bây giờ bị người ta dùng lời lẽ mỉa mai, cũng chỉ đành nuốt nước bọt nhịn xuống.
Còn về chuyện Hoa đường chủ tự tay g.i.ế.c Đoan Mộc Diễm, mấy nam nhân to xác này lại càng không muốn nói nhiều. Dù sao, Hoa Cô là nữ nhân của cung chủ, lại chạy đến chốn trăng hoa bán nụ cười để báo thù, kể ra thật sự không êm tai.
Đường Giai Nhân bị khinh bỉ, trong lòng ngược lại thấy vui vẻ, giả vờ như không nghe ra sự trào phúng, nhiệt tình nói:
“Ông cũng thấy vậy sao? Chiến Ma Cung chúng ta đang thiếu một vị đường chủ biết khám bệnh chữa thương, hay là, ông đến thế chỗ đi?”
Giả diện nhân Sói Dữ cười âm trầm, nói:
“Tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa...” Vừa đưa tay ra, liền định giật tấm vải đen che mặt Đường Giai Nhân.
Đường Giai Nhân lập tức cúi đầu ôm n.g.ự.c lùi về phía sau, trong miệng còn hét lên:
“Không được chạm vào ta!”
Giả diện nhân Sói Dữ không ngờ động tác né tránh của Đường Giai Nhân lại nhanh như vậy, hơi sửng sốt, lại cẩn thận đ.á.n.h giá Đường Giai Nhân một cái.
Đường Giai Nhân tức giận nói:
“Ta là nữ nhân của cung chủ, cái đồ vô sỉ nhà ông!”
Giả diện nhân Sói Dữ quát:
“Ngươi dám vu oan cho lão phu?”
Đường Giai Nhân chỉ vào giả diện nhân Sói Dữ mắng:
“Ông động thủ trước! Chúng ta đều nhìn thấy cả đấy!”
Giả diện nhân Sói Dữ tức đến mức suýt bốc khói, lập tức nói:
“Lão phu là muốn xem dung mạo của ngươi.”
Đường Giai Nhân the thé nói:
“Ta còn chưa xem dung mạo của ông, ông xem dung mạo của ta làm gì? Không biết dung mạo của ta chỉ có cung chủ mới được xem sao? Ông đưa tay ra chính là lão lưu manh!”
Trận cãi vã này nổ ra thật không kịp trở tay.
Khuyên can ư, phải khuyên thế nào?
Giả diện nhân Sói Dữ quả thực đã đưa tay ra, bất luận là giật khăn che mặt của Hoa đường chủ hay làm gì, đều không phúc hậu. Dù sao, đây là Chiến Ma Cung, Hoa Cô còn đang chiếm vị trí Hoa đường chủ. Hơn nữa, Hoa Cô là nữ nhân của cung chủ, đây là sự thật ai cũng biết. Nếu Hoa Cô không có hành động phản bội, sau khi cung chủ tỉnh lại, nhất định sẽ yêu thương nàng t.ử tế. Giúp Hoa Cô sao, mọi người lại đang cầu cạnh giả diện nhân Sói Dữ, không tiện xé rách mặt với hắn. Đều nói nữ nhân là họa thủy, trên người Hoa Cô thật sự thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Vương Lam Hải đau đầu vô cùng, trơ mắt nhìn hai người lại sắp lao vào cấu xé nhau, đành phải ra mặt, giơ một cây gậy lên, mỗi bên đ.á.n.h một gậy, trầm giọng nói:
“Được rồi, chính sự quan trọng hơn, làm lỡ việc chữa bệnh cho cung chủ, đối với ai cũng không tốt.”
Đường Giai Nhân quay đầu bĩu môi, xoay người bỏ đi, trong miệng còn lẩm bẩm:
“Lão dê cụ!”
Mặt nạ của giả diện nhân Sói Dữ suýt nữa thì nứt toác! Nếu không phải ngại ra tay với một tiểu nha đầu không biết trời cao đất dày, hắn thật muốn hạ độc c.h.ế.t nàng!
Vương Lam Hải cảm thấy Hoa đường chủ quả thực làm càn, nhưng thỉnh thoảng chọc tức cái lão quỷ âm dương quái khí kia một chút, cũng khá thú vị.
Viên Lục Dã lần này tương đối trực tiếp, cười hắc hắc một tiếng, bày tỏ tâm trạng của mình.
Hà T.ử Lãng đặt một xấp vải trắng xuống mép giường, lùi lại ba bước, khẽ gật đầu với Hoa Cô. Nếu không phải thời cơ không đúng, hắn đều muốn vỗ tay khen hay. Tên giả diện nhân Sói Dữ kia vừa bước vào đã ngạo mạn vô lễ, nếu hôm nay không cứu được cung chủ, hắn sẽ bắt lão ta bồi táng!
Phương Hắc T.ử vẫn luôn túc trực bên giường Hoàng Như Ý, không ngừng rắc Kim Sang Dược lên bụng hắn, vẻ lo lắng trên mặt dần chuyển thành tuyệt vọng.
Giả diện nhân mặt đỏ tiếp tục làm món đồ trang trí của mình.
Giả diện nhân Sói Dữ hít sâu một hơi, bắt đầu ép độc cho Chiến Thương Khung.
Tay hắn hơi run, khiến mọi người nơm nớp lo sợ.
Vương Lam Hải lên tiếng:
“Xin... nhất định phải vững tay một chút.”
Lời này, thật sự là vả mặt đôm đốp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dặn dò một kẻ tự xưng là thần y phải cầm vững cây kim cứu mạng trong tay, tuyệt đối là sự nghi ngờ to lớn đối với y thuật của hắn.
Giả diện nhân Sói Dữ đều muốn bỏ đi cho xong! Nhưng, cứ nghĩ đến lời dặn dò của Nhị vương gia trước lúc lên đường và cuộc trò chuyện riêng với Đoan Mộc Hạ, cục tức này, hắn đành phải nhịn. Vừa rồi làm ra vẻ không muốn chữa trị, cũng chỉ là thăm dò xem Chiến Ma Cung có còn dùng được nữa hay không. Nếu lòng người Chiến Ma Cung tản mác, hắn tự nhiên sẽ tiêu sái rời đi. Nhưng Chiến Ma Cung vẫn có thể bện thành một sợi dây thừng, hắn liền không thể thất tín với người ta.
Giả diện nhân Sói Dữ ổn định lại cảm xúc, vững vàng hạ mũi kim đầu tiên.
Đường Giai Nhân thầm nghĩ: Lại không chọc tức người ta bỏ đi được, xem ra công lực chưa tới nơi tới chốn rồi. Không, có lẽ là người ta còn có mưu đồ khác, đ.á.n.h cũng không đi.
Nàng chân thành hy vọng giả diện nhân Sói Dữ đ.â.m sai vài mũi kim, để Chiến Thương Khung không bao giờ tỉnh lại nữa. Nàng mang tâm trạng thấp thỏm, xoay một vòng, lại thò đầu ra xem giả diện nhân Sói Dữ thi châm thế nào.
Viên Lục Dã sợ nàng chọc giận người ta, người ta thật sự vứt gánh không làm nữa. Thế là nhỏ giọng nói với nàng:
“Đừng lượn lờ ở đây nữa, đi ra ngoài một chút đi.”
Đường Giai Nhân lườm hắn một cái, xoay người đi dạo đến bên cạnh Hoàng Như Ý.
Phương Hắc T.ử hơi đờ đẫn ngẩng đầu nhìn Đường Giai Nhân, có bệnh vái tứ phương hỏi:
“Làm sao bây giờ?”
Đường Giai Nhân liếc nhìn cái bụng đang mở toang kia, nói:
“Hay là, khâu lại trước?” Nàng ở cùng Công Dương Điêu Điêu một thời gian, thỉnh thoảng cũng nghe hắn kể về cách khám bệnh cứu người.
Đường Giai Nhân trả lời như vậy, cũng chỉ là thuận miệng nói. Phương Hắc T.ử lại như được thắp sáng ngọn đèn chỉ đường, lập tức nhảy dựng lên, nói:
“Được được, ta đi lấy kim chỉ, ngươi ngươi ngươi... ngươi khâu.” Một làn khói chạy ra ngoài, rồi lại trong chớp mắt chạy về, nhét một cuộn chỉ vào tay Đường Giai Nhân, sau đó trơ mắt nhìn nàng chằm chằm.
Đường Giai Nhân rũ mắt nhìn kim chỉ trong tay, từ chối:
“Ta... nữ công gia chánh của ta không tốt.”
Phương Hắc T.ử nói:
“Ngươi làm được mà!”
Đường Giai Nhân vặn vẹo nói:
“Ta chưa từng khâu cho người bao giờ.”
Phương Hắc T.ử nói:
“Ngươi làm được mà!”
Đường Giai Nhân nhướng mày nói:
“Khâu c.h.ế.t đừng oán ta!”
Phương Hắc T.ử gật đầu:
“Ngươi làm được mà!”
Đường Giai Nhân nhìn Hoàng Như Ý, c.ắ.n răng nói:
“Được hay không, khâu qua mới biết!”
Thế là, nàng xỏ chỉ qua kim, chuẩn bị đi khâu bụng Hoàng Như Ý. Trong lòng còn không ngừng tự cổ vũ mình, nói: Không sợ không sợ, cứ coi như đang khâu vá một miếng vải đỏ thật dày là được.
Trước khi kim đ.â.m vào thịt, Đường Giai Nhân nhớ lại lời Công Dương Điêu Điêu từng nói, thế là dừng mũi kim trong tay, quay đầu nói với Phương Hắc Tử:
“Chuẩn bị cho ta chút rượu và nước nóng, ta phải rửa sạch mấy thứ này.”
Phương Hắc T.ử nói:
“Đừng làm mấy trò vô dụng, khâu thẳng đi.”
Đường Giai Nhân hỏi:
“Ngươi khâu à?”
Phương Hắc T.ử nói:
“Ngươi làm được mà!” Xoay người chạy ra ngoài, rất nhanh đã chuẩn bị xong những thứ Đường Giai Nhân cần.
Đường Giai Nhân rửa sạch tay và kim chỉ, sau đó dùng đôi tay run rẩy vuốt ve bụng Hoàng Như Ý, hỏi:
“Ruột... ruột không đứt chứ? Nếu đứt rồi, có phải cũng... cũng phải khâu lại không?”
Phương Hắc T.ử nói:
“Ngươi làm được mà!”
Đường Giai Nhân c.ắ.n răng, một kim đ.â.m vào bụng Hoàng Như Ý.
Hoàng Như Ý:
“A... đau c.h.ế.t ta rồi!”