Ta cười một cách phóng đãng: "Quả nhiên, nghe thấy các người khóc, ta thấy lòng nhẹ nhõm hơn nhiều."
Hắn trừng mắt giận dữ, nhưng một chữ cũng không thốt ra nổi. Cuối cùng chỉ nghe thấy tiếng ta thì thầm: "Bùi Khải, ngươi không có gì để so với những 'tiện dân' binh sĩ hèn mọn kia đâu, bởi vì ngươi không xứng."
34.
Đêm đó, trong cung truyền ra tang âm.
Tiếng khóc than vang lên khắp nơi, Thái t.ử đã hiểu chuyện sang ngày thứ hai liền dưới sự phò tá của Thẩm gia mà đăng cơ hoàng vị.
Mùa Xuân đã đến, cửa cung Thanh Vân Điện đóng c.h.ặ.t đã lâu, hoa đào rực rỡ bay không ra ngoài, cũng chẳng ai nhớ rõ còn có một vị Dung phi.
Ta cũng phải đến trước lúc lâm chung mới gặp lại Thẩm phu nhân, mái đầu bạc trắng của nàng giờ đã trắng xóa hoàn toàn. Thẩm Lê có ba phần giống nàng, bảy phần còn lại giống Thẩm tướng quân, lúc tiễn Cố Hành tòng quân ta từng thấy qua một lần từ đằng xa.
Giọng nàng trầm ổn: "Ngươi đã làm được rồi. Năm đó khi ngươi tìm ta đòi Mỹ Nhân Trủng, ta cứ ngỡ ngươi không sống nổi đến ngày thứ hai sau khi nhập cung."
Ta gầy gò như khúc củi khô, tóc cũng đã rụng gần hết. Chỉ biết cười trừ, chỉ tay về phía Phục Âm đang khóc lóc t.h.ả.m thiết bên cạnh: "Mang nàng ta đi đi. Lúc nàng ta đi tìm hài cốt ca ca, còn tranh giành với ta nữa đấy."
"Hơi ngốc một chút, đến hài cốt ca ca mình và hài cốt trượng phu nhà người ta cũng không phân biệt nổi, nhưng được cái nghe lời, sẽ không gây rắc rối đâu, đừng chê bỏ nàng ấy."
Thẩm phu nhân gật đầu: "Ta biết rồi."
Lúc nàng rời đi, Hoàng hậu dẫn theo Thái t.ử tới. Thái t.ử giờ đã hiểu đạo lý, đã có dáng dấp của một vị Hoàng đế, nhưng vẫn như xưa, gọi ta một tiếng: "Nương nương."
Hoàng hậu gọi khẽ tên ta: "Phục Linh."
Ta đã bắt đầu mê sảng, lắc đầu lẩm bẩm: "Không, ta không phải Phục Linh, ta tên là Tố Nương... ta tên Trần Tố Nương… ở nhà họ Trần ngõ Bát Giác, thành Lam Thành, trượng phu ta họ Cố... Chúng ta là thanh mai trúc mã từ nhỏ đã quen biết, chàng từng nói sau này sẽ làm đại tướng quân..."
Ta càng nói càng loạn, nhận ra có nhiều lời không thể diễn đạt hết, chỉ có thể nói ra câu mà ta muốn nói nhất: "Nương nương, ta nhớ nhà quá."
Ngoại truyện - Bùi Khải
Trạm Én Đêm
1.
Bùi Khải từ khi sinh ra đã nghe Phụ hoàng giáo huấn rằng: Hắn là Chúa tể thiên hạ tương lai, làm bất cứ việc gì cũng là đúng, dẫu có sai cũng là đúng.
Thời niên thiếu đắc ý, những thứ hắn muốn luôn có được. Giống như vị mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành của Thiên Nguyệt Quốc kia, chỉ là một tòa thành trì thôi mà. Hắn mỗi ngày ở Ngự Thư Phòng làm việc đến kiệt sức, dùng một tòa thành đổi lấy niềm vui của mình, có gì là không được?
Huống hồ Đại Thịnh binh hùng tướng mạnh, mất đi một tòa thành cũng chẳng thấy tổn thất bao nhiêu.
Nhưng Thôi Phục Linh là một ngoại lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn bắt đầu để ý đến cung nữ bên cạnh mỹ nhân từ lúc nào nhỉ?
Có lẽ là ngày hôm đó hắn đến cung Hoàng hậu ngồi một lúc, khiến mỹ nhân tức giận. Để mỹ nhân vui lòng, hắn liền tùy ý tìm một cái cớ, lệnh cho tỳ nữ rửa chân ra ngoài quỳ một canh giờ.
Phải rồi, hắn ngồi một canh giờ, thì để tỳ nữ kia quỳ một canh giờ, mỹ nhân chắc sẽ nguôi giận chứ?
Sau một cuộc mây mưa, hắn vội vàng rời đi, đi ngang qua trời tuyết hắn nhìn thấy bóng dáng đang quỳ kia, nhưng hắn không bận tâm, lạnh lùng bước qua.
Tuyết ngày hôm ấy rơi rất lớn, hắn dường như ngửi thấy một mùi hương vô cùng thanh đạm. Rồi thoắt cái lại biến mất.
2.
Lần thứ hai gặp Thôi Phục Linh, là khi mỹ nhân rơi xuống nước. Hắn giận dữ trừng phạt đám cung nhân và Dụ tần.
Còn kẻ cứu người là Thôi Phục Linh, đang cúi đầu quỳ trước mặt hắn, không nói một lời. Cho đến khi hắn sực nhớ ra mới hỏi một câu: "Ngươi tên là gì?"
"Phục Linh. Nô tỳ là Thôi Phục Linh ạ."
Thật ra nói ra tên thì có ích gì? Hắn căn bản sẽ không ghi nhớ, chỉ là hỏi một câu để tiếp nối những lời sau đó thôi: "Sau này ngươi ở bên cạnh Kiều Kiều, chịu trách nhiệm cho sự an nguy của nàng ấy. Nàng ấy mà có mệnh hệ gì, Trẫm sẽ hỏi tội ngươi."
Kẻ đó dập đầu: "Tạ chủ long ân."
Cũng coi như là kẻ biết điều, nghe lời.
Đứng gần, hắn lại ngửi thấy mùi hương ấy. Hắn nghĩ, cũng thơm đấy chứ.
Nhưng mỹ nhân đang trong vòng tay, thoắt cái hắn cũng quên bẵng đi.
3.
Lần thứ ba gặp Thôi Phục Linh, hắn đã ghi nhớ cái tên này.
Lần đó là vì mỹ nhân lại nổi giận, nguyên nhân vẫn là Hoàng hậu.
Cung Hoàng hậu bị hỏa hoạn, Thái hậu lại vừa hay bệnh nặng, kẻ dưới tìm đến chỗ hắn. Hắn có thể không quản sao? Dẫu sao cũng là Hoàng hậu, hơn nữa dù không yêu thích nhưng vẫn còn chút tình nghĩa thanh mai trúc mã, lại có Thái hậu ở đó, hắn không quản không được.
Thế nhưng mỹ nhân căn bản không nghĩ thế, năm lần bảy lượt gây gổ với hắn, khiến hắn cảm thấy chán ghét một cách khó hiểu. Hắn nghĩ, không phải như thế này, một mỹ nhân như vậy thật không đáng yêu chút nào.
Nhưng gương mặt ấy quả thực vẫn rất xinh đẹp. Thế nên hắn vẫn tìm đến cung điện quen thuộc.
Vừa bước vào ngẩng đầu lên, liền thấy một nữ t.ử vận cung trang tỳ nữ đang nhìn những cành mai phía đối diện. Cung nữ bên cạnh hỏi nàng có thích không, nàng lại cười đáp: "Không, ta thích hoa đào. Mùa Đông quá lạnh, những thứ nở ra trong mùa Đông ta đều không thích."