Một hài t.ử lanh lợi như thế, lại có mẫu thân là nữ t.ử danh gia vọng tộc, có Đại nho đức cao trọng vọng làm Thái phó, trước dạy lễ nghĩa liêm sỉ, sau truyền đạo trị quốc. Còn ta, ta chỉ ôm lấy nó, từng chữ từng câu mà đọc rằng: "Thủy tắc tải chu, thủy tắc phúc chu. Quân dĩ thử tư nguy, tắc nguy tương yên nhi bất chí hĩ." (Nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền. Bậc Quân vương lấy đó mà lo nghĩ lúc nguy nan, thì cái nguy ấy sao có thể đến được.)
25.
Trong đó cũng có những khúc nhạc đệm. Vị Ninh tần bị cấm túc hai năm kia đã được ra ngoài.
Lúc ấy ta đang ngồi bên cạnh Bùi Khải, dâng lên chén canh lê hầm tuyết đã chưng rất lâu. Không còn cách nào khác, dạo này hắn cứ ho suốt, uống nhiều chút cũng không thừa.
Người bước vào vận một thân tố y, quỳ rạp dưới đất. Hai năm bị lạnh nhạt đã khiến tâm tính nàng ta đại biến, không còn kiêu căng, chỉ còn vẻ yếu đuối dễ bị bắt nạt. Dung nhan tuyệt thế không điểm phấn son, ngược lại mang một phong vị riêng biệt.
Trạm Én Đêm
Bùi Khải nhìn một cái liền c.h.ế.t trân.
"Nương nương nếu vẫn còn oán hận thần thiếp, thần thiếp xin quỳ tiếp. Chỉ là chuyện năm xưa, thật sự là thần thiếp vô tâm lầm lỗi, không hề cố ý." Nàng ta nói rồi nước mắt rơi như hoa lê trong mưa: "Nhưng chung quy vẫn là lỗi của thần thiếp."
Bùi Khải lộ vẻ không đành lòng, nhưng vẫn chưa quên hài t.ử đã mất.
Ta thì đã đứng dậy, đỡ nàng ta lên: "Nương nương, đều đã qua cả rồi."
Nàng ta kinh ngạc: "Thần thiếp chỉ là Tần..."
"Ở chỗ ta, nương nương mãi mãi là nương nương."
Nàng ta không nói gì nữa, ra vẻ cảm động. Nếu ta không đứng quá gần thì làm sao nhìn thấy được sự oán hận xẹt qua trong mắt nàng ta.
Cảnh tượng hài hòa như vậy, Bùi Khải tự nhiên vui mừng. Bởi lẽ hiện nay, Thiên Nguyệt Quốc và Đại Thịnh đã bình định chiến sự nhờ vị thiếu niên tướng quân kia, hai bên ký kết minh ước. Lúc này mà làm khó Ninh tần thì có phần không nể mặt mũi.
Đang nhắc tới thì người đã tới, nội giám truyền gọi: "Bệ hạ, Thẩm tướng quân tới ạ"
Bùi Khải bảo Ninh tần lui ra trước, nhưng không bảo ta tránh mặt, cười nói: "Hắn đã tới thì cho vào đi."
Cánh cửa mở ra, người bước vào mang theo cơn gió lạnh lẽo bên ngoài. Vì quá gấp gáp, trên người vẫn còn mặc giáp trụ, tiếng bước chân nặng nề vang lên. Ta có chút xuất thần, thầm nghĩ hóa ra làm tướng quân lại oai phong đến thế.
"Vi thần tham kiến Bệ hạ!" Thẩm tướng quân giọng nói trẻ trung.
Bùi Khải trêu đùa, hắn cũng ứng đáp trôi chảy, không hề có chút ngạo khí hay non nớt của một vị thiếu niên tướng quân. Chỉ là trò chuyện một hồi cũng phải vào chính sự, lần này bàn đến là quân lương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mùa Đông năm nay lạnh hơn mọi năm, nếu theo định lệ cũ, sợ là binh sĩ biên cương chống chọi không nổi."
"Vậy còn cần bao nhiêu? Lại muốn bạc sao? Bạc trong quốc khố chỉ có bấy nhiêu... Khụ khụ khụ... Những năm trước thì được, năm nay tại sao lại không được!" Bùi Khải ho dữ dội, ta vội đưa chén canh lê cho hắn.
Hắn bực bội: "Đang yên lành, cứ phải bàn chuyện này, thật mất hứng."
Thẩm Lê không tiếp lời, nhưng cũng không có ý định rời đi. Hắn đứng thẳng tắp ở đó, khiến Bùi Khải tức đến bật cười: "Ngươi... ngươi đây là đang bức Trẫm! Tính khí y hệt cha ngươi, không sai một li!"
Nói rồi hắn không thèm để ý Thẩm Lê nữa, quay sang hỏi ta: "Hôm nay sao trên người nàng lại có mùi t.h.u.ố.c, nghe nói nàng còn lập Phật đường, là sinh bệnh sao?"
Ta cười khổ: "Chấn thương cũ năm xưa, lập Phật đường chẳng qua là cầu phúc thôi."
Nụ cười trên mặt hắn cứng đờ. Thương tổn cũ trên người ta, vốn chỉ có một.
Cái bụng từ sau khi sảy t.h.a.i mãi không có tin vui, dù có uống bao nhiêu bát t.h.u.ố.c cũng không có tác dụng gì. Có lẽ là xúc cảnh sinh tình, lời của ta có phần quá trớn: "Trời lạnh thật đấy, không biết hài t.ử kia đầu t.h.a.i vào nhà khác có bị lạnh không?"
Nghĩ đến cảnh ta vừa nãy còn nắm tay tha thứ cho Ninh tần, Bùi Khải đứng ngồi không yên.
Cuối cùng, Thẩm Lê cũng đợi được thứ hắn muốn - khoản bạc cứu mạng mà hắn khổ cầu không được. Có được nó lại là nhờ vị Thiên t.ử cao cao tại thượng kia thương xót người bên cạnh mà thở dài một câu: "Coi như là cầu phúc đi."
26.
Vừa bước ra khỏi cung môn, ta đã bị Thẩm Lê gọi giật lại. Hắn thản nhiên nhưng đầy cung kính mà rằng: "Vi thần thay mặt chiến sĩ nơi biên cương, tạ ơn nương nương!"
Ta chẳng hề nhận lấy cái ân tình ấy, ngay trước mặt nội giám mà đáp lời hắn: "Bạc là của Bệ hạ ban cho, người ngươi nên tạ ơn là Bệ hạ mới đúng. Huống hồ, đây chẳng qua cũng chỉ là để cầu phúc cho hài nhi chưa kịp thấy ánh Mặt Trời của ta mà thôi."
Hắn khựng lại, tấm lưng vốn đã khom nay lại càng thấp hơn: "Ân điển của Bệ hạ, vi thần muôn đời không quên. Lời của nương nương, vi thần cũng xin ghi tạc trong lòng!"
Khi nội giám đã bước vào trong điện, giọng ta trầm xuống đôi phần: "Nếu thật lòng muốn tạ ơn ta, thì hãy đ.á.n.h thắng thêm nhiều trận nữa, đối đãi với quân sĩ dưới quyền tốt một chút, giống như cha ngươi năm xưa vậy."
"Phải rồi, thay ta gửi lời hỏi thăm đến mẫu thân ngươi."
Lúc ta quay người rời đi mới nhận ra Ninh tần vẫn đứng cách đó không xa, không biết nàng ta đã đứng nhìn từ bao lâu. Ta thản nhiên mỉm cười với nàng ta.