Mỹ Nam Bảng

Chương 717: Giai Nhân Lệ Rơi Như Mưa



 

Nước không phải là tay, không phải nói dừng là dừng được.

 

Mặc dù Vũ Thiên Quỳnh tay nhanh mắt lẹ, dừng động tác đổ nước, nhưng nước đã đổ vào trong thùng thì không thu lại được nữa.

 

Đường Giai Nhân gần như xuất hiện trước mặt Vũ Thiên Quỳnh trong nháy mắt, vươn tay, lôi cái váy của mình từ trong thùng gỗ ra, x.é to.ạc lớp lót ở thắt lưng, móc từ bên trong ra một xấp ngân phiếu. Không sai, là cả một xấp dày cộp!

 

Đường Giai Nhân dùng thủ pháp cực nhanh mở xấp ngân phiếu đã dính nước ra, sau đó hỏa tốc lao vào trong phòng, đập từng tờ lên bàn, vớ đại miếng vải, cố gắng thấm khô nước trên ngân phiếu.

 

Nhưng, rốt cuộc vẫn bị nhòe.

 

Vị trí ghi số lượng bạc đã nhòe nhoẹt thành một cục. Nếu phân biệt kỹ, cũng có thể nhìn ra vốn là chữ gì, nhưng không biết chưởng quầy ngân trang có phải là người tốt bụng hay không thôi.

 

Đường Giai Nhân chắc chắn, nếu mình là chưởng quầy ngân trang, đứng trước một khoản bạc lớn thế này, tuyệt đối không muốn làm một người lương thiện.

 

Đường Giai Nhân nhìn những tờ ngân phiếu ướt sũng kia, cảm nhận sâu sắc thế nào là muốn khóc không ra nước mắt.

 

Vũ Thiên Quỳnh biết mình gây họa rồi, cũng phải kiên trì đi vào trong phòng, an ủi Giai Nhân đang ngẩn tò te như gà gỗ.

 

Hắn liếc nhìn mệnh giá những tờ ngân phiếu kia, muốn xem kho bạc nhỏ của mình có bù đắp nổi không. Sự thật lại vô cùng phũ phàng. Hắn chẳng những không bù nổi, mà còn nhìn thấy ngân phiếu của mình trong đống ngân phiếu đó. Nếu nói tự mình hủy hoại ngân phiếu của mình thì cũng coi như cho qua được. Tuy nhiên, Vũ Thiên Quỳnh nhìn biểu cảm của Đường Giai Nhân thì biết, Đường Giai Nhân không nghĩ như vậy. Cô cho rằng, những tờ ngân phiếu này đều là của cô, và đối với cô là vô cùng vô cùng quan trọng.

 

Lần đầu tiên Vũ Thiên Quỳnh khổ não vì ngân phiếu như vậy. Haiz...

 

Hắn vươn tay, muốn chạm vào vai Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân đột ngột quay đầu, vung cánh tay tát vào mặt Vũ Thiên Quỳnh!

 

Cô muốn đ.á.n.h c.h.ế.t cái tên tai họa này!

 

Đúng vậy, đ.á.n.h c.h.ế.t hắn!

 

Khi vai Đường Giai Nhân vừa động, Vũ Thiên Quỳnh đã biết cô muốn làm gì. Nhưng hắn không tránh. Mặc dù trong lòng lạnh lẽo, nhưng cũng không tránh. Hắn tự nhủ, mình làm sai rồi, phải chịu trừng phạt. Giống như trước mặt Nhị vương gia vậy. Đây là số mệnh của hắn, không trốn thoát được. Chỉ có một điều, Nhị vương gia đ.á.n.h hắn, là do hắn cố ý chọc giận gã, cố tình làm vậy. Nay bị Đường Giai Nhân đ.á.n.h, hắn không cam lòng, một chút cũng không! Hắn cho rằng, mình quan trọng hơn xấp ngân phiếu kia. Nhưng rõ ràng, Đường Giai Nhân không nghĩ vậy.

