Đường Giai Nhân cuối cùng cũng chọc tức được Vũ Thiên Quỳnh, lập tức cảm thấy tâm trạng thật tốt.
Cô ngâm nga điệu hát nhỏ, cởi áo khoác, giật váy ra, đá giày đi, đang định xỏ chân vào quần lót, thì thấy rèm cửa bị vén lên, Vũ Thiên Quỳnh mặc y bào màu xanh đậm, xách một thùng nước nóng, đi rồi quay lại, đến bên thùng gỗ, vô cùng tự nhiên đổ nước nóng vào.
Vũ Thiên Quỳnh xách y phục Đường Giai Nhân thay ra, sải bước ra khỏi phòng, hít một hơi không khí trong lành, đi đến bên giếng nước trong sân, múc nước giếng lên, rửa mặt một cái, sau đó đổ nước vào chậu y phục.
Vũ Thiên Quỳnh vốn là người giỏi quan sát. Hắn nhìn ra được, Đường Giai Nhân không phải là nữ t.ử biết lo liệu việc nhà. Cô tắm rửa mà không biết chuẩn bị y phục để thay, váy áo bẩn cởi ra vứt đầy đất, cũng đủ để nói lên hai vấn đề, một, cô rất có thể không biết giặt y phục. Hai, Đường Bất Hưu cưng chiều cô đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Y bào của Vũ Thiên Quỳnh có người hầu giặt, nhưng váy áo của Đường Giai Nhân hắn lại muốn tự tay giặt sạch. Hắn không phải đang so đo với Đường Bất Hưu, tuyệt đối không phải.
Trong đầu Vũ Thiên Quỳnh toàn là hình ảnh Đường Giai Nhân, cũng không chú ý xem trong túi áo cô có gì.
Đường Giai Nhân xỏ giày, lau tóc, đẩy cửa bước ra, đúng lúc nhìn thấy Vũ Thiên Quỳnh đang đổ nước vào thùng gỗ. Lại gần hai bước, rõ ràng nhìn thấy trong thùng gỗ đựng váy áo cô vừa thay ra. Hơi ngẩn người, sau đó khí thế bừng bừng hét lớn: "Dừng tay!"