Mỹ Nhân Trủng

Chương 9



Giọng ta yếu ớt: "Thần thiếp đều biết cả, chuyện này không trách ai được, là do thần thiếp thể nhược, vô phúc mà thôi."

"Không được nói bậy!" Hắn tiến tới, thấy ta không quá bi thống tuyệt vọng, sắc mặt hắn mới dịu đi đôi chút, "Nàng nếu có thể khá hơn, lòng mềm mà tha cho bọn họ thì Trẫm cũng nghe theo nàng, nhưng tuyệt đối không được nói bậy."

Ta mỉm cười gật đầu: "Được."

Khóe miệng hắn cũng hiện lên ý cười, đột nhiên nhớ ra điều gì, hỏi: "Trong tay nàng nắm thứ gì vậy? Đám người bên dưới làm thế nào cũng không cạy ra được."

Ta như sực tỉnh, buông tay trước mặt hắn, rồi lặng lẽ nhìn gương mặt hắn từng chút một trở nên trắng bệch.

Đó là một phương gấm hoa, thêu một đôi uyên ương sống động như thật.

Trạm Én Đêm

Ta bàng hoàng: "Đây là Quý phi nương nương lệnh cho nô tỳ xuống nước tìm về, chắc hẳn là vật rất quan trọng."

Giọng hắn run rẩy: "Nàng có biết đây là vật gì không?"

Ta đập tan chút may mắn cuối cùng của hắn: "Biết chứ, Quý phi nương nương nói, đây là vật định tình của Bệ hạ và nương nương."

Ta cười, đặt nó vào lòng bàn tay Bùi Khải, thầm thì nhỏ nhẹ: "Bệ hạ, giờ thì vật đã về với chủ cũ rồi." Bùi Khải à Bùi Khải, đúng như những gì ngươi đang nghĩ đấy. Chính vì vật định tình ngươi trao cho Từ Kiều Kiều mà một đứa con của ngươi đã táng mạng.

Hắn đột ngột đứng phắt dậy, mắt trợn gần như nứt ta: "Thôi Phục Linh!"

"Nàng biết! Nàng biết rõ tại sao vẫn giữ bộ mặt này! Tại sao nàng không tức giận? Tại sao nàng còn cười được! Hay là nàng căn bản không quan tâm? Nàng không quan tâm đến hài t.ử, không quan tâm đến Trẫm! Rốt cuộc nàng quan tâm đến cái gì?! Trước kia như vậy, giờ cũng như vậy! Rõ ràng Trẫm ở cùng các phi tần khác, đến cả Hoàng hậu cũng nảy sinh oán hận, chỉ có nàng, nàng lại mỉm cười chúc mừng Trẫm có thêm mỹ nhân!"

Hắn gần như căm hận mà nhìn chằm chằm ta: "Trong mắt nàng, có phải căn bản không hề có Trẫm?"

Chà, nhìn người chuẩn thật đấy.

23.

Trong đêm, Phục Âm tắt nến, xót xa đắp lại chăn cho ta.

Trong tĩnh lặng không tiếng động, tiếng thổn thức khe khẽ khiến người trong bóng tối hoảng hốt. Hắn lật chăn ra, thấy ta đang cuộn tròn bên trong, khóc đến không thành tiếng. Ta cũng nhìn hắn, lệ chảy đầy mặt.

Mọi ngăn cách dường như tan biến không dấu vết, hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta, vui mừng và giận dữ đan xen: "Không sao, không sao rồi..."

Ta khóc, hỏi hắn: "Tại sao lại là thần thiếp? Tại sao vẫn luôn là thần thiếp? Rõ ràng thần thiếp đã nghe lời nàng ta hết thảy, tại sao đến cả hài nhi cũng không giữ nổi, là do thần thiếp chưa đủ ngoan ngoãn sao? Thần thiếp chưa đủ độ lượng sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không, nàng không sai, không phải lỗi của nàng. Nàng cứ nên như thế này, đây mới là con người thật của nàng." Hắn đáp.

Ta cứ thế khóc, chẳng biết thiếp đi từ lúc nào, sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn thấy mình được ôm c.h.ặ.t trong vòng tay ấy.

Thiên t.ử lúc rời đi, để lại một câu: "Trẫm nhất định sẽ làm chủ cho nàng."

Cũng trong ngày hôm đó, tin ta được phong Phi và Quý phi bị giáng xuống làm Tần vì tội đại bất kính, cấm túc hai năm đồng thời truyền ra.

Phải, chỉ có hai năm, chỉ bấy nhiêu thôi. Tại sao không dùng tội danh mưu hại hoàng tự?

Bởi vì biên quan đại thắng. Tiếc thay không phải biên quan Đại Thịnh, mà là biên quan của Thiên Nguyệt Quốc - mẫu quốc của Quý phi.

Quốc gia láng giềng bỗng chốc trỗi dậy hung hãn, tòa thành bị cắt đi kia khiến thế công thủ đổi dời, đ.á.n.h cho Đại Thịnh trở tay không kịp. Vô số tướng sĩ vùi xương nơi đất khách, lại có vô số nam nhi Đại Thịnh dũng cảm tòng quân. Nghe nói trong đợt ấy, có một vị thiếu niên tướng quân xuất thế.

Tất nhiên, ta chỉ là nghe nói, bởi bị nhốt trong bốn bức tường đỏ này, tin tức vốn chẳng mấy linh thông.

Bùi Khải thỉnh thoảng nổi trận lôi đình, hắn cảm thấy bại trận là do tướng sĩ vô năng. Tại sao quốc khố xuất bao nhiêu bạc như vậy mà vẫn thua? Nếu thực sự có thực lực, sao có thể vì một tòa thành mà tháo chạy tan tác?

Vừa khéo, lúc này vị Quý phi nọ, à không, giờ phải gọi là Ninh tần. Ninh tần sai người gửi lên những vần thơ ca phú, bị Thiên t.ử nhìn thấy khiến hắn lại nổi trận lôi đình, trừng phạt một đám cung nhân giúp đỡ, và hạ t.ử lệnh không ai được nhắc đến tên nàng ta nữa.

Cũng may, năm nay tuy không thái bình nhưng cũng có tin vui. Hoàng hậu nương nương có hỷ, và thành công hạ sinh long t.ử. Đây là đích trưởng t.ử của Bệ hạ, Trữ quân tương lai.

Bùi Khải dù có vô cảm với Hoàng hậu đến đâu, chân mày cũng đầy ý cười, đại xá thiên hạ, vô cùng vẻ vang.

Ta cũng mừng cho nàng, nhìn hài t.ử trắng trẻo mềm mại kia, ta mỉm cười nói: "Thật tốt quá."

24.

Hoàng hậu từng hỏi khéo ta rằng tình cảm giữa ta và Bệ hạ sâu đậm như vậy, sao vẫn chưa có con.

Ta cười đáp: "Năm xưa sảy t.h.a.i đã thương tổn đến gốc rễ, sợ là sau này không thể có con được nữa."

Tay cầm chén trà của nàng run lên, sắc mặt trắng bệch. Từ đó nàng đối xử với ta càng tốt hơn. Hễ có thứ gì tốt mà không phạm quy, nàng luôn để lại cho ta một phần, ngay cả vải may y phục cho hài t.ử cũng là nàng cùng ta tuyển chọn.

Ta nhìn Thái t.ử lớn lên từng chút một, bập bẹ gọi Phụ Hoàng, mẫu hậu, và cuối cùng gọi ta một tiếng nương nương đầy nũng nịu. Đáng yêu làm sao.