 

Giữa hắn và Đường Giai Nhân, có một cán cân không công bằng. Khoảnh khắc hắn động lòng, Đường Giai Nhân đã đứng ở trên cao, có thể chỉ tay năm ngón với hắn, có thể mắng hắn làm tổn thương hắn. Thật bất công làm sao. Nhưng kẻ hèn mọn như hắn, lại hy vọng cô cứ đứng trên cán cân đó, đừng để hắn một mình rơi xuống vực sâu.

 

Đường Giai Nhân thấy Vũ Thiên Quỳnh không những không tránh, ngược lại còn hơi rũ mắt xuống, bộ dạng cam chịu số phận, trong lòng thắt lại. Cô miễn cưỡng thu chưởng, lại đ.ấ.m một quyền vào n.g.ự.c hắn, gầm lên: "Cái đồ dùi đục này! Ngân phiếu của ta a!"

 

Vũ Thiên Quỳnh ngước mắt nhìn Đường Giai Nhân, lại... cười. Đường Giai Nhân giận đến cực điểm, nhưng vẫn lo nghĩ đến cảm nhận của hắn, có phải là có chút để ý đến hắn không? Nhất định là vậy.

 

Đường Giai Nhân thấy Vũ Thiên Quỳnh cười, càng giận không chỗ phát tiết, lại òa lên khóc. Bộ dạng đó, thật sự là vừa tủi thân vừa đau lòng, còn xen lẫn giận dữ không thể kiềm chế.

 

Đường Giai Nhân khóc lần này, không phải lê hoa đái vũ, mà là mưa rào xối xả.

 

Cô thật sự đau lòng a. Đó là ngân phiếu a! Ngân phiếu sống sờ sờ a!

 

Vũ Thiên Quỳnh thấy cô gào khóc t.h.ả.m thiết, trong lòng lại vừa ấm vừa mềm vừa vui. Hắn vươn tay ôm cô vào lòng, cố gắng an ủi: "Được rồi, đừng khóc nữa. Tiền tài đều là vật ngoài thân..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Giai Nhân giận quá hóa rồ, mắng thẳng: "Nói láo! Vật ngoài thân? Ngươi không có vật ngoài thân, ra ngoài khỏa thân chạy rông đi! Y bào trên người ngươi, đều là ngân phiếu của ta mua đấy!" Hít hít mũi, "Sáng nay, ta còn đang dắt theo ngân phiếu, bước đi những bước lục thân bất nhận, mặt trời còn chưa lặn, đã lại phải chịu nghèo rồi. Cái ngày tháng lên voi xuống ch.ó này, còn để cho người ta sống nữa không? Ta nói cho ngươi biết Vũ Thiên Quỳnh, ngươi làm trâu làm ngựa cho ta, cũng phải trả lại ta số ngân phiếu này! A... a a a..."

 

Vũ Thiên Quỳnh nhìn cô khóc, quả thực dở khóc dở cười.

 

Được rồi, hắn thừa nhận, hắn cũng khá thích cảm giác này.

 

Ở bên Đường Giai Nhân, mỗi phản ứng của cô đối với hắn mà nói, đều là niềm vui, khiến người ta vui vẻ. Cho dù vừa rồi, cô muốn đ.á.n.h hắn, nhưng lại không nỡ tát thẳng vào mặt.

 

Ngoại trừ tên súc sinh kia, phàm là kẻ bất kính với hắn, đều đã đi gặp Diêm Vương. Ngay cả lão già Quyền thúc võ công cao cường kia cũng không ngoại lệ. Nhưng hiện tại, có một ngoại lệ đặc biệt. Hắn thích cô đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn, dùng chút sức cũng không sao, chỉ cần cô ở trong lòng hắn, để hắn có thể ôm ngọc mềm đầy cõi lòng, tương lai liền đáng để mong chờ.

 

Đợi Đường Giai Nhân khóc mệt rồi, Vũ Thiên Quỳnh mới hứa hẹn: "Ta sẽ bù cho nàng."

 

Nghe thấy lời này, đôi mắt đỏ hoe của Đường Giai Nhân lập tức sáng lên. Trái tim bị nước mắt làm cho tan nát của cô, lại từ từ nhảy nhót trở lại. Cô nhìn chằm chằm vào mắt Vũ Thiên Quỳnh, nghiêm túc hỏi: "Thật không?" Trong lòng cô, không cho rằng Vũ Thiên Quỳnh có thể bù cho mình nhiều bạc như vậy.

 

Vũ Thiên Quỳnh gật đầu.

 

Đường Giai Nhân lập tức nín khóc mỉm cười, hỏi: "Ngươi có nhiều bạc thế à?"

 

Vũ Thiên Quỳnh không có, nhưng lời này phải xem nói thế nào. Hắn vừa không muốn lừa Đường Giai Nhân, lại muốn trêu chọc cô một phen, bèn hơi nhíu mày, tỏ vẻ tâm sự nặng nề, đáp: "Trước mắt không có. Đợi ta về Vương phủ, sẽ nghĩ cách gom góp trả lại cho nàng."

 

Đường Giai Nhân vừa nghe thấy hai chữ Vương phủ, liền nghĩ đến tên cầm thú Nhị vương gia, lập tức cảm thấy buồn nôn. Cô liếc nhìn Vũ Thiên Quỳnh, tự động não bổ ra cảnh hắn "gom tiền", lập tức cảm thấy hoa cúc thắt lại a.

 

Đường Giai Nhân rơi vào cuộc chiến giữa người và thần, rốt cuộc là ngân phiếu quan trọng hay hoa cúc của Vũ Thiên Quỳnh quan trọng, rất hiển nhiên, cái trước quan trọng hơn.

 

Đường Giai Nhân giãy khỏi lòng Vũ Thiên Quỳnh, quay đầu nhìn những tờ ngân phiếu đáng thương kia, hừ mũi một cái, nói: "Nhanh lên đấy!"

 

Tay Vũ Thiên Quỳnh khẽ run lên, thu về trong tay áo.

 

Đường Giai Nhân đi quanh đống ngân phiếu một vòng, lại than ngắn thở dài hồi lâu, lúc này mới nghiến răng nói: "Ta ghê tởm cái lão già đó, ngân phiếu của lão ta ta không cần. Ngươi... ngươi nghĩ cách khác kiếm tiền cho ta! Nếu không thì không xong với ta đâu!"

 

Vũ Thiên Quỳnh dùng tay phải sờ lên chỗ ngón tay đứt ở tay trái, cười đáp: "Được."

 

Đường Giai Nhân vừa thấy hắn cười là giận không chỗ phát tiết, lao tới đ.ấ.m đá túi bụi cộng thêm c.ắ.n xé.

 

Vũ Thiên Quỳnh chỉ né tránh, không tấn công, quả thực bị ăn mấy cái. Trong lòng thầm kinh hãi, công lực của Đường Giai Nhân bình thường không dò ra được, nhưng một khi bùng nổ, lại kinh người như vậy.

 

Hai người từ dưới đất nhảy lên ghế, lại từ ghế chuyển chiến trường lên giường, thật là bận rộn không ngơi tay.

 

Đến khi Đường Giai Nhân mệt rồi, lúc này mới nằm chỏng quèo trên giường, tiếp tục than thở mình chính là Thần Tài qua đường.

 

Lúc này, trong bếp truyền đến mùi khói khét lẹt nồng nặc.

 

Hai người nhìn nhau, cùng lao xuống bếp.

 

Tiếng gầm của Đường Giai Nhân lại vang lên: "Vũ! Thiên! Quỳnh!